Thursday, March 30, 2017

hội ngộ rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế



Mới hôm kia còn trong vòng tay nhau, hôm nay đã xa gần nửa vòng trái đất. Mới đêm trước còn đắm đuối, đêm nay đã nghìn trùng cách xa. Ly biệt vừa đau thương lại vừa đẹp não nùng. Lại nhìn nhau qua màn hình điện thoại rồi lại khóc. Cái ôm ở phi trường có lẽ là cái ôm đáng nhớ nhất, vòng tay xiết khi hội ngộ và ghì chặt không muốn rời khi chia ly. Thời gian một tuần nhanh như một cái chớp mắt. Người về bên ấy với ngàn lời hứa ngày tương phùng, người ở lại lòng đau đớn bần thần chẳng làm được gì ra hồn. Yêu trong xa cách chỉ có những trái tim ngoan cố vì yêu mới hiểu. Lại lặn lội trong nhớ nhung và chờ đợi. Lại từng đêm thao thức vì thương nhau quá nhiều.









Sài Gòn - Phú Quốc, tháng Ba 2017





Sunday, March 19, 2017

a minimalist (becoming)


Con đường trở thành một minimalist thật khó khăn.

Niềm vui của mình khi rảnh rỗi hoặc lúc căng thẳng là trang trí nhà cửa, sắp xếp trưng bày đồ đạc và làm mới không gian. Mình vui mừng nhận ra mình đã thay đổi được chút ít khi mình không còn ham mua sắm đồ đạc ngoài mấy cây cảnh và thỉnh thoảng: sách hay. Mình cũng cảm thấy nhẹ nhõm khi cho bớt hay quẳng bớt đi những đồ đạc không hay ít dùng tới. Sở hữu bây giờ đối với mình là gánh nặng, và ý chí của mình quả thật mạnh mẽ hơn khi cho đến giờ này mình vẫn còn chiến thắng bản thân trong việc muốn mua khá nhiều thứ mà đã kìm chế. Ngoài việc tạo ra một không gian đẹp, thoải mái và tiện dụng, mình không có nhu cầu đồ đạc nhiều như trước đây nữa. Sự tiết chế trong trang trí nội thất thật sự là một tiến bộ. Bạn bè mình đến chơi, ai cũng nói căn hộ thật dễ thương, nhẹ nhàng, cái gì cũng ở mức vừa phải. Không gian sống của mình thể hiện tâm hồn mình, đơn giản, thanh tịnh, vui tươi.




Mình không có khu vườn yên tĩnh, nên mình tạo ra một góc xanh nho nhỏ bên cạnh tượng Phật, là góc để mình ngồi thiền mỗi sớm mai. Cảm giác an yên và thư giãn chỉ qua một vài cây sen đá, xương rồng và lưỡi cọp, làm mình nhớ về thời mình đã ham hố tạo ra cả một khu vườn trên sân thượng và ngày ngày mất rất nhiều thời gian chăm sóc nó nếu không có người giúp việc. Con người, phải chăng khi trưởng thành là tìm về sự giản đơn và vui với điều đó. Mình cũng không còn mê những chiếc túi hàng hiệu thời trang, cảm thấy thật nhẹ nhàng, thanh thản và tự do khi đeo những chiếc túi vải bố được thiết kế rất đẹp. Mình cũng luôn phục sức đơn giản và tiết chế. Và một vóc dáng chuẩn, săn chắc thì không cần phụ thuộc quá nhiều vào kiểu dáng quần áo. Mình tự tin dù khoác lên người bất cứ thứ gì. Phong cách của mình vẫn là tối giản nhưng cá tính, nhất định phải có nét riêng. Cũng như, phong cách, thần thái là một cái gì đó không thể bắt chước.

Ngoài việc đọc sách và làm việc, mình đơn thuần chỉ muốn giữ đầu óc thanh tịnh, suy nghĩ đơn giản bớt đi, nên mình cũng tránh xa mọi sự rắc rối không đáng có từ mạng xã hội và những giao tiếp không cần thiết khác.

Oscar xem hình nói "I love your Buddha, may be you wanna put him high up..." Mình trả lời là mình không thể, mình không muốn mua thêm furniture và giá sách thì không thuận mắt cho Đức Phật mình thỉnh từ Cambodia về gần 10 năm trước, nên mình sắp xếp một góc thiền với cây xanh và mình cực thích góc này. Những sáng sớm nắng lung linh rọi vào hay buổi tối mình thắp nến lên... "I think he doesn't care about, the most important thing that's I still love him :)" - mình trả lời Oscar. Phật không phải ở trên bàn thờ, Phật là ở trong tâm. Oscar có hẳn một căn phòng thờ Phật và thiền, mình thì không cần. Mình biết mình đi đâu rồi mình cũng tha tượng Phật của mình theo, làm một góc nhỏ như vậy là hạnh phúc rồi.


Trong tuần có một ngày trời chiều Sài gòn bỗng nhiên mưa, rồi hôm nay Chủ nhật, một cơn mưa rào đi qua nhanh chóng, lạ quá, mưa tháng Ba, mưa lớn. Trời buổi sáng mỗi ngày đều nóng hầm hập đến ngạt thở, làm mình chỉ muốn ra hồ bơi, nằm ngồi đọc ăn, viết lách làm việc các kiểu. Nhưng cuối tuần thì chỉ bơi buổi sáng sớm vì sau đó hồ bơi khá đông và ồn ào. Bọn trẻ con ồn ào đã đành nhưng người lớn cũng thế. Người Việt thật vô duyên, họ không biết và hoàn toàn không có khái niệm tôn trọng không gian chung, chỗ nào cũng ăn nói rổn rảng ầm ĩ cười đùa tự nhiên như nhà họ, thậm chí có người còn mở nhạc lớn trong phòng tập gym, buồn cười thật. Nhiều khi muốn yên tĩnh ở trong nhà cũng không yên vì có những người nói chuyện rất lớn ở hành lang chung. 

Mình mong ngày Alex ở đây sẽ có mưa, như vậy cảm giác nằm ôm nhau sẽ cực kỳ tuyệt vời như những ngày mưa năm trước. 

Mình đã có một chút thân mật hơn với Michael. Mike nói nhớ mình nhưng mình không có cảm giác gì cả, dù cả hai nói chuỵện khá vui, ở bên Mike cũng thật thoải mái. Mike cũng tỏ ý tiến đến một mối quan hệ nghiêm túc nhưng có vẻ như sợ mình từ chối nên đang thăm dò. Thì ra anh chàng luật sư này hơn mình mấy tuổi, và có con gái 18 tuổi đang học Yale. Mình cũng không ngờ Mike là một luật sư có tầm ảnh hưởng lớn đến vậy. Mình không thích Mike lắm ở một số điểm về đàn ông nếu phải chọn một người tình, nhưng nếu là một người bạn thì tụi mình nói chuyện quá ăn ý. 


Mình cũng nghĩ đến việc quay lại với một đam mê mình bỏ đã lâu. Mình không thể để tài năng của mình mai một như vậy được :). Mình thèm đi, thèm chụp và thèm tự do như chim trời. Một tháng nay mình sống lặng lẽ và chỉ làm những gì mình thích: đọc, viết, nấu nướng những món mới, tập làm các loại bánh mới và chăm chỉ luyện tập. Mình tập cường độ nặng hơn nên tối tối cứ 11h là mắt mình díp lại vì buồn ngủ, không thể làm gì hơn được. Cuộc đời thật đơn giản nếu chỉ sống như thế ! Nhưng mình biết mình còn ham muốn nhiều lắm. Ham muốn nhất là muốn đi, muốn bay thật xa. 

Trong mỗi một giai đoạn của cuộc đời nên có những mục tiêu nhất định về sức khỏe, tài chính, công việc và cả rèn luyện nhân cách. Nhưng quan trọng hơn cả là "enjoy the moments", cho dù mình làm bất cứ điều gì, mình cũng đặt mục tiêu vì sức khỏe tâm hồn và cơ thể mình lên hàng đầu, yêu bản thân và trân trọng mọi thứ mình có. Hiểu biết nhưng khiêm nhường, gợi cảm và luôn khỏe mạnh, trẻ trung. Mình sẽ luôn trung thành với lối sống cân bằng này, mãi mãi về sau :)

Hmmm... a half of 6 packs challenge :D





Tuesday, March 7, 2017

be the best version of yourself


Mình đã đi được một phần ba chặng đường kiến thức để trở thành một Health Coach. Những bài học thú vị và bổ ích giúp cho mình thêm nhiều cảm hứng sống và luyện tập. Cũng có lúc mình ước giá như mình học được những gì mình đang học vào 10 hay 15 năm trước, chắc cơ thể mình và cả cuộc sống của mình giờ đã rất khác. Nhưng 'never too late', mọi sự bắt đầu không bao giờ là quá muộn. Mỗi ngày mình lại thấy hiểu cơ thể mình hơn, cảm nhận sự thay đổi và sức mạnh của nó trong từng nhóm cơ, từng nhịp thở. Khi làm quen với cường độ tập nặng hơn mình cũng cảm nhận rõ rệt sự dẻo dai và thích nghi của cơ thể. Mình yêu thích sự săn chắc và vẻ đẹp cơ bắp. Bây giờ nhìn một cơ thể không có sự luyện tập mình thấy có cái gì đó không đúng, nhất là đối với đàn ông. Đàn ông mà không có cơ, đối với mình là không sexy, và không thực sự khỏe mạnh.

Mình quyết định lấy target là mốc sinh nhật tới, mình phải đạt được những gì mình muốn, tuy không nghiêm túc trong chế độ ăn lắm nhưng mình tin với sự chuyên cần chăm chỉ mình sẽ có một definite Abs/Butt như mình mong muốn.

Be the best, happiest, healthiest version of yourself. 


Love yourself is the greatest part of becoming the girl of your dreams. 


Có lẽ thời gian mình thích nhất trong ngày là những buổi sáng, ngồi làm việc ở nhà, đọc tin tức, thưởng thức cafe tự pha, nghe nhạc và viết, trong sự yên tĩnh và ánh nắng mai tràn ngập khắp căn phòng. Mình thích căn hộ này và đây là nơi ở mình hài lòng nhất sau khoảng 10 lần moving trong vòng 20 năm qua. Mình nghĩ cũng có thể đây là lần chuyển nhà cuối cùng, nếu mình còn ở Việt Nam. Hôm qua Alex đã nói với mình một câu làm mình xúc động, và đúng là Alex rất hiểu mình, hơn bất cứ ai, mình có giận Alex vì trễ hẹn thế nào rồi cũng tha thứ, cứ như là bị nghiện nhau vậy. Và Alex luôn nhận ra mình quan trọng như thế nào trong cuộc sống của chàng. Cũng có khi mình thấy Alex cần mình hơn là mình cần chàng, nhưng giữa tụi mình, không thể nói ai yêu ai nhiều hơn. Tình yêu là một sự chia sẻ chân thành tự nhiên nhất và giúp cho cả hai trở về bản thể tự nhiên nhất của mình, không khoảng cách, không bản ngã, không vị kỷ. 

Tuần trước mình đã đi ăn trưa ăn tối vài lần với Michael, một luật sư người Mỹ 37 tuổi mà mình quen trong một buổi tiệc cùng bạn bè. Michael thích mình ngay từ đầu và tụi mình nói chuyện khá vui. Cũng không hiểu sao nói chuyện với Michael mình thấy thoải mái, có thể nói những gì mình thích mà không cần phải đắn đo cân nhắc. Nhưng dù Michael tỏ ý thế nào mình cũng không thể có cảm giác khá hơn. Mình thật lòng chỉ bị cuốn hút bởi kiểu đàn ông nhiều đam mê, trẻ trung, một chút phiêu lưu, và nhìn phải thật mạnh mẽ, cơ bắp, nam tính. Michael là kiểu đàn ông cổ điển thuần tuý, trái tim tan vỡ sau một cuộc hôn nhân 15 năm, chăm chỉ công việc và kiếm được nhiều tiền. Kiểu đàn ông như Michael có thể yên tâm mà dựa vào nhưng lại rất dễ nhàm chán, nhất là đối với type phụ nữ 'wild, free and love sexy' như mình. Có lẽ, Michael cũng hiểu là không hề có cái gọi là 'chemistry' xảy ra giữa hai người dù đã qua những buổi tối lãng mạn. Mình nghĩ mình và Michael có thể trở thành bạn bè vì tụi mình nói chuyện chính trị khá ăn ý, vì cùng một tư tưởng đề cao những giá trị mà Đảng Dân chủ và Obama theo đuổi và xây dựng - cũng là những giá trị khiến cho nước Mỹ trở nên vĩ đại, chứ không phải là thứ rác rưởi mà lão già 'fake president' hiện tại đang rêu rao. 

David lại đưa ra lời đề nghị và hẹn đi ăn tối nhưng mình... giả lơ. Mình không có hứng thú nói chuyện gặp gỡ David sau hai lần cách đây đã rất lâu. Kể cũng lạ, kiểu người như David nhìn không giống kiểu lấy sex làm vui khiến cho mình đôi chút tò mò, nhưng những câu chuyện rời rạc và nhàm chán không thể làm cho mình thấy anh ta hấp dẫn hơn dù David có một cơ thể rực rỡ các cơ bắp, fitness kiểu mẫu và khuôn mặt khá nam tính. Mới thấy mình đối với đàn ông, vụ 'mentally' vẫn quan trọng hơn, nhưng tất nhiên là nếu chỉ 'mentally' mà không có 'physically' như với Michael thì cũng chẳng... làm ăn được gì. ;)

Việc gặp gỡ và hẹn hò với những người đàn ông khác, nói chuyện và thân mật với họ một chút chỉ làm mình nhận ra trái tim mình đã thuộc về Alex. Và mình cũng không tưởng tượng được hai đứa có thể có một ngày nào đó không còn nói chuyện cùng nhau, như có lúc mình đã giận muốn điên lên và nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng chỉ một đến hai ngày thì trái tim mình bắt đầu mềm yếu vì nhớ nhung, vì cần phải nói chuyện với chính người đó chứ không phải là ai khác. Lúc nào cũng vậy, Alex là người làm cho mình cảm thấy cân bằng lại, ấm áp và vui vẻ, đốt lên ngọn lửa đam mê tình ái mà nếu không có chàng mình nghĩ chắc chỉ còn lại tro tàn. 


If you ever feel lost, let your heart be your compass. 

Every time the sun rises, a new hope begins...

One of the most essential prerequisites to happiness is unbounded torelance.


Tháng Ba, mùa con ong đi lấy mật... 







Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...