Friday, May 26, 2017

tháng năm trời nhiều mây xám


"Dream big, work hard and never give up"



Trưởng thành rồi, hãy lấy nụ cười đối diện với tất cả.
Trưởng thành rồi, là vượt qua rất nhiều nỗi đau mà rồi an nhiên, tự tại. Là nhận ra cuộc đời này quá ngắn để khổ đau. Là sống quyết liệt và yêu không hối tiếc. Suy cho cùng, thứ sẽ còn lại trên đời này sau cùng là tình yêu chứ đâu là gì khác. 

Đã quên việc viết cho mình ở đây. Nhiều lúc mình muốn đóng chỗ này lại, giữ cho riêng mình một phần ký ức và rồi có khi rảnh rỗi, vẫn viết, nhưng cũng không phủ nhận mình đã không còn nhiều hứng thú. Rồi tự nhủ, ít nhất mỗi tháng cũng cố gắng 'post' một lần. Công việc và rất nhiều thứ cần làm cứ cuốn mình đi. Mình thường mệt nhoài, cảm thấy kiệt sức và rã rời sau một ngày bận rộn dù mình luôn ước ngày dài hơn để mình có thể làm được nhiều thứ hơn, tập nhiều hơn, đọc nhiều hơn, xem nhiều hơn và ra ngoài đi dạo nhiều hơn.

Buổi tối lý tưởng của mình luôn là một ly rượu vang, xem một bộ phim hoặc nói chuyện với Alex, hơn là hangout với ai đó, hơn là lọ mọ trên mạng đọc cái này cái kia, học cái này cái nọ, và hơn là cố gắng viết lách đủ thứ như trước đây. Mình đã lười viết hẳn đi, để rất nhiều cảm xúc và trải nghiệm tuột đi mặc dù mình luôn nhớ lý do mình phải viết. Mình gần như nói không với mạng xã hội, không còn thấy có nhu cầu chia sẻ về bản thân mình, suy nghĩ và cuộc sống với những người bạn mà không phải là bạn. Phong cách tối giản chính là đây, không mất năng lượng cho những thứ quá phù phiếm. Tập trung vào bản thân hơn là nhìn ra bên ngoài. Nếu có post cái gì đó trên FB hoặc instagram, mục đích của mình cũng chỉ là để lưu lại, nhờ internet cất hộ những suy nghĩ vụn vặt tầm thường, kiểu nhật ký bằng ảnh, để nhớ ngày này tháng trước mình đã ăn gì, uống loại rượu vang nào và đang đọc cuốn sách nào, cũng như mình đã suy nghĩ gì vào những thời điểm khó khăn. Và mình luôn yêu những tấm ảnh của mình, dù chụp vội bằng iPhone, đó chính là tâm hồn - trái tim mình, dành cho cuộc sống.


I'm a salad girl, today and forever


Mình đã trải qua một cú shock tinh thần rất lớn, phải mất gần một tuần mình mới lấy lại thăng bằng, nhờ rượu vang, công việc và tình yêu. Dù sao cũng cảm ơn may mắn đã luôn có người ở bên, cũng có thể là một sự mơn trớn về tinh thần, để không cảm thấy quá cô độc. 

Tháng Năm nhiều nỗi buồn nỗi lo hơn là niềm vui. Và mặc dù hưng phấn với công việc mới nhưng mình vẫn luôn có cảm giác mình không thuộc về nơi này. Vẫn luôn tự an ủi và động viên bản thân mình không bỏ cuộc nhưng thực sự thì mình biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ bỏ cuộc. Có lẽ đây là thời điểm khó khăn nhất trong đời mình, không còn gì có thể quật mình mạnh hơn thế. Có lẽ mình đã phải trả giá cho tất cả những sai lầm và nông nổi mình đã làm khi xưa. Mình thấy đau, mình thấy thấm, thấy mình thật đáng đời. Nếu có thể đứng vững trên đôi chân của mình, chắc là mình sẽ luôn rất và phải - mạnh - mẽ. 

Mình có quá nhiều mục tiêu để theo đuổi. Công việc cũng là cứu cánh lúc này. May mắn thay mình yêu thích công việc hiện tại, nhiều thử thách, thú vị và sáng tạo, đúng sở trường. Nhưng mình cũng luôn tự nhủ mình phải cân bằng, không quá hy sinh bản thân như trước đây. Cơ hội này cho mình nhiều kinh nghiệm trên con đường mình muốn đi và tạo ra cơ hội mới, mình thực sự muốn gắn bó với nghiệp này. Sống đến hơn nửa đời mới phát hiện ra đam mê thực sự của mình kể ra cũng có hơi muộn, nhưng 'never too late to chase your dreams'.








Saturday, April 1, 2017

đã đến lúc lên đường về nhà


Sáng cuối tuần thật êm đềm, mình dậy không muộn lắm, tắm xong chừng 8h, uống cà phê, đọc sách trong sự tĩnh lặng và ánh nắng ban mai rực rỡ của tháng Tư rọi vào phòng khách. Cảm thấy yêu những ngày tháng này quá chừng.

Vẫn còn chút chông chênh, vẫn chưa nguôi được nỗi nhớ nhung bỏng cháy. Tối qua mừng là mình đã không thức khuya, cố vượt qua cơn buồn ngủ lúc 10h tối sau khi nói chuyện với Alex để đọc nốt cuốn sách về du lịch mà rồi quăng sách đi ngủ. Và ngủ ngon, có lẽ nhờ ly rượu vang uống trong bữa tối. Mình chẳng làm được gì ra hồn từ lúc Alex đi. Alex thì có cảm giác "homesick" khi về lại Arizona, rằng đây chính là nhà của bạn ấy rồi. Phải rồi, nơi nào được ở bên người ta thương, thì nơi đó chính là nhà. Có lẽ, mình cũng nên "về nhà" thôi.


Thỉnh thoảng cầm lên những cuốn sách hơn hai năm trước đã xếp vào thùng, mình lại một lần nữa ngạc nhiên trước thời gian đã trôi qua. Mình bày sách ra cũng là mục đích để tặng đi chứ không phải để giữ lại. Mình chẳng còn muốn giữ gì nữa, những cuốn sách mà mình đã từng rất yêu quý. Dù lần trước đi, đã tặng cho thanh lý rất nhiều rồi. Bây giờ mình sẽ tặng từ từ, cho đến lúc mình đi. 

Mục tiêu của mình là cho đến lúc mình thật sự rời khỏi nơi này, "gia sản" cần mang theo chỉ khoảng 2 suitcases và một thùng cacton sách mà thôi. Quần áo mình cũng quăng dần, và hạn chế mua sắm ở mức tối đa. Mình không còn kiểu mua sắm tùy hứng thích là mua nữa, cầm lên rồi đặt xuống, nghĩ đến ngày mình phải đóng gói hoặc phải bỏ thứ ấy lại là thôi... 

Hôm trước, một người bạn mail cho mình, nói vui vì đã lại đọc được blog, nhưng bạn hỏi một câu làm mình hơi xấu hổ, rằng dạo này mình toàn chụp ảnh bằng iPhone, bạn ít thấy những tấm ảnh "rất chuyên nghiệp" và "có hồn" của mình từ bạn Nikon yêu quý, rằng bạn rất thích những tấm ảnh mình chụp trước đây, nhất là lúc mình ở Mỹ. Mình xin lỗi và mình cảm thấy thực sự biết ơn bạn đã nhắc mình. Đúng là bạn Nikon lâu nay đã bị vứt xó từ khi mình dùng iPhone 6 rồi iPhone 6s. Mình cũng thấy lười biếng và tay nghề kém hẳn đi nhất là sau chuyến đi Bali. Mình rất ít cảm hứng cầm máy mà toàn chụp bằng iPhone vì tiện dụng. Mình vẫn còn dự định mua một chàng Canon mới cho việc chụp chuyên nghiệp, và có lẽ mình nên quay lại với việc chụp ảnh thực sự hơn là cứ dùng iPhone. Mình phải lấy lại cảm hứng đam mê của việc cầm máy một cách chuyên nghiệp. 

Nhưng chụp bằng iPhone cũng hay lắm, có thể tự chụp rất nhanh, ngay khi có cảm hứng. 

Gần đây mình nghiện Prisma và mình thích biến những ảnh mình chụp trên iPhone thành những bức tranh. Mình không có đủ thời gian và sự tĩnh tâm để quay trở lại với cọ và những mảng màu, nhưng mình biết mình yêu hội hoạ biết bao và cũng chính vì thế bạn biết vì sao ảnh mình có bố cục rõ ràng, góc chụp tĩnh như những bức tranh. Mình yêu ngôn ngữ cơ thể và đam mê vẻ đẹp của cơ thể nên mình thích chụp người chứ không chỉ tĩnh vật. Mình cũng yêu vẻ đẹp của đời sống nên mình cũng thích chụp những bức ảnh sống động. Nhưng mình thấy về sau này, ảnh mình thường tĩnh nhiều hơn.



Cuộc sống của mình cũng tĩnh lặng hơn. Và mình thấy yêu lắm cuộc sống hiện tại này. Nhìn lại thời gian trước 30 tuổi, mình thấy mình sống thật mờ nhạt, mình hầu như không sống cho bản thân và quên mất bản thân là ai - là con người thật của mình chứ không phải là con người mà xã hội - gia đình định hình cho mình, muốn mình trở thành. Mình thấy thật uổng phí những năm tháng thanh xuân ấy. Mình sẽ không bắt con mình phải sống theo ý mình, phải lập gia đình, phải có con, phải làm đủ thứ vai trò của một người con - cháu trong gia đình, ví dụ như phải làm một cái đám cưới hoành tráng mời cho đủ họ hàng bạn bè của cha mẹ mà mình thực tâm không thấy cần thiết và hạnh phúc vì được chia sẻ. Con cứ sống cuộc đời mà con muốn, miễn sao con thấy hạnh phúc. Tốt nhất cũng không cần phải có con, để rồi phải gánh lên vai bao nhiêu trách nhiệm, mất đi rất nhiều thời gian để học hỏi, đi xa, khám phá, trưởng thành, tìm hiểu về thế giới rộng lớn. Đành rằng tình thân, gia đình giúp ta hiểu thế nào là yêu thương nhưng nó cũng cột chặt ta vào những trách nhiệm. Yêu thương thực sự phải chăng là chắp cho người mình yêu thương đôi cánh tự do, để họ làm những gì họ muốn, thay vì đòi hỏi họ phải ở bên cạnh ta, phải đáp đền công sức mà ta đã "yêu thương" họ. Con cái, mình tin rằng đó là nghiệp (karma). Con cái cũng giúp cho cha mẹ trưởng thành hơn và sống có ý nghĩa hơn. Nhưng con cái cũng là cái nợ mà ta phải trả cho cuộc đời mình vì đã trót yêu, trót vui, trót chọn lựa, trót sai lầm, trót ngu ngốc, trót tin tưởng, trót lầm lẫn, trót... sinh con ra.

Rút cuộc, mình cũng không biết mình đang ở đâu, hay chính xác là đang bị giằng xé giữa cái gọi là các giá trị gia đình, tình thân, tình yêu thương, trách nhiệm làm người, làm cha mẹ và chủ nghĩa tôn thờ sự tự do, niềm đam mê khám phá thế giới, rũ bỏ các định kiến, khao khát mãnh liệt được đi, được nhìn ngắm thế giới để thấy mình thật bé nhỏ ngu muội giữa nhân gian. 

Tự do thì cô độc. Yêu thương thì nặng nợ ân tình. 


 Vô thường, Sài gòn tháng 4 2017




Thursday, March 30, 2017

hội ngộ rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế




Mới hôm kia còn trong vòng tay nhau, hôm nay đã xa gần nửa vòng trái đất. Mới đêm trước còn đắm đuối, đêm nay đã nghìn trùng cách xa. Ly biệt vừa đau thương lại vừa đẹp não nùng. Lại nhìn nhau qua màn hình điện thoại rồi lại khóc. Cái ôm ở phi trường có lẽ là cái ôm đáng nhớ nhất, vòng tay xiết khi hội ngộ và ghì chặt không muốn rời khi chia ly. Thời gian một tuần nhanh như một cái chớp mắt. Người về bên ấy với ngàn lời hứa ngày tương phùng, người ở lại lòng đau đớn bần thần chẳng làm được gì ra hồn. Yêu trong xa cách chỉ có những trái tim ngoan cố vì yêu mới hiểu. Lại lặn lội trong nhớ nhung và chờ đợi. Lại từng đêm thao thức vì thương nhau quá nhiều.








Sài Gòn - Phú Quốc, tháng Ba 2017





Sunday, March 19, 2017

a minimalist (becoming)


Con đường trở thành một minimalist thật khó khăn.

Niềm vui của mình khi rảnh rỗi hoặc lúc căng thẳng là trang trí nhà cửa, sắp xếp trưng bày đồ đạc và làm mới không gian. Mình vui mừng nhận ra mình đã thay đổi được chút ít khi mình không còn ham mua sắm đồ đạc ngoài mấy cây cảnh và thỉnh thoảng: sách hay. Mình cũng cảm thấy nhẹ nhõm khi cho bớt hay quẳng bớt đi những đồ đạc không hay ít dùng tới. Sở hữu bây giờ đối với mình là gánh nặng, và ý chí của mình quả thật mạnh mẽ hơn khi cho đến giờ này mình vẫn còn chiến thắng bản thân trong việc muốn mua khá nhiều thứ mà đã kìm chế. Ngoài việc tạo ra một không gian đẹp, thoải mái và tiện dụng, mình không có nhu cầu đồ đạc nhiều như trước đây nữa. Sự tiết chế trong trang trí nội thất thật sự là một tiến bộ. Bạn bè mình đến chơi, ai cũng nói căn hộ thật dễ thương, nhẹ nhàng, cái gì cũng ở mức vừa phải. Không gian sống của mình thể hiện tâm hồn mình, đơn giản, thanh tịnh, vui tươi.




Mình không có khu vườn yên tĩnh, nên mình tạo ra một góc xanh nho nhỏ bên cạnh tượng Phật, là góc để mình ngồi thiền mỗi sớm mai. Cảm giác an yên và thư giãn chỉ qua một vài cây sen đá, xương rồng và lưỡi cọp, làm mình nhớ về thời mình đã ham hố tạo ra cả một khu vườn trên sân thượng và ngày ngày mất rất nhiều thời gian chăm sóc nó nếu không có người giúp việc. Con người, phải chăng khi trưởng thành là tìm về sự giản đơn và vui với điều đó. Mình cũng không còn mê những chiếc túi hàng hiệu thời trang, cảm thấy thật nhẹ nhàng, thanh thản và tự do khi đeo những chiếc túi vải bố được thiết kế rất đẹp. Mình cũng luôn phục sức đơn giản và tiết chế. Và một vóc dáng chuẩn, săn chắc thì không cần phụ thuộc quá nhiều vào kiểu dáng quần áo. Mình tự tin dù khoác lên người bất cứ thứ gì. Phong cách của mình vẫn là tối giản nhưng cá tính, nhất định phải có nét riêng. Cũng như, phong cách, thần thái là một cái gì đó không thể bắt chước.

Ngoài việc đọc sách và làm việc, mình đơn thuần chỉ muốn giữ đầu óc thanh tịnh, suy nghĩ đơn giản bớt đi, nên mình cũng tránh xa mọi sự rắc rối không đáng có từ mạng xã hội và những giao tiếp không cần thiết khác.

Oscar xem hình nói "I love your Buddha, may be you wanna put him high up..." Mình trả lời là mình không thể, mình không muốn mua thêm furniture và giá sách thì không thuận mắt cho Đức Phật mình thỉnh từ Cambodia về gần 10 năm trước, nên mình sắp xếp một góc thiền với cây xanh và mình cực thích góc này. Những sáng sớm nắng lung linh rọi vào hay buổi tối mình thắp nến lên... "I think he doesn't care about, the most important thing that's I still love him :)" - mình trả lời Oscar. Phật không phải ở trên bàn thờ, Phật là ở trong tâm. Oscar có hẳn một căn phòng thờ Phật và thiền, mình thì không cần. Mình biết mình đi đâu rồi mình cũng tha tượng Phật của mình theo, làm một góc nhỏ như vậy là hạnh phúc rồi.


Trong tuần có một ngày trời chiều Sài gòn bỗng nhiên mưa, rồi hôm nay Chủ nhật, một cơn mưa rào đi qua nhanh chóng, lạ quá, mưa tháng Ba, mưa lớn. Trời buổi sáng mỗi ngày đều nóng hầm hập đến ngạt thở, làm mình chỉ muốn ra hồ bơi, nằm ngồi đọc ăn, viết lách làm việc các kiểu. Nhưng cuối tuần thì chỉ bơi buổi sáng sớm vì sau đó hồ bơi khá đông và ồn ào. Bọn trẻ con ồn ào đã đành nhưng người lớn cũng thế. Người Việt thật vô duyên, họ không biết và hoàn toàn không có khái niệm tôn trọng không gian chung, chỗ nào cũng ăn nói rổn rảng ầm ĩ cười đùa tự nhiên như nhà họ, thậm chí có người còn mở nhạc lớn trong phòng tập gym, buồn cười thật. Nhiều khi muốn yên tĩnh ở trong nhà cũng không yên vì có những người nói chuyện rất lớn ở hành lang chung. 

Mình mong ngày Alex ở đây sẽ có mưa, như vậy cảm giác nằm ôm nhau sẽ cực kỳ tuyệt vời như những ngày mưa năm trước. 

Mình đã có một chút thân mật hơn với Michael. Mike nói nhớ mình nhưng mình không có cảm giác gì cả, dù cả hai nói chuỵện khá vui, ở bên Mike cũng thật thoải mái. Mike cũng tỏ ý tiến đến một mối quan hệ nghiêm túc nhưng có vẻ như sợ mình từ chối nên đang thăm dò. Thì ra anh chàng luật sư này hơn mình mấy tuổi, và có con gái 18 tuổi đang học Yale. Mình cũng không ngờ Mike là một luật sư có tầm ảnh hưởng lớn đến vậy. Mình không thích Mike lắm ở một số điểm về đàn ông nếu phải chọn một người tình, nhưng nếu là một người bạn thì tụi mình nói chuyện quá ăn ý. 


Mình cũng nghĩ đến việc quay lại với một đam mê mình bỏ đã lâu. Mình không thể để tài năng của mình mai một như vậy được :). Mình thèm đi, thèm chụp và thèm tự do như chim trời. Một tháng nay mình sống lặng lẽ và chỉ làm những gì mình thích: đọc, viết, nấu nướng những món mới, tập làm các loại bánh mới và chăm chỉ luyện tập. Mình tập cường độ nặng hơn nên tối tối cứ 11h là mắt mình díp lại vì buồn ngủ, không thể làm gì hơn được. Cuộc đời thật đơn giản nếu chỉ sống như thế ! Nhưng mình biết mình còn ham muốn nhiều lắm. Ham muốn nhất là muốn đi, muốn bay thật xa. 

Trong mỗi một giai đoạn của cuộc đời nên có những mục tiêu nhất định về sức khỏe, tài chính, công việc và cả rèn luyện nhân cách. Nhưng quan trọng hơn cả là "enjoy the moments", cho dù mình làm bất cứ điều gì, mình cũng đặt mục tiêu vì sức khỏe tâm hồn và cơ thể mình lên hàng đầu, yêu bản thân và trân trọng mọi thứ mình có. Hiểu biết nhưng khiêm nhường, gợi cảm và luôn khỏe mạnh, trẻ trung. Mình sẽ luôn trung thành với lối sống cân bằng này, mãi mãi về sau :)

Hmmm... a half of 6 packs challenge :D





Tuesday, March 7, 2017

be the best version of yourself


Mình đã đi được một phần ba chặng đường kiến thức để trở thành một Health Coach. Những bài học thú vị và bổ ích giúp cho mình thêm nhiều cảm hứng sống và luyện tập. Cũng có lúc mình ước giá như mình học được những gì mình đang học vào 10 hay 15 năm trước, chắc cơ thể mình và cả cuộc sống của mình giờ đã rất khác. Nhưng 'never too late', mọi sự bắt đầu không bao giờ là quá muộn. Mỗi ngày mình lại thấy hiểu cơ thể mình hơn, cảm nhận sự thay đổi và sức mạnh của nó trong từng nhóm cơ, từng nhịp thở. Khi làm quen với cường độ tập nặng hơn mình cũng cảm nhận rõ rệt sự dẻo dai và thích nghi của cơ thể. Mình yêu thích sự săn chắc và vẻ đẹp cơ bắp. Bây giờ nhìn một cơ thể không có sự luyện tập mình thấy có cái gì đó không đúng, nhất là đối với đàn ông. Đàn ông mà không có cơ, đối với mình là không sexy, và không thực sự khỏe mạnh.

Mình quyết định lấy target là mốc sinh nhật tới, mình phải đạt được những gì mình muốn, tuy không nghiêm túc trong chế độ ăn lắm nhưng mình tin với sự chuyên cần chăm chỉ mình sẽ có một definite Abs/Butt như mình mong muốn.

Be the best, happiest, healthiest version of yourself. 


Love yourself is the greatest part of becoming the girl of your dreams. 


Có lẽ thời gian mình thích nhất trong ngày là những buổi sáng, ngồi làm việc ở nhà, đọc tin tức, thưởng thức cafe tự pha, nghe nhạc và viết, trong sự yên tĩnh và ánh nắng mai tràn ngập khắp căn phòng. Mình thích căn hộ này và đây là nơi ở mình hài lòng nhất sau khoảng 10 lần moving trong vòng 20 năm qua. Mình nghĩ cũng có thể đây là lần chuyển nhà cuối cùng, nếu mình còn ở Việt Nam. Hôm qua Alex đã nói với mình một câu làm mình xúc động, và đúng là Alex rất hiểu mình, hơn bất cứ ai, mình có giận Alex vì trễ hẹn thế nào rồi cũng tha thứ, cứ như là bị nghiện nhau vậy. Và Alex luôn nhận ra mình quan trọng như thế nào trong cuộc sống của chàng. Cũng có khi mình thấy Alex cần mình hơn là mình cần chàng, nhưng giữa tụi mình, không thể nói ai yêu ai nhiều hơn. Tình yêu là một sự chia sẻ chân thành tự nhiên nhất và giúp cho cả hai trở về bản thể tự nhiên nhất của mình, không khoảng cách, không bản ngã, không vị kỷ. 

Tuần trước mình đã đi ăn trưa ăn tối vài lần với Michael, một luật sư người Mỹ 37 tuổi mà mình quen trong một buổi tiệc cùng bạn bè. Michael thích mình ngay từ đầu và tụi mình nói chuyện khá vui. Cũng không hiểu sao nói chuyện với Michael mình thấy thoải mái, có thể nói những gì mình thích mà không cần phải đắn đo cân nhắc. Nhưng dù Michael tỏ ý thế nào mình cũng không thể có cảm giác khá hơn. Mình thật lòng chỉ bị cuốn hút bởi kiểu đàn ông nhiều đam mê, trẻ trung, một chút phiêu lưu, và nhìn phải thật mạnh mẽ, cơ bắp, nam tính. Michael là kiểu đàn ông cổ điển thuần tuý, trái tim tan vỡ sau một cuộc hôn nhân 15 năm, chăm chỉ công việc và kiếm được nhiều tiền. Kiểu đàn ông như Michael có thể yên tâm mà dựa vào nhưng lại rất dễ nhàm chán, nhất là đối với type phụ nữ 'wild, free and love sexy' như mình. Có lẽ, Michael cũng hiểu là không hề có cái gọi là 'chemistry' xảy ra giữa hai người dù đã qua những buổi tối lãng mạn. Mình nghĩ mình và Michael có thể trở thành bạn bè vì tụi mình nói chuyện chính trị khá ăn ý, vì cùng một tư tưởng đề cao những giá trị mà Đảng Dân chủ và Obama theo đuổi và xây dựng - cũng là những giá trị khiến cho nước Mỹ trở nên vĩ đại, chứ không phải là thứ rác rưởi mà lão già 'fake president' hiện tại đang rêu rao. 

David lại đưa ra lời đề nghị và hẹn đi ăn tối nhưng mình... giả lơ. Mình không có hứng thú nói chuyện gặp gỡ David sau hai lần cách đây đã rất lâu. Kể cũng lạ, kiểu người như David nhìn không giống kiểu lấy sex làm vui khiến cho mình đôi chút tò mò, nhưng những câu chuyện rời rạc và nhàm chán không thể làm cho mình thấy anh ta hấp dẫn hơn dù David có một cơ thể rực rỡ các cơ bắp, fitness kiểu mẫu và khuôn mặt khá nam tính. Mới thấy mình đối với đàn ông, vụ 'mentally' vẫn quan trọng hơn, nhưng tất nhiên là nếu chỉ 'mentally' mà không có 'physically' như với Michael thì cũng chẳng... làm ăn được gì. ;)

Việc gặp gỡ và hẹn hò với những người đàn ông khác, nói chuyện và thân mật với họ một chút chỉ làm mình nhận ra trái tim mình đã thuộc về Alex. Và mình cũng không tưởng tượng được hai đứa có thể có một ngày nào đó không còn nói chuyện cùng nhau, như có lúc mình đã giận muốn điên lên và nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng chỉ một đến hai ngày thì trái tim mình bắt đầu mềm yếu vì nhớ nhung, vì cần phải nói chuyện với chính người đó chứ không phải là ai khác. Lúc nào cũng vậy, Alex là người làm cho mình cảm thấy cân bằng lại, ấm áp và vui vẻ, đốt lên ngọn lửa đam mê tình ái mà nếu không có chàng mình nghĩ chắc chỉ còn lại tro tàn. 


If you ever feel lost, let your heart be your compass. 

Every time the sun rises, a new hope begins...

One of the most essential prerequisites to happiness is unbounded torelance.


Tháng Ba, mùa con ong đi lấy mật... 







Tuesday, February 14, 2017

be patient, babe



To many people are trying to find the right person instead of being the right person. 

Sài gòn những ngày cuối tháng Giêng thật mát mẻ. Nhất là buổi sáng, mát lạnh, là mình nhớ những buổi sáng trong lành se lạnh ở California. Thỉnh thoảng, nghĩ lại những ngày đó, nước mắt vẫn bất chợt lăn dài trên má. Những hình ảnh cứ ẩn hiện như một sự ám ảnh. Cũng đã gần hai năm qua rồi. Thời gian trôi nhanh một cách khủng khiếp. Dù sao thì mình cũng không hối tiếc bất cứ điều gì, được sống chính là mình mới là hạnh phúc.

Thời tiết này làm mình nhớ nhất những ngày lang thang ở Salinas. Vùng coastline khí hậu thật quá dễ chịu, tránh xa cái nóng của San Jose vì gần bờ biển, những lại không quá lạnh lẽo như vùng Bắc Cali nói chung. Mình bỗng nhớ da diết những con đường đầy hoa và những ngôi nhà ở Salinas, nhớ buổi sáng yên tĩnh trong căn phòng khách mà nắng sớm chiếu rọi trong trẻo qua ô cửa sổ chéo trên mái nhà. Mình yêu khoảng thời gian yên tĩnh đó làm sao, nơi mình thấy bình yên sau những bão giông, dù không phải là nhà của mình ! Salinas không nóng, không lạnh, mát mẻ và nắng ấm, và những ngôi nhà ở nơi ấy mới xinh xắn yên bình làm sao. Một ngôi nhà với backyard rộng lớn nhưng hoang tàn, và chủ nhân của nó lạnh lẽo cô đơn ngồi lười biếng trong phòng khách. Nếu đó là một người đàn ông hấp dẫn và gợi tình, chắc mình đã xắn tay nấu nướng gì đó. Gordon thỉnh thoảng có nhớ mình và nhắn tin, nhưng mình đều không muốn trả lời. Và có lẽ, nếu có quay lại Salinas, mình cũng không có ý định muốn gặp lại Gordon nữa, kiểu như thấy chẳng còn duyên. Lúc làm bạn với Sunanda lại rất khác, mình thấy thoải mái và không có nhiều khoảng cách. Mr. Silly cũng trân trọng mình hơn với sự hiền lành chân chất của anh. Và đương nhiên nếu quay lại California, mình sẽ điện thoại cho Sunanda, và mình cũng biết anh chàng sẽ vui mừng như thế nào. Dù sao thì cũng phải biết ơn những người bạn đó. Những người đã cho mình những trải nghiệm về nước Mỹ một cách sống động và chân thực nhất.


Giờ đây, mình ngồi trong căn nhà của mình, lòng dâng từng cơn sóng trước những thử thách mà mình phải vượt qua. Mình thấy nhớ Alex, hôm qua đã không nói chuyện nhiều vì Alex bận họp. Đôi lúc, chỉ là thèm nói chuyện, những chuyện rất linh tinh, và bất cứ chuyện gì. Cũng không thể hiểu được sự gắn kết giữa mình và Alex, cứ như là định mệnh, cứ như tụi mình đã làm bạn từ lâu lắm rồi. Alex thấu hiểu con người mình, yêu và chấp nhận một crazy girl như mình một cách vô điều kiện. Càng tiếp xúc nhiều với đàn ông, mình càng thấy khó có thể tìm được một sự kết nối nào như mình có với Alex. Rất khó. Hầu hết người ta chỉ tiếp xúc ở bề mặt, hời hợt và thiếu chia sẻ, đối phó và xã giao vì cái lợi của bản thân, vì cần người khác chấp nhận mình nhiều hơn là vì thật sự biết yêu và biết lắng nghe. Alex là một người thực sự biết lắng nghe và luôn kiên nhẫn với mình, luôn cho mình cảm giác ấm áp khi nói chuyện. Một ngày giận Alex là một ngày không vui, nên thôi mình quyết định từ nay sẽ không giận gì nữa. Tất cả những suy nghĩ của mình là hướng tới trân trọng những gì Alex đã làm và mối quan hệ đầy thử thách của tụi mình, thay vì nghĩ đến những điều không vui, tin rằng giấc mơ của tụi mình rồi sẽ thành hiện thực. Mình tập loại bỏ tất cả tất cả những năng lượng xấu, phải tập không được nghĩ đến những điều không hay. Chỉ hy vọng và tin tưởng. Và quan trọng là tin vào chính bản thân mình.

Hôm qua là ngày Valentines của năm thứ hai tụi mình có nhau trong cuộc đời, nhưng một lần nữa Alex lại trễ hẹn và mình đã không còn cảm thấy quá cô đơn, có lẽ vì đã quen với sự yêu đương trong xa cách này, và có lẽ vì chẳng có sự kết nối nào mình có thể tìm thấy như với Alex, nên dù xa nhau mà vẫn luôn có nhau mỗi ngày, vẫn rủ rỉ trò chuyện hằng đêm như những ngày đầu gặp gỡ, chỉ có khác là hai đứa đã hiểu nhau quá nhiều, kiểu như người này chưa nói ra, người kia đã biết muốn nói gì. Mình cũng rất dễ chán, vậy mà mình vẫn chưa chán tình cảnh này dù đôi lúc có không ít nản lòng. Nhưng cuộc sống này mọi việc đều diễn ra có lý do của nó, và chỉ xảy ra vào đúng thời điểm thích hợp, không thể cưỡng cầu, chỉ có thể là thuận theo tự nhiên mà thôi. Nếu không đủ kiên nhẫn, thì bỏ cuộc. Nếu không thể bỏ cuộc, thì phải kiên nhẫn thôi.


my muscular/patient development 

LOVE, is offer support.
And, EVERYTHING HAPPENS FOR A REASON.




Sunday, February 12, 2017

happy birthday to my little girl




Vậy là Coffee bé bỏng đã chẳng còn bé bỏng nữa. Nàng ta đã tròn 14 tuổi ngày hôm qua và chính thức bước qua tuổi 15 mơ mộng. Mình nhớ 15 tuổi mình đã bắt đầu biết yêu, hay gọi chính xác là rung động đầu đời. Mình phải cố gắng làm bạn với con để con không đi lạc, và thực sự là mình đang có một nỗi lo lắng mơ hồ khi nhìn con lớn lên từng ngày. 

Làm mẹ chưa bao giờ là dễ dàng và đôi lúc mình thực sự thấy mệt. Có lẽ vì mình một mình, phải cáng đáng cả hai vai trò làm cha và làm mẹ. Nếu cho mình chọn lại, chắc mình đã không ngu ngốc như vậy. Mình phải kỹ lưỡng hơn. Nhìn lại tuổi trẻ bồng bột đó đôi lúc đã có chút hối hận, vì lầm lẫn và những chọn lựa sai lầm. Nhưng cuộc đời là vậy, người ta lớn lên từ những sai lầm, trưởng thành từ thấm thía những nỗi đau. 

Mình biết mình còn phải hy sinh nhiều thứ cho con, vì đã trót mang con vào cuộc đời này. Gia đình, người ta nói là 3 phần tình thương mà có đến 7 phần trách nhiệm. Trách nhiệm cũng là vì thương nhưng cũng là vì cái đạo làm người ở đời, sống làm người thì không thể khác đi. Chỉ có thể tin rằng người gặp nhau ở kiếp này là nợ nần nhau ở kiếp trước. Là nghiệp phải trả, là tình thương phải trao đi. Nếu không còn tình thương, thì cũng là đã hết nợ. 




Cuộc sống vô thường lắm. 
Mong con gái lớn lên làm người hạnh phúc, bình yên, không cần gai góc, không sống cuộc đời phong ba bão táp sóng gió như mẹ là được rồi. 

Yêu con mãi mãi. 




Sunday, February 5, 2017

thức dậy trước bình minh


Vậy là kết thúc thời gian nghỉ ngơi tịnh dưỡng enjoy và quay trở lại bắt tay vào công việc. Đúng ra mình cũng chỉ nghỉ ngơi về tinh thần, tránh căng thẳng chứ mình hoạt động không ngơi nghỉ. Mình đọc khá nhiều, chiêm nghiệm và viết các ý tưởng, và nhất là mình quay trở lại việc tập luyện nghiêm túc cho "muscular development". Yes, mình muốn săn chắc hơn nữa với các cơ bắp thực sự. I wanna become a muscular girl, and of course sexy as hell. :)

Mình có nhiều dự án muốn làm, và thực sự thì mình hơi bối rối không biết dành thời gian cho cái nào trước. Những dự định dang dở trước đây cần phải lấy cảm hứng thực hiện trở lại. Mình muốn enjoy sự yên tĩnh này, sự tĩnh tâm và cân bằng mà mình cố gắng cảm nhận từ trong tinh thần và cơ thể.




Từ hôm nay mình quyết tâm không thức khuya nữa, và vì mình phải dậy sớm chuẩn bị bữa sáng và bữa trưa cho Coffee nên nếu muốn ngủ đủ giấc mình không còn sự lựa chọn. Mình thức giấc từ 5.30 am và cố gắng ra khỏi giường sau 15 phút :)), tắm, pha cafe và làm người nội trợ đảm đang. Mình thấy hạnh phúc với căn bếp mới, với việc dậy sớm và chuẩn bị mọi thứ cẩn thận cho Coffee. Sáng sớm làm cho mùi cafe và bánh nướng trở nên thơm hơn, đánh thức mọi giác quan và đem lại cảm giác yêu đời, yêu sự bình yên này. Mình cũng yêu những buổi chiều tối sau khi đi tập và training về, mình tự thưởng cho mình một ly rượu vang, nấu những món healthy thơm ngon cho mình và Coffee, ngồi vào bàn ăn và hai mẹ con buôn chuyện. Coffee đáng yêu ở chỗ là luôn ăn rất ngon lành những món mẹ nấu, luôn tỏ ra quá hạnh phúc và thỏa mãn sau khi ăn xong :)).

Tối qua mình thức đến 1h sáng và chỉ ngủ có khoảng 4 tiếng rưỡi nhưng mình không hề thấy mệt. Dậy sớm là mình thấy phấn chấn hơn và đầu óc linh hoạt hơn. Ngủ ít là dấu hiệu tuổi già hay sao nhỉ. Mình không ngủ quá nhiều nhưng ngủ rất sâu, và lâu lắm rồi chẳng hề mộng mị trừ một lần duy nhất mơ thấy Alex vào tuần trước khi mình đang quá giận chàng. Quả thực, không nói chuyện với Alex một ngày, mình chẳng ăn ngon ngủ yên được. Một lần nữa Alex lại trễ hẹn và mình đã rất buồn, nhưng rồi mình đã cân bằng trở lại, thư giãn và điều quan trọng nhất mình không muốn uổng phí thời gian. Dù xa nhau nhưng mình không muốn sống một ngày mà không yêu nhau sâu đậm, nồng nàn. Mình có nhiều cám dỗ bủa vây, và không dưới một lần mình tự nhủ hay là thôi quên Alex đi, hẹn hò người mới. Nhưng rồi mình không thể từ bỏ tình yêu này, không muốn trái tim mình tan vỡ và nhất là, mình cảm thấy một sự thật rõ ràng - đó là mình rất yêu Alex, mình không thể làm tan vỡ trái tim chàng - một tình yêu tinh khiết, nồng nàn, không thể có lần thứ hai.




Oscar vẫn nói yêu mình mà mong gặp lại mình. Nhưng mình chỉ đùa giỡn với con người này một chút thôi. Mình muốn quyến rũ Oscar, muốn Oscar phải sống trong tiếc nuối. Thực tế là Oscar đã không giấu sự tiếc nuối hoặc ít ra tỏ vẻ như vậy. Hôm trước nói chuyện với anh, trong lúc buồn giận Alex, mình đã tâm sự khá nhiều. Mình nói nhớ nước Mỹ và Oscar tỏ vẻ chờ mong mình quay lại. Mình giống như con thuyền không dây neo chòng chành đôi chút giữa hai anh chàng Latino này. Lạy đức Phật từ bi, chỉ có dòng máu Spanish pha châu Mỹ Latin lãng mạn đam mê ấy mới quyến rũ được mình. Một chất Latino cuồng say ẩn giấu trong những người đàn ông này làm mình mê đắm. Mình nhớ Jordan, đêm ở Singapore, có lẽ khi bắt đầu nói chuyện với anh chàng này mình đã cảm nhận được cái chất gây mê chết người ấy.

Mình vừa thèm một chuyến đi, lại vừa muốn bắt tay vào làm việc và thực hiện nốt những ý tưởng đang có trong đầu. Nhớ Alex như điên, thèm được sống trong tình yêu nhưng mình lại thấy yêu sự tự do một mình của mình quá đỗi. Mình thật quá phức tạp.







Friday, January 27, 2017

khoảng lặng



Mình đốt nến, rót một ly rượu vang, bày vài món ăn nhẹ, ngồi chờ đón giao thừa. Nhưng rồi khoảnh khắc giao thừa qua đi mình cũng không biết vì mải đọc gì đó trên mạng.

Cảm giác một mình này thực sự rất dễ chịu. Mình không cảm thấy quá cô đơn. Có chăng là một sự cô đơn dễ chịu. Nấu ăn, dọn dẹp, tắm, nghe nhạc, sau một ngày mệt nhoài chạy tới chạy lui mua sắm, exercise và training cho một người bạn. Mình thấy bình yên, mình chỉ muốn tận hưởng những ngày thư thái này, nhất là được ở một mình, vì Coffee đã về Đà nẵng đón Tết cùng ông bà ngoại.

Mình thấy thoải mái khi ở nhà nên mình lười đi chơi, mình sợ ồn ào, sợ đám đông nên từ hôm nghỉ việc đến giờ mình không ra phố xá downtown, chỉ quanh quẩn trong vòng bán kính 2km gần nơi mình ở, mà chủ yếu là mua sắm Tết và ăn uống. Càng lúc mình càng thích khu Quận 2 này. Nói chung là đầy đủ tiện ích, không quá xô bồ nhếch nhác như khu Bình Thạnh.

Nắng xuân vào phòng, sáng 30 Tết.

Vậy là cuộc hôn nhân công việc của mình với T.M đã phải dừng lại. Làm việc với người không cùng quan điểm và thiếu tầm nhìn thực sự là rất khó. Mình đã bị một áp lực rất lớn vì những việc khó có thể hoàn thành trong thời điểm hiện tại. Mình đành bỏ cuộc mà vẫn không tin nổi, vì mình đã tin tưởng là mình sẽ xây dựng thương hiệu thành công. Mình đã làm việc với tất cả tâm huyết và nỗ lực, đôi lúc thấy tiếc bao nhiêu công sức mình đã bỏ ra, nhưng cũng vì vậy nên mình không còn gì để nuối tiếc nữa. Mình cũng cảm thấy như vừa trút đi một gánh nặng, và đã cởi được sợi dây trói của công việc. 

Mình không chút mặn mà gì với Tết nữa. Ngoài việc chuẩn bị cho các thực đơn ăn uống cùng gia đình, mình không mua sắm gì mang chủ đề Tết như hoa, bánh chưng, dưa món... Mình chỉ thấy mình cần một khoảng yên tĩnh, một thời gian tĩnh lặng một mình, thư giãn và rồi sẽ nghĩ mình nên làm gì tiếp theo. 

Happy Lunar New Year ! Stay strong babe !








Friday, January 13, 2017

em đã thấy mùa xuân chưa


Vì mình xa nhau nên em chưa biết xuân về đấy thôi...

Một tuần đi qua thật nhanh và cái đống bừa bộn của công việc kia cuối cùng cũng đã được giải quyết xong. Mình thấy mệt đuối, thèm một kỳ nghỉ dài ngày.

Tuần này mình thấy thèm viết gì đó cho mình, nhất là những lúc lái xe, thấy ngổn ngang tâm sự, nhưng rồi bận quá, cứ để suy nghĩ trôi đi, lúc có thể dành chút thời gian để viết thì đầu óc bỗng nhiên trống rỗng. Có lẽ mình đang càng ngày càng lười viết. Hoặc là vì công việc cuốn mình đi và mình chẳng còn chút tĩnh tâm để viết.

Cuối tuần trước mình chạy bộ, thấy thích quá quyết tâm nếu không chạy được hằng ngày thì sẽ cố gắng chạy 3 lần 1 tuần, nhưng rồi công việc và sức lực lẫn thời gian không cho phép. Lại lấy quyết tâm cho tuần sau vậy.






Alex hứa sẽ báo tin vui cho mình cuối tuần này. 
Mình nhớ như điên vòng tay vạm vỡ của chàng. 
Mong mùa xuân sẽ đến. 



Tuesday, January 3, 2017

chào năm mới



Năm 2017 ! Tại sao không, và mình quyết định mở lại blog.

Mình quyết định sẽ vẫn viết cho riêng mình, nhưng, ai đọc vẫn đọc và đồng cảm, cảm thấy vui và ấm áp nho nhỏ, mình sẽ không quan tâm những kẻ spam, quảng cáo và nick vô danh làm phiền. Đời là vậy, có sao !

Mình đã trải qua một ngày cực kỳ tồi tệ. Một ngày dài với đầy những kẻ làm ăn không chuyên nghiệp, thích lừa gạt, trí trá, ẩu tả, và mình thực sự quá bực mình.

Mình cũng trải qua một ngày cô đơn, mặc dù nói chuyện với Alex, nhưng mình vẫn cô đơn.

Mình lọ mọ trong đêm, uống vang, nghe nhạc, làm việc xong vẫn không muốn ngủ.

Mình thấy nỗi cô đơn nghìn năm trước.

Vì mình là Virgo, một Virgo thì không bao giờ bỏ cuộc, luôn đòi hỏi sự hoàn hảo, luôn cầu toàn và thích tự vấn lương tâm.

Mình thèm một chuyến đi xa.

Mà có lẽ mình sẽ cố gắng đi Bali trở lại. Mình cũng muốn có thêm vài ngày Singapore. 

Mình sẽ không đợi nữa. Quyết định vậy đi. 











Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...