Tuesday, November 15, 2016

working girl



Hôm nào mình cũng về nhà khoảng 9h - 10h tối, mình thực sự muốn chậm lại một chút sau một thời gian làm việc khá áp lực nhưng không thể, công việc cứ đẩy mình đi. Có những lúc mình cũng thấy thấm mệt. Đã lâu không làm việc nhiều như vậy. Có sáng thức dậy mình thấy thân xác vẫn rã rời, muốn nằm ngủ thêm cũng chẳng được vì phải đưa Coffee đến trường, rồi mình đi làm sớm luôn.

Cũng thật buồn cười khi mình đã quyết định nghỉ một thời gian, chỉ đi chơi và viết lách, làm dự án ảnh thì lời đề nghị công việc đến. Mình đã quyết định rất nhanh khi nhìn thấy cơ hội được sáng tạo và thành công thấp thoáng. Nếu bây giờ Novaland trả mình $2,200 hay $2,500 đi chăng nữa thì mình cũng từ chối (nhưng $3,000 thì chắc phải suy nghĩ lại, haha). Thì ra, đầu óc kinh doanh của mình khá nhạy bén và sáng tạo như chính bản tính của mình chứ không bị hao mòn đi theo thời gian như mình nghĩ. Mình liên tiếp nghĩ ra rất nhiều ý tưởng và có nhiều cảm hứng với công việc bán hàng cũng như việc thiết kế và xây dựng thương hiệu.

Với một công việc hoàn toàn mới và mang tính thử thách này, mình tin tưởng rằng mình sẽ thành công, tự hứa với lòng là mình sẽ cố gắng hết sức. Khi nhận công việc này, có thể ví giống như là mình đã bước chân lên một con thuyền, mà con thuyền đó đang bị thủng, và đang chìm dần. Nhiệm vụ của mình là tìm ra những lỗ thủng đó, vá chúng lại để giữ cho thuyền khỏi chìm. Rồi sau khi có thể yên tâm là thuyền đã nổi mình sẽ giong buồm cho nó, hoặc lắp cho nó một động cơ hoàn hảo, để con thuyền có thể chạy nhanh hơn và xa hơn.

Mình cũng nhận ra bản tính thích phiêu lưu mạo hiểm của mình khi mình nhận công việc này. Thật tuyệt vời vì một công việc có thể tận dụng những kinh nghiệm mình đã có và phát huy sở trường, gắn bó với sở thích, đồng thời thắp lên cho mình ngọn lửa đam mê sáng tạo và đam mê kinh doanh trở lại. Đến bây giờ mình có thể rút ra một câu: Kinh doanh chính là sáng tạo không ngừng. Nếu bạn ngừng sáng tạo thì chắc chắn công việc kinh doanh sẽ chậm lại và đi xuống.


Tea Maison, 151 Dong Khoi street, District 1, Ho Chi Minh city

Mình làm việc một ngày hơn 10 tiếng, người yêu của mình khá lo lắng. Mình phải nói rằng đây là giai đoạn set up và rebuild nên mình phải cố gắng hết mình thôi. Mình tin là khi mọi thứ ổn ổn mình có thể yên tâm dành thời gian cho bản thân nhiều hơn. Lại tiếc lúc rảnh rỗi không đi du lịch nhiều hơn khi có thể, bây giờ thì chỉ có tận dụng các cơ hội làm việc để đi. Cũng may, Alex không thể sang Việt Nam thời gian này. Và khi Alex có thể đi, mình hy vọng mình cũng có thể off ít nhất một tuần cho kỳ nghỉ của hai đứa đã bị hoãn lại. 

Phải công nhận rằng Alex yêu mình rất nhiều và đam mê cháy bỏng. Tụi mình bây giờ như đã hiểu hết gan ruột của nhau và chấp nhận nhau vô điều kiện. Thật dễ chịu khi có một người yêu bạn với tất cả trái tim, như con người bạn vốn là, và như bạn yêu người đó.


chân dung của một ngày chuẩn bị bước lên thuyền


Hôm nay mình cho gửi một ít hàng đi Mỹ, khách hàng đầu tiên ở Mỹ và là Michigan, làm cho mình khao khát qua bờ Đông một chuyến. Mình lắng nghe cơ hội đã gõ cửa rồi. Hướng ra đại dương xanh thôi !




Sunday, November 6, 2016

tea girl





Cuối cùng mình vẫn là người đặt công việc lên trên tất thảy mọi thứ. Mình nhận ra khi mình có công việc mà mình say mê, mình dường như quên bản thân. Đã mấy tuần mình chạy theo công việc và không tập tành gì cả. Cảm thấy có lỗi với body của mình quá.

Sau 5 ngày không nói chuyện, mình đã gọi cho Alex. Mình quyết định tha thứ và Alex nói nợ mình cả thế giới. Mình nghĩ là mình đã quyết định đúng. Mình làm theo trái tim mách bảo hơn là lý trí, và có lẽ như vậy mình hạnh phúc hơn. Mình cũng quá bận rộn và mình hiểu ra mình đã mong đợi quá nhiều ở một người bận rộn công việc như Alex. Mình cần thông cảm và thấu hiểu nhiều hơn đối với người mình yêu. Mình biết rằng Alex là một người đặc biệt và phù hợp với mình sau biết bao nhiêu biến cố cuộc đời và hơn tất cả những người đàn ông mình đã gặp. Những người nhạt nhẽo, tẻ nhạt, dối trá, khô khan... đã làm mình thấy phí thời gian nhưng cũng nhờ vậy mình mới biết thế nào là một người mình thực sự cần. Trên tất cả, mình yêu Alex, yêu và chấp nhận cả những khiếm khuyết. Không ai hoàn hảo cả và mình cũng không. Nhưng đối với Alex mình luôn hoàn hảo. Có lẽ vậy là đủ.


cô gái bán trà :)


Sau nhiều ngày suy nghĩ, mà đúng ra mình cũng chẳng có nhiều thời gian để mà nghĩ. Mình quyết định sẽ thay đổi một chút và mình biết Alex cũng sẽ thay đổi vì mình. Tụi mình không thể kết thúc dù có khó khăn như thế nào. Mình cảm thấy rõ rằng mối lương duyên này là chưa thể dứt, và Alex yêu mình rất nhiều. Sự gắn bó giữa tụi mình cũng rất tự nhiên, không hề suy suyển. Alex giống như một người bạn tâm tình mà mình không thể thiếu. Mình nhận ra mình không muốn sống không có Alex và Alex cũng đã trở thành một phần cuộc sống của mình. Những ngày không nói chuyện với nhau, chắc Alex cũng hiểu và thấm ra nhiều điều, cũng nhận ra rằng sự kết nối giữa hai đứa mình là rất tuyệt vời, ngọt ngào và không dễ dàng tìm thấy.

Công việc làm cho thời gian trôi đi rất nhanh và khi về đến nhà, tắm xong leo lên giường mình chỉ thấy mệt đuối. Nhưng dường như chỉ có thử thách mới làm mình bị kích thích. Mình lại trở thành một con người của công việc với tất cả nhiệt huyết của trái tim, với tất cả phấn khích và nỗ lực. Tạm quên đi những chuyến đi, những kế hoạch khác, mình phải chiến thắng chính mình ở cuộc đua này.







Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...