Thursday, August 18, 2016

...



Đêm cuối cùng ở nơi cũ mình cảm thấy cần một ly rượu vang.

Không, đã là ly thứ hai.

Trong hành trình di chuyển mình thấy một chút cô đơn không tránh khỏi. Đã bao lần mình làm điều này, nhưng đây có lẽ là một lần đáng nhớ, đánh dấu sự thay đổi và sự quyết tâm của mình.

Mình thấy hạnh phúc vì chuyến đi sắp tới. Tự phỏng vấn mình cảm thấy thế nào. Với việc hạn chế chi phí mình biết là cần thiết vì như vậy mình sẽ đi được nhiều hơn. Mình hoàn toàn thoải mái và hài lòng. Mình thấy cần phải học nhiều hơn, làm những điều mà tuổi hai mươi mình đã bỏ lỡ.

Thấy thời gian trôi sao quá nhanh. Và cuộc sống sao mà ngắn ngủi.








Monday, August 15, 2016

moving


Một buổi sáng thấy lòng cô đơn vô hạn.

Có lẽ vì tối qua mình đã không nói chuyện với Alex. Alex đã không dậy nổi khi mình gọi cho chàng còn mình thì muốn đi ngủ sớm. Mình cũng không buồn lắm vì Alex không giữ lời hứa gọi cho mình mỗi ngày, thỉnh thoảng, mình chỉ thấy cô đơn và giống như mình chẳng cần ai. Mình cũng hiểu Alex đã làm việc quá sức, mệt mỏi hay đơn giản là chỉ muốn một mình.

Cũng có lúc mình muốn khóc một chút vì mệt quá, vì một mình phải lo toan tất cả mọi thứ. Chưa bao giờ mình thấy làm mẹ thật mệt mỏi như lúc này, trách nhiệm càng ngày càng nặng nề. Con càng lớn thì càng vô tình, làm mình buồn không ít. Mình chỉ biết cố gắng hết sức với tình thương và trách nhiệm của một người mẹ. Nhiều lúc muốn ôm con vào lòng, hôn trộm khi con đang ngủ, nghĩ tới ngày nào đó con xa mẹ và có khi chẳng cần mẹ nữa. Sao cũng được, chỉ mong con cứng cáp vào đời, sống cuộc đời mà con muốn thật hạnh phúc.

Mình cũng hơi mệt vì phải bắt đầu dậy sớm lúc 6h kém từ hôm qua, khi Coffee bắt đầu năm học mới  và năm nay phải đi xe bus đưa đón tới trường ở Nhà Bè nên phải đi học sớm hơn. Mình phải dậy sớm vì muốn làm đồ ăn trưa cho Coffee, và mừng là mình đã sắp xếp thời gian khá hợp lý. Làm đồ ăn trưa cho con là một lý do để mình phải dậy sớm vì mình muốn vậy. Mình phải thay đổi, phải cố gắng nhiều hơn nếu muốn làm được nhiều việc hơn. Và đó cũng là lý do mình không cho phép mình thức khuya nữa. Dậy sớm thấy ngày dài hơn và mình làm được nhiều việc hơn, và đến tối là mình mệt nhoài, đuối sức. Dù rất nhớ Alex nhưng mình cũng không còn đủ sức mà nói chuyện nữa.




Sáng sớm ngồi trong căn phòng ngổn ngang suitcases và các thùng đồ, mình nghĩ về cuộc đời mình đã qua và con đường phía trước. Mình nhận ra tất cả những đồ đạc này đều không làm mình hạnh phúc nữa. Không hiểu sao mình vẫn phải gói gém chúng để cất đi vì nghĩ rồi mình lại cần và không muốn tốn tiền mua mới. Nhưng mình thấy chán. Tất cả những gì mình cần chỉ là một chiếc suitcase không hơn không kém với vài bộ quần áo, vài đôi giày, vài cuốn sách để mình có thể đi bất cứ đâu, sống ở bất cứ đâu mà mình muốn. Mình thấy mình đã chán đồ đạc lắm rồi. Mình chỉ không muốn sở hữu bất cứ thứ gì nữa. Mình sao thế nhỉ, thật lạ lùng. Lần đầu tiên trong đời mình chẳng thấy còn mơ ước một ngôi nhà xinh đẹp với vườn cây và những đồ đạc xinh xắn mình hằng yêu quý nữa. Thậm chí mình cũng biết khi mình qua đến Mỹ thì mình cũng sẽ trung thành với chủ nghĩa tối giản,  để mình có thể đi được nhiều hơn.

Mình cứ luôn phải nhắc mình - giống như tự hứa với mình là sẽ chẳng mua bất cứ gì nữa, không mua sắm trong ít nhất vài tháng tới. Có lẽ mình cũng chưa bao giờ yêu thích việc tiết kiệm tiền hơn lúc này. Với mình trước đây mình chỉ nghĩ tiêu tiền là hạnh phúc. Cuối cùng con người cũng nhận ra mình đã quá hoang phí thời gian và tiền bạc vào đồ đạc. Và vì tiền bạc cũng là thời gian nên cuối cùng mình đã mất quá nhiều thời gian quý báu của cuộc đời mình vào đồ đạc, vật chất tiện nghi mà rồi có lúc tất cả những tiện nghi đó sao trở thành vô nghĩa trong hành trình kiếm tìm -gìn giữ sự hạnh phúc và bình an trong tâm hồn.




Mấy hôm trước mình thấy nhớ Oscar khi xem ảnh anh chụp cùng gia đình, và mình cũng không ngờ mình còn nhớ Oscar nhiều đến vậy. Khi nói chuyện Oscar vẫn rất ngọt ngào và nói luôn nhớ mình, 'you are my sweet, forever'. Hôm qua anh lại nói yêu mình và nhớ nụ hôn của mình, những cái hôn mãi mãi còn dang dở. Mình vẫn tin Oscar. Mình hiểu tình yêu của Oscar là một kiểu tình yêu tự do không ràng buộc, không muốn gắn với trách nhiệm. Có lẽ Oscar đã quá sợ trách nhiệm, cũng như mình bây giờ. Đôi khi rất mệt mỏi. Đôi khi chỉ cần tự do, yêu ai đó như họ là và không sở hữu, không ràng buộc, không cam kết. Nhưng mình vẫn cười nói 'no, love if no commitment that's not true love'. Oscar nói mình 'silly always but I always love you' làm mình thấy buồn cười . Rồi mình hỏi anh có đi dự đám cưới mình không nếu được mời. 'Of course' Oscar trả lời, điều này cũng tương tự như mình nghĩ nếu một ngày anh mời mình dự đám cưới mình cũng sẽ vui mừng đến chúc phúc, mừng anh tìm được người tri kỷ. Rõ ràng mình và chàng Chicano này có sự đồng cảm, khác với tình cảm sôi nổi của Alex, mình và Oscar hình như lắng hơn, hình như cũng rất sâu, như nụ hôn mà cả hai không quên được. Đó thực sự là những nụ hôn hoàn hảo. 

Nên mình cũng biết nếu gặp lại Oscar là một sự cám dỗ lớn, rất lớn mà mình khó lòng vượt qua. Mình không muốn làm gì có lỗi với Alex cả và muốn tình yêu của tụi mình không có tì vết. Mình cũng nói thật với Oscar điều đó và nói rằng bạn trai hiện tại rất hay ghen. Đúng là Alex nếu ghen sẽ rất kinh khủng, mình không muốn làm Alex tổn thương dù thế nào. Bây giờ đó chính là người đàn ông mà mình trân trọng nhất. Alex vẫn là người yêu có sự kết nối sâu sắc nhất với mình đến thời điểm hiện tại. Nói về 'love communication in a relationship' thì có lẽ thời lượng mà hai đứa nói chuyện với nhau, yêu nhau, vui đùa, quan tâm nhau trong vòng một năm qua bằng mấy mối tình trước đây của mình cộng lại. 




Ngồi nghỉ một chút rồi lại đứng lên thôi. Allez, chẳng còn nhiều thời gian !





Sunday, August 7, 2016

thay đổi


Thay đổi luôn mang lại nhiều đớn đau nhưng nó giúp bạn trưởng thành và hạnh phúc hơn.

Không hiểu sao mấy hôm nay mình lại thường xuyên thức giấc lúc 3-4am, có lúc nghe bụng đói cồn cào mãi mới ngủ lại được. Mình đã bắt đầu thu dọn đồ đạc từ hôm qua, dường như mình đã quá quen với việc này và mình làm mọi thứ nhanh hơn mình nghĩ. Mình cũng cân nhắc những gì nên bỏ lại, give away... cho nhẹ nhàng bớt.

Alex bảo mình phải đề nghị ai đó giúp đỡ, nhưng mình thì rất ngại làm phiền bất cứ ai nên cái gì làm được mình đều cố gắng không nhờ vả, kể cả bạn thân, kể cả những người mình đã từng giúp đỡ. Rồi người khác lại giúp mình khi mình thực sự cần họ. Mình chưa bao giờ phải lâm vào một tình huống bị động như hồi mình ở Mỹ và phải nhờ đến sự giúp đỡ hết lòng của Vy.


My best holiday ever, June 2016


Bây giờ ít đồ đạc hơn rất rất nhiều so với lần dọn nhà vào tháng 9/2014. Và có lẽ cũng ít hơn so với hồi dọn nhà ở Mỹ ngoài mấy đồ bếp núc. Nhanh quá, mới đó đã hai năm. Mình đã bỏ lại bao nhiêu thứ để ra đi. Lần này với tâm thế và một sự chuẩn bị hoàn toàn khác. Mình vẫn phải học cách bỏ lại nhiều thứ không cần thiết, và cũng cố giữ lại những thứ yêu thích mà mình cũng không biết chắc có chúng mình có hạnh phúc hơn hay không. Tối qua đọc được một bài hay về lối sống tối giản: Hiệu ứng Dideroit: Vì sao chúng ta luôn tốn tiền vào những thứ không thực sự cần? Và, một lần nữa mình lại nhận ra và chắc chắn hơn rằng bây giờ mình muốn làm con người tự do không đồ đạc.

Mình cũng đã bỏ thói quen mua sắm thường xuyên như trước đây. Đúng là mình đã từng như vậy. Mua một đôi giày mới và muốn một cái túi mới hợp với đôi giày, mua một bộ váy mới và muốn một đôi giày hợp với nó cũng như clutch bag mix kèm. Mình cũng khó kìm chế trước những món đồ nội thất đẹp và đúng 'gu'- style ưa thích, hoặc những món đồ trang trí mang tính biểu tượng văn hoá ở những nơi mình đến. Cuối cùng mình đã chiến thắng bản thân trong chuyến đi từ Bangkok đến Chiang Mai vừa qua, mình đã nói không với rất nhiều thứ, trừ vài món quà nhỏ xinh làm kỷ niệm cho bạn bè, em gái. Nơi mình sắp qua cũng là thiên đường mua sắm, nhưng mình đã có chút nghị lực về việc này, mình thấy tin tưởng vào bản thân hơn rằng sẽ không bị vật chất và cái đẹp phù phiếm cám dỗ nữa :).




Những lúc ngồi chiêm nghiệm, mình nhận ra sâu sắc rằng tất cả các mối quan hệ của mình trước đây hoàn toàn không phải tình yêu. Chúng đơn giản thuần tuý chỉ là cám dỗ, kể cả cuộc hôn nhân không đáng có và hoàn toàn sai lầm đó. Mình bị cám dỗ hoặc mình chính là cám dỗ, bởi vì tất cả các mối quan hệ đó đều không có sự kết nối sâu sắc và mạnh mẽ như mình đang có với người mình yêu bây giờ. Thời gian qua khi mình về Việt Nam, nếu không có Alex luôn bên cạnh mình về mặt tinh thần dù trong xa cách thì mình cũng không biết mình có trụ vững trước những người đàn ông vẫn tán tỉnh mời mọc đó không, những người mà mình biết chắc họ không phải là mẫu đàn ông mình mong đợi, họ là những cám dỗ.

Nhưng ngay cả mối quan hệ của mình với Alex đôi lúc cũng có chút trục trặc làm mình lại nghi ngờ và không chắc chắn. Hãy để thời gian trả lời. Có lẽ mười năm nữa mình sẽ chiêm nghiệm về mối tình này một cách xác thực và đúng đắn nhất. Nhưng mình tin Alex là người đàn ông khác hẳn những người mình từng gặp, với tâm hồn trong sáng và tình yêu tha thiết, một tình yêu thực sự thuần khiết mình chưa bao giờ gặp trong đời, Alex sẽ không bao giờ làm mình tổn thương.





'Love isn't something you find. 
Love is something that finds you.'








Friday, August 5, 2016

simple my life





Hello August!

Done. Cảm thấy nhẹ nhõm và phấn khích hơn sau khi đã lên kế hoạch cho mọi việc và cả chuyến đi xa sắp tới. Với mình bây giờ được đi là hạnh phúc nhất. Chỉ có đi mình mới tìm lại được chính mình. Khám phá những vùng đất mới, thậm chí là quay lại nơi cũ, nhưng khám phá theo một nhãn quan và cảm nhận mới hoàn toàn so với mình mười mấy năm về trước.

Mình cũng xác định tương lai của mình là ở Mỹ, lúc đó sẽ đi và thực sự khám phá châu Âu sau cũng được. Thời gian này mình sẽ tranh thủ đi hết những nơi ở châu Á mà mình muốn đi. Tự nhiên mình giận mình lúc hai mươi đã không thể nhìn xa hơn, không cố gắng đi, khám phá, trải nghiệm và học hỏi nhiều hơn trước khi kết hôn. Mình đã vì yêu một người mà đã trở nên ngu muội, tự trói mình vào sự tù túng, không cho mình cơ hội, tự mình bẻ gãy đi đôi cánh tự do của mình vì người đàn ông không cùng chung chí hướng. Thật ngu ngốc làm sao. Nhưng thời đó, internet chưa phổ biến như bây giờ, và cơ hội đi ra thế giới cũng không rộng mở như bây giờ (hay là mình đã có tầm nhìn hạn hẹp lúc đó).

Bây giờ mình cũng yêu đắm say, nhưng yêu với một tâm thức tỉnh táo. Mình đã biết cách yêu, nhưng cũng yêu tự do của mình hơn bao giờ hết.

Chuyến đi sắp tới, mình cố gắng thực hiện một chuyến đi cực kỳ tiết kiệm, bằng cách plan budget và cố gắng gói gọn chi tiêu. Mình chỉ mới cố gắng làm điều này trong chuyến đi vừa qua, thật đáng ngạc nhiên vì mình chưa bao giờ lên ngân sách cụ thể cho những chuyến đi trước đây trong đời mình, mình chỉ biết chi tiêu cho những gì mình thích, cho sự thoải mái và tận hưởng, và mình cũng nhận ra mình đã quá phung phí.

Nhưng bây giờ mình buộc phải thay đổi. Và điều quan trọng là mình vui với sự thay đổi này. Hơn nữa, biết làm sao được khi học phí của Coffee, $15,000/năm là một khoản nặng gánh với mình lúc này khi mình không làm việc. Nhưng mình thoải mái với việc sẽ ngủ hostel, bay máy bay giá rẻ và ăn uống đạm bạc, đơn giản. Mình hạnh phúc vì biết mình sẽ được sống là chính mình.

Mình cũng cảm thấy hạnh phúc trong việc quyết định sẽ đơn giản hoá cuộc sống của mình ở mức tối đa có thể. Mọi nhu cầu vật chất đối với mình trở nên quá lu mờ, không cần thiết và thậm chí là điên rồ. Mình sao thế nhỉ. Mình đã từng sở hữu mọi thứ, có tất cả mọi thứ và bây giờ mình lại muốn quay lại như thời hai mươi, chẳng có gì trong tay. Nhưng bây giờ quan trọng là phải có tiền. Haha, chỉ cần tiền là đủ.


Chiang Mai, June 2016


Trước đây mình thường đem một suitcase cỡ trung cho một chuyến đi trong một tuần. Và mình không hiểu tại sao mình lại có nhu cầu nhiều đồ đạc như vậy cho 6,7 ngày. Bây giờ đi 15 ngày mình không cần phải mua phí cho hành lý mà packing đúng kiểu dân backpacker: vài bộ đồ thật thoải mái, dép kẹp, một đôi giày thể thao, mọi thứ khác cho tắm rửa cũng nhỏ xíu và tối giản. Những thứ quần áo mình thích mặc bây giờ cũng mỏng, nhẹ và đơn giản, thường là một mảnh từ trên xuống dưới nên rất dễ dàng cho việc packing mà không phải bận tâm việc mix and match.

Mình có một tuần -bắt đầu từ ngày mai để đóng gói mọi đồ đạc và chuyển đi. Và lúc này đây mình chỉ muốn thời gian trôi nhanh hơn để mình rời khỏi nơi này. Thật không may vì mọi chuyện không như mình dự định nhưng mình sẽ xếp nó sang một bên để chỉ sống cho tương lai, gạt bỏ mọi ám ảnh buồn đau và bước tiếp. Mình ghét cái bóng ma quá khứ đó quá. Cũng chẳng biết bao giờ mình mới thực sự thoát khỏi nó. Nhưng mình phải mạnh mẽ hơn để đối diện với tất cả. Giống như số phận đã an bài mình phải trải qua tất cả những chuyện này, mình phải trả giá cho những sai lầm, vội vã, sợ hãi và cả ngu ngốc mình đã từng. Cứ xem như mình đã mắc nợ từ kiếp trước, để kiếp này phải trả lại nghiệp báo, không thể khác hơn.

Những ngày đi xa rong ruổi của mình sẽ kéo dài từ cuối tháng Tám qua tháng Chín. Và nếu mọi chuyện suôn sẻ tốt đẹp mình sẽ gặp lại Alex yêu dấu vào cuối tháng Chín cho một chuyến đi khác. Alex muốn được bên cạnh mình vào dịp sinh nhật nhưng chắc là khó có thể thu xếp được công việc để đi sớm hơn. Thương, thương lắm. Người đã vì mình mà thay đổi, mà cố gắng, mạnh mẽ và luôn ngọt ngào.




Mình cũng đã nghĩ đến một chuyến đi kế tiếp nữa vào tháng 11, trước khi mình lên kế hoạch cụ thể và chạy nước rút cho việc trở lại Mỹ, cùng với tất cả các plan tài chính, học hành, thử sức với những công việc mới... Cuộc sống đó sẽ có nhiều thử thách nhưng mình không hề thấy sợ hãi, luôn cảm thấy mình có thể đối đầu với bất cứ việc gì, chỉ cần được sống ở nơi đó, xa rời tất cả những kẻ đã làm trái tim mình tan vỡ.

Và mong sẽ luôn được bình yên bên người mình yêu thương. Đó là nơi mình thuộc về, mãi mãi.





Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...