Monday, April 25, 2016

viết cho tháng tư


'As long as you live, keep learning how to live'
(Lucius Annaeus Seneca)


Hai hôm trước Oscar cho mình biết anh đang ở Tibet. Khi mình thấy tấm ảnh đầu tiên là sân bay Tibet Oscar gửi mình đã ngay lập tức nhận ra nơi đó và có chút ngạc nhiên. Cuối cùng Oscar cũng đã thực hiện được giấc mơ - hoặc là mong muốn của anh khi đặt chân tới miền đất thần tiên ấy. Còn nhớ, cuối tháng này năm ngoái cũng là ngày mình gặp lại Oscar trên đất Mỹ sau mấy lần không định gặp lại anh như anh đã mong muốn, chỉ vì mình biết mình chưa thể quên. Và rồi cuộc gặp gỡ đã làm mình vui, xao xuyến bần thần suốt mấy ngày sau đó. Thời gian một năm mà như ngày hôm qua, như mới hôm qua đây thôi khi tụi mình ngồi nhìn nhau, uống margarita với fish tacos vào một buổi trưa nắng đẹp trong một nhà hàng Mexico ở downtoown Redwood city. Thời gian đã ngừng một chút ở đó, mãi trong ký ức mình. Oscar ngọt ngào và lịch lãm, sexy và quá đỗi đa tình...


Tibet, Potala Palace July 2010


Oscar có một tình yêu mãnh liệt với Tibet và Phật Giáo. Niềm tin và tình yêu dành cho Phật giáo Thiền tông và tất cả những gì liên quan cũng như Tây Tạng đã chiếm hết tâm hồn và trái tim anh. Trong nhà Oscar có hẳn một phòng để thiền, với những bức tranh vẽ và trang trí như trong một temple ở Tibet. Đôi khi mình cũng tin là Oscar đã từng yêu mình, nhưng chỉ là yêu một phụ nữ đẹp và 'so sexy' trong mắt anh. Anh cũng đã từng khuyên mình không nên đặt quá nhiều tình yêu vào con người. Có lẽ đó cũng là căn nguyên của anh đến với Phật Giáo sau những mất mát ? Vì mình tin một người ngọt ngào và nhiều đam mê như Oscar có lẽ đã từng có một thời yêu say đắm và cuồng nhiệt, yêu chân thành và sâu sắc. Mà cũng có thể chỉ là, anh không phải là người đàn ông dành cho mình, đơn giản vậy thôi.

- Wow, you are in Tibet now ? That's cool ! Have a great trip Oscar.
- Yes. Thanks sweetheart.
- Should try Tibet beer and yak butter tea. Will you go to Everest Base Camp ?
- Yes Everest and Kailash.
...

Không phủ nhận là Oscar luôn ngọt ngào với mình dù cũng luôn xa cách. Và điều này làm mình càng trân trọng tình yêu cuồng nhiệt đắm say mà chàng 'hiệp sĩ bóng đêm' Alex dành cho mình. Alex yêu mình bằng một tình yêu tinh khiết không có chút tì vết nào. Người đã đưa mình về 20 năm tuổi trẻ, những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất của đời người, mơ ước một tình yêu lãng mạn và trọn vẹn như mơ mà mình chưa bao giờ có. Cảm giác yêu thương và ham muốn mãnh liệt, 'a special soulmate connection' với Alex như là một 'relationship chemistry' lần đầu xảy ra với mình, như là lần đầu tiên yêu và được yêu.

Tự nhiên mình muốn cảm ơn thời gian và cuộc sống đã cho mình những trải nghiệm thú vị, đương nhiên có không ít những đắng cay nhưng cuối cùng thì đó chính là sự trưởng thành, càng giúp mình trân trọng tất cả. Ngày hôm qua dù có gian nan vất vả vẫn luôn đẹp theo một cách nào đó nếu bạn luôn nhìn thấy mặt tích cực. Mình cũng không phủ nhận trái tim nhạy cảm của mình thỉnh thoảng vẫn bị ám ảnh bởi những chuyện buồn đã xảy ra - và ước nó chưa từng xảy ra trong đời mình - như Vy nói là 'such a fucking nightmare', nhưng dù sao cái giá phải trả cho bài học mà mình có cũng đáng lắm. Ám ảnh không ít này nếu không có tình yên ngọt ngào ấy bù đắp lại thì không biết bao giờ mình mới vượt qua và quên hẳn đi.



San Francisco, Golden Gate Park April 2015



Tháng tư này, mình có những lúc bần thần nhớ về những ngày này năm ngoái, khi mình đang hoang mang và đứng bên bờ vực của sự thất vọng và mất niềm tin. Một sự đấu tranh tinh thần rất kinh khủng và dữ dội. Phải, mình đã có những quyết định sai lầm, nhưng sao lại có thể dằn vặt bản thân khi chính xác đó là những gì mình muốn lúc đó ? Giống như đã đánh mất bản thân rồi tìm lại được, mình bàng hoàng nhận ra mình đã sai, rất sai. Đó là một vết sẹo lớn trong cuộc đời mình mà có lúc mình bình thản nhìn nó, có lúc mình thấy sợ hãi khi nghĩ về những gì mình đã trải qua. Dù sao, mình vẫn khát khao mong một ngày trở lại miền đất tự do, với người tình  - người yêu - người bạn đời của mình, đầy hy vọng, nắm tay cùng uống Starbucks, cùng dạo chơi, để biết rằng tình yêu là có thật trong đời mình, chứ không phải là một ảo ảnh.







Sunset at Pier 39, San Francisco April 2015


Tháng tư... San Francico và một nỗi buồn mênh mông không thể gọi thành tên...

Nhớ trái tim mình và tâm hồn mình nơi đó. Chỉ có thân thể mình là đang ở đây mà thôi. Mình muốn tập trung vào viết cuốn sách của mình quá, mà bận và mệt  - không biết có thực sự là 'excuses' của mình bây giờ không. Có những lúc mình sợ cảm xúc và cảm hứng sẽ tuột đi, mình sẽ quên. Mình phải viết, vì đôi lúc viết chính là sự giải thoát tốt nhất khỏi những nỗi đau và nỗi ám ảnh tưởng chừng như chưa bao giờ chấm dứt.

Ừ, rồi sẽ bình yên thôi...






Friday, April 22, 2016

embrace a healthy life


'be mentally and physically strong'

♥ 


an apple a day keeps the doctor away 


Sáng nay cuối tuần nhưng mình không ngủ nướng được, mặc dù khá mệt nhưng 6h mình đã thức, nằm nghĩ linh tinh mà không ngủ lại được nên mình ra khỏi giường, pha cafe, tắm, rồi ngồi đọc một chút. Hôm qua mình ngủ sớm hơn, khoảng 11 giờ, vậy nên mình thấy mình ngủ đủ rồi. Thân xác tuy hơi rã rời một chút vì tập luyện nhưng đầu óc thì tỉnh táo, muốn học bài, muốn làm việc.

Từ hôm bắt đầu với #6packschallenge, vì tập với cường độ cao hơn nên mình mệt hơn và vì vậy cũng ăn ngon miệng hơn, ngủ ngon hơn và sâu hơn, một giấc ngủ không mộng mị. Làn da mình cũng có vẻ mịn hơn trông thấy vì sáng bóng lên dưới ánh đèn, chứng tỏ việc đổ mồ hôi nhiều thật là có lợi. Hôm nào tập xong cái sportbra cũng ướt đẫm mồ hôi. Mình thích điều này. Cảm thấy cơ thể mình thật là khoẻ mạnh diệu kỳ, và get sweaty chính là một cách detox cơ thể hữu hiệu nhất.

Nhiều bạn của mình, thậm chí các PT ở gym nói cơ bụng mình nhìn quá đẹp rồi, hoàn hảo rồi, tập chi nhiều vậy. Mình nói 'this is not about flat bellly or crunch or 6packs, I just to wanna boost myself to a new level, this is about how to feel mentally and physically stronger for my life ever after'.

Thật buồn cười khi nhiều người cứ ngồi một chỗ, uống thứ nước gì đó rồi mong giảm cân, mong trong sạch cơ thể, hoặc xoa những thứ kem đắt tiền với máy massage làm tan mỡ thay vì 30 phút tập thể dục mỗi ngày. Sẽ chẳng có cách nào để cơ thể đào thải những chất cặn bã, giải độc và những mô mỡ lì lợm dưới da ngoài việc đổ mồ hôi thường xuyên trên sàn tập. Cho dù bạn có giảm cân bằng phương pháp gì đi nữa thì những lớp mỡ đó vẫn còn, cholesterol vẫn có nguy cơ đọng trong mạch máu nếu bạn không chịu tập thể dục, bằng hoạt động vận động của chính cơ thể để loại bỏ cặn bã và giúp cân bằng bộ máy kỳ diệu sống động này. Và cũng không có động lực nào tốt hơn ngoài tình yêu đối với chính cơ thể mình, trân trọng nó, nâng niu nó, lắng nghe nó, nuông chiều nó, nhưng cũng thử thách nó, thức tỉnh nó, làm sống động nó...

Và tất nhiên khi đã chú trọng tập luyện rồi bạn sẽ biết cách ăn uống cẩn thận hơn và giữ một chế độ ăn như thế nào để tốt hơn cho cơ thể, giúp cơ thể khỏe mạnh hơn và đẹp hơn... Chỉ riêng bạn mới biết rõ cơ thể mình qua những trải nghiệm mà không ai có thể giúp bạn chính xác hơn bằng sự nỗ lực của chính bản thân mình theo thời gian.


I am a pink girl 


Tuần rồi mình học về những phương pháp luyện tập có thể chặn đứng các bệnh tật và phục hồi lại các chức năng bình thường của cơ thể sau các căn bệnh... Chỉ ước gì có thể học được những điều này sớm hơn, cũng như ước gì mình đã tập gym từ hơn 10 năm trước... Haha dù sao thì cũng có nhiều bạn đã cảm ơn mình vì mình đã luôn động viên, nhắc nhở các bạn í tập luyện hoặc bắt đầu làm quen với việc luyện tập hằng ngày, cũng như luôn là nguồn cảm hứng cho các bạn chịu khó đổ mồ hôi... Mình rất vui vì điều này. Never too late for everybody to start a new lifestyle :)


Hôm qua mình có tin vui sau bao nhiêu tháng ngày trông đợi... Cảm thấy tinh thần được lên dây cót một chút và hy vọng nhiều hơn, cười nhiều hơn, nói chung là vô cùng phấn khích... Mà thôi, hạnh phúc là đây... giây phút hiện tại này :)

Stay strong and stay awesome! Happy weekend to everyone !





Wednesday, April 20, 2016

a drama king or my cafe story





Hôm kia đang ngồi với Billy, một người bạn trong quán cafe của toà nhà nơi Billy ở thì có một người đàn ông lớn tuổi - hói, tóc chỉ còn lơ thơ hai chỏm bạc hai bên đầu phía trên tai, bụng hơi phệ, dáng to lớn nặng nề - bước vào, chào hỏi hồ hởi với anh bạn mình có vẻ như quen thân, vừa nói vừa liếc nhìn mình chăm chăm rồi tỏ ý muốn làm quen bằng nhiều câu hỏi và những lời khen ngợi của ông ta dành cho mình (nghe quá quen :)). Nghe Billy nói thì ông ta mới chuyển đến sống trong khu này, về hưu, là người Mỹ đến từ miền Đông, 74 tuổi. Khi Billy bận nghe điện thoại ra ngoài một chút thì ông ta không bỏ lỡ cơ hội nói chuyện với mình, tự giới thiệu và đương nhiên, tán tỉnh tiếp. Ông ta lần đầu đến Việt Nam và đã ở Việt Nam vài tháng, rất thích phụ nữ Việt và đang muốn có bạn gái :)). Thậm chí đang tìm kiếm đối tượng thích hợp (the right one) để kết hôn. :O

Mình nghe và biết đây là cái mồi nhử của tất cả những gã đàn ông "silly" nghĩ rằng phụ nữ chỉ muốn một "commitment", những lão đàn ông già sống hết đời vẫn không biết tình yêu là gì nhưng vẫn cố tìm kiếm - "never give up" :)). Những người đàn ông già và giả này của nước Mỹ có thể đã trải qua một cuộc đời đầy những mối tình thất bại hoặc vài cuộc hôn nhân không thành và mãi mãi không biết thế nào là yêu thương một người phụ nữ, cuối cùng thấy thời gian của mình không còn bao nhiêu nữa, tìm đến châu Á (Viet Nam, Thailand, Indonesia...) để hưởng thụ thứ ái tình mua bán đổi chác ở tuổi "trên bảo dưới không nghe" với những cô gái trẻ chỉ đáng tuổi con mình. Già mà ham, rồi vẫn mơ mộng nói mình bị lừa, bị lợi dụng, chơi trò giả làm nạn nhân (play the victim) cả cuộc đời vẫn chưa chán, rằng những người phụ nữ trước đây không làm mình hạnh phúc, hoặc xấu xa tệ hại theo một cách nào đó theo lời của họ, những người đàn ông thích kể lể, không bao giờ trưởng thành, không có khả năng trở thành "a big man" dù đã có thể nhìn thấy ngày mình sẽ lìa xa nhân thế.

Trở lại cuộc nói chuyện, mình nghe ông ta nói vậy thì "đứng hình" vài giây, và không phải là không thể dừng đáp trả với cách cười châm biếm thản nhiên - mà mình biết có hơi chút "rude", không quá là "rude" ấy chứ :)) nhưng mình đồng thời cũng muốn dập tan cái hy vọng hão huyền của ông ta là muốn hẹn hò với mình: "Marry at 74? Are you kidding?":)). Ông ta nhìn mình cũng "đứng hình" vài giây và nói một câu rất khó nghe đầy vẻ chê bai... Thôi xong, con thú đã lột mặt nạ đàn ông tử tế quá sớm :)). Trong khi trước đó, khi đoán tuổi mình chừng 30, ông ta nói mình quá duyên dáng so với tuổi (charming), làn da mình thật "shining" một cách đặc biệt - là mẫu mà ông ta ưa thích, và mình nhìn... như một... happy princess mà ông ta muốn phục tùng (đâu có nhanh dữ vậy) =)). Từ đó trở đi, mình không còn bị làm phiền nữa. :)

Mẫu đàn ông già nhạt nhẽo nhão nhợt này xui cho mình là mình gặp không ít. Mình nhớ hồi hẹn hò với Michael 54 tuổi 1,2 lần mình đã nói "no fucking old man", vậy mà rồi mình cũng gặp những người dưới 50 nhưng họ thật sự rất già trong mắt mình. Trách sao mình chỉ yêu và rung động với trai trẻ, vì mình vẫn còn quá trẻ :)).

Kể chuyện này cho Alex nghe và cả hai không thể dừng cười. Alex cũng công nhận là mình "rude but that's true" :D. Heyza, nói khó nghe một chút mà đỡ phiền về sau. Ngán cái kiểu drama này lắm rồi. Hic hic. Không thiếu ngọt ngào tử tế nhưng tính thích châm biếm cũng trở thành gần như bản năng tự vệ của mình thì phải. Haha.


Mình đang trải qua tuần thứ hai "6packschallenge". Yeah ! I can do it !









Sunday, April 17, 2016

đường xa vạn dặm





Vậy là đã gần một năm rồi, thời gian trôi quá nhanh.

Hôm qua nói chuyện với Mr. Silly - Sunanda, anh quá vui vì lại nói chuyện với mình sau một thời gian dài khoảng 3 tháng vì cả hai đều quá bận hoặc... lười. Sunanda sắp chuyển chỗ mới nên muốn chở thùng đồ mình gửi ở căn hộ của anh xuống chỗ Vy ở San Jose. Và sau khi mình nhắn Vy tối qua, sáng ngủ dậy thì thấy Vy nhắn thùng đồ đã ở chỗ Vy rồi. Ôi mình luôn cảm thấy mắc nợ cả hai người này, giống như là ân nhân của mình vậy và không biết làm gì nói sao cho đủ. Thôi thì tự nhủ có lẽ tại kiếp trước mình đã tu thành... chánh quả nên kiếp này mới may mắn có được những người bạn tốt như vậy. :)

Ngoài những thứ đã gửi ở nhà Vy, cái thùng đó hình như phần lớn toàn sách, cả những sách hay mình mang qua và sách mình mua bên Mỹ, nhiều cuốn còn chưa kịp đọc. Sunanda có vẻ rất lạc quan và phấn khích khi nghĩ đến ngày gặp lại mình. Thậm chí khi mình nói mình xuống Arizona ở thì anh nói sẽ lái xe xuống thăm mình. Haha, với một anh bạn trai yêu mình phát cuồng và có vẻ ghen tuông thì liệu có những người bạn khác phái khác có ổn không đây nhỉ ?

Mặc kệ tất cả những cơn bão và cả ác mộng đã qua, mình vẫn quyết tâm và tin tưởng vào những điều tốt đẹp sẽ đến. Cách nói này đã cũ nhưng cũng luôn luôn mới, đó là, chỉ cần bạn có lòng tin, tin vào chính bản thân mình trước tiên và hành động hết sức mình cho niềm tin đó thì bạn sẽ thu hút năng lượng của vũ trụ giúp cho niềm tin - giấc mơ của bạn thành hiện thực, dù trước mắt khó khăn vất vả và nhiều chướng ngại đến đâu chăng nữa. Với những trải nghiệm đã qua thì mình luôn tin rằng chỉ cần mình cố gắng và lạc quan, thì không có gì là không thể.




Mr. Big- Gordon đã không còn nhắn nhe gì cho mình nữa từ hôm Valentine. Mình thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng nhìn thấy rõ bản chất thực dụng của con người anh ta - một sự thực dụng rất Mỹ, điều mà mình, Sunanda sẽ không bao giờ có. Gordon có một cách sống hời hợt ít gây ảnh hưởng đến người bên cạnh, khó có thể làm cho người khác rung động cho dù anh ta có nói anh ta muốn thế nào. Tự nhiên cảm thấy mình nhìn xuyên thấu cái bản chất thực dụng của những người đàn ông Mỹ da trắng mà mình từng gặp gỡ, hẹn hò. Mình thấy sợ hãi và muốn tránh xa họ. Bởi vì cái cách của họ tiềm ẩn một điều gì đó sẽ khiến mình bị tổn thương. Vậy nên phụ nữ Mỹ cũng trở nên ghê gớm trong mắt đàn ông Mỹ là điều tất yếu, theo như mình nghĩ. Mình tự cảm thấy mình là một bản mix hoàn hảo giữa hai nền văn hoá Đông -Tây này, mình thông minh, thích học hỏi, thấu hiểu nhưng không phô trương lộ liễu mà ý nhị, mình cũng rất linh hoạt, tiếng Mỹ là "flexible" và nhạy cảm nhưng cũng phớt tỉnh khi cần. Mình hiểu cách sống của người Mỹ, mình hoà đồng, hoà hợp nhưng không hề bị trộn lẫn vào họ.

Mấy tuần nay Mr. Art- Shabir vẫn không ngừng năn nỉ mình gặp mặt, vẫn quyết tâm theo đuổi dù mình đã từ chối thậm chí "ignore" nhiều lần. Điều này một lần nữa lại làm mình tò mò, như bản tính mình vốn có. Mình luôn tự nhủ mình với người này không thể có một điều gì lâu dài hay tương lai hoà hợp, cho dù chỉ là bạn. Mà ngay cả làm bạn mình cũng không còn thiết tha gì lắm, phiêu lưu tình ái lại càng không... Nhưng đây cũng có thể là một mẫu nhân vật phụ khá hay trong tiểu thuyết tương lai của mình, sao lại không thử chứ ? :)

Mình cũng không còn hứng thú nói chuyện với Oscar nữa. Và mình nghĩ có lẽ đã đến lúc nên quên mối tình nhỏ này đi. Mình biết nếu mình trở lại Califonia, Oscar sẽ lại muốn gặp mình, như những người bạn, như trước đây và chắc rằng mình không còn ý nghĩ cũng như không cho phép bị Oscar bày trò cám dỗ như anh từng nói. Nghĩa là cái duyên ấy hình như vẫn còn đâu đó, vẫn lơ lửng như mây trời, có thể biến mất vào một ngày không xa mà cũng có thể sẽ lại bay lại trong tầm mắt nhìn trời xanh của mình. 


Nevada sunset. After all, tomorrow is another day...


Tuần qua nghe tin một người bạn cũ, là chồng cũ của một người bạn cũ của mình đã qua đời vì tai nạn giao thông... mình có đôi chút bàng hoàng. Mặc dù đã lâu không còn nói chuyện hay liên lạc gì với anh này nhưng mình cũng có chút shock ! Cuộc sống thật ngắn ngủi, và ta chẳng bao giờ biết đâu là ngày cuối của cuộc đời. Bởi vậy nên muốn làm gì thì làm đi, yêu ai thì yêu đi, yêu cho mãnh liệt vào. Bởi chết rồi là... HẾT !!! Và thế gian này thêm 3 đứa trẻ mồ côi sau khi cha chúng ra đi chỉ vì một tai nạn lái xe ẩu hay sự xui rủi, hẳn người cha ấy có thể đã hối hận vì đã không chăm sóc đứa con gái bé bỏng của mình với người vợ trước nhiều hơn? Thế giới này quả thật điên rồ và quá nhiều nỗi đau. Ai cũng đau theo cách của riêng mình mà ít chịu thấu hiểu cho kẻ khác.

...

Nghĩ tới những mục tiêu trước mắt và mình đang dần từng bước hoàn thành, mình thấy hạnh phúc, thấy tin tưởng và thấy lạc quan. Và cũng cảm ơn những người bạn đã luôn bên cạnh động viên khuyến khích và tin mình, như Vy, Sunanda... và Alex, người bạn, người tình, người luôn đem lại cho mình tiếng cười thoải mái và hạnh phúc nhất. Mình và Alex, trước tiên là bạn, vì tụi mình có thể nói bất cứ chuyện gì, mình có thể thoải mái thổ lộ tâm tư, bộc lộ con người rất thật của mình với đầy đủ ưu khuyết mà không ngại bị đánh giá, phán xét. Alex luôn mở rộng trái tim để lắng nghe mình, với một tình yêu thanh khiết mà tràn đầy đam mê. Mình yêu tình yêu này, yêu người đàn ông chân thành 1000% này, yêu cái cảm giác sung sướng ngọt ngào khi được gọi tên với tất cả sự trìu mến và nhung nhớ có thể lấp đầy khoảng cách nửa vòng trái đất.


Đường xa vạn dặm... nhưng đi sẽ tới !








Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...