Monday, September 12, 2016

sinh nhật





chạm vào tuổi mới rất ngỡ ngàng,
ngồi xem Ellen show, nghe nhạc
rồi muốn viết cho mình vài chữ.
đã qua một tuổi nữa,
don't know why I don't feel old.

thấy một chút cô đơn, vẫn nỗi cô đơn ấy, không ai hiểu.
Alex vẫn chưa gọi như đã hứa,
thấy chút buồn, không muốn mong đợi dù vẫn mong đợi,
không phải là cần nói chuyện, mà là cần người giữ lời, giữ sự quan tâm.

thấy nhớ Jordan, không biết giờ này chàng đã ở Jakarta hay chưa,
thấy hơi tiếc vì đã không giữ liên lạc,
ít ra cũng là một người bạn có thể nói chuyện,
mà thôi.

bạn bè người quen chúc mừng rất nhiều,
ba mua cho một đoá hồng vàng 21 bông
con gái vẽ tặng cho mẹ 3 tấm thiệp 'với cả tấm lòng'
một vài đoá hoa từ đối tác

không tiệc, không rượu không tụ tập,
thấy cũng không cần và không muốn,
cũng không phải chán,
chỉ muốn tĩnh lặng

giá có thể một mình đi đâu đó,
lại muốn leo lên máy bay bay đi đâu đó,
nói chuyện với một người xa lạ nào đó,
như Jordan,
mà lại không cảm thấy cô đơn.




sunset, Tanah Lot, Bali August 2016






No comments:

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...