Wednesday, February 10, 2016

Tết



Thật lòng mình không chút hào hứng với Tết, không hẳn là không thích, chỉ thích mấy ngày được nghỉ muốn làm gì thì làm, đọc sách, xem phim, ăn, ngủ, đi tập, gặp gỡ bạn bè, tự cởi trói cho mình vài ngày không quá bận rộn, cũng thấy thoải mái đôi chút, nhưng giống như một robot đã quen lịch, chỉ muốn mình bận rộn vẫn tốt hơn.




Tự thấy mình đã thay đổi nhiều, sau quá nhiều phong ba bão táp, con người bỗng nhiên đằm tính, sống sâu hơn, bình thản hơn, nhẹ nhàng hơn, vì lẽ, biết quý trọng thời gian và bản thân mình hơn. Mình có thể cả ngày không bước ra khỏi căn hộ nhỏ, quanh quẩn với cái ipad và mấy cuốn sách là thấy đủ, nấu ăn, uống vang, nghe nhạc... nhưng cũng vẫn rất vui khi đi cafe hàn huyên với bạn bè, nhảy nhót hú hét hết mình như xưa, như con người mình vốn chẳng có gì thay đổi. Trái tim thanh xuân vẫn nuôi một tình yêu đam mê cuộc sống, nhưng nó chảy theo một dòng khác, vì một nhận thức khác, một tầm nhìn khác, rất mới, rất lạ, rất sâu. Và khám phá chính bản thân mình vốn dĩ là một việc chưa bao giờ kết thúc, nên mình vẫn háo hức lắm với cuộc đời này, chỉ có điều không theo cách thông thường mà những người khác đang cố thể hiện giữa thời buổi phô trương những sắc màu rực rỡ.

Mình cũng thích không khí vắng lặng yên ả của Sài gòn mấy ngày Tết. Năm nay mình không hề bước chân ra đường hoa ở khu trung tâm, mình chán phải nhìn cảnh người người chen chúc, mà nhìn trên Facebook thôi thấy cũng đủ rồi, cũng chừng đó sắc màu, kiểu cọ, cũng chừng ấy hình thức selfie tụ họp ăn uống khoe quần áo, cũng chừng ấy hoa mai hoa đào hoa cúc sắc áo vàng áo đỏ và các ca khúc xuân về như mọi năm. Mình tự hỏi sao mà người ta không thấy chán nhỉ, không đổi mới nhỉ, sao không làm gì đó khác đi ? Ví dụ như tổ chức chạy marathon, đua xe đạp, tập thể dục aerobic, đua thuyền, thi vẽ trong mấy ngày Tết, kiểu tổ chức như là lễ hội có yếu tố thể thao, thay vì chỉ đi qua đi lại, rồi ăn uống, tụ họp chè chén bài bạc.

Sáng nay được thời gian một mình, mình uống cafe rồi đi bơi khoảng 1 giờ (sáng hôm qua thì yoga), bây giờ uống trà, nghỉ ngơi chút rồi mình đi làm ít đồ ăn chuẩn bị cho ngày mai sinh nhật Coffee, rồi chiều tối lại có hẹn với những người bạn khác. Con gái mình ngày mai đã tròn 13 tuổi, thật đúng là thành tựu, mình thấy tự hào với bản thân vì đã cố gắng hết sức dù đôi lúc mình cảm thấy mình được sinh ra không phải để làm mẹ một ai đó, có trách nhiệm lớn lao đối với một ai đó, nuôi nấng chăm sóc cho con nên người. 

Tình yêu, cho dù là tình mẹ, luôn luôn là một thử thách lớn trong hoàn thiện nhân cách con người. 


Hãy yêu cô gái biết nấu ăn :)






2 comments:

  1. Hello Mèo,
    Tớ thì lâu rồi đã mất cảm giác về Tết. Năm nay tớ hoàn toàn không đi chợ hoa, chợ Tết hay đi lễ chùa mặc dù Tết ở Nam Cali thì không thua gì Việt Nam còn chùa thì đông như trẩy hội. Với tớ, Tết là những chuỗi ngày bình thường và hơn nữa, ở đây Tết vẫn đi làm như mọi ngày.
    Bản thân tớ càng ngày càng cảm thấy xa lạ với những hoạt động mang tính phong trào như mặc áo dài đi lễ chùa chụp ảnh Tết, chụp ảnh ở chợ hoa đường hoa, ăn uống tụ tập hội hè đình đám... Đúng như Mèo nói, ăn Tết trên Facebook cũng đã đủ. Tớ cũng không thích những dịp lên dây cót tinh thần kiểu máy móc như Tết thì chu.p ảnh mặt mày ai cũng hớn hở. Tớ tin rằng niềm vui hay hạnh phúc là tự thân, là mang tính lâu dài và không phụ thuộc nhiều vào bên ngoài, nên hoàn toàn không thích kiểu đứng bên hoa tưng bừng rồi như nghe ai nói " cười đi, Tết Tết" xong là miệng tự động cười ha ha...
    Thế nên ngày Tết tớ làm vài món homemade ngon và healthy là xong. Hạnh phúc đó là những hoạt động Productive như tập gym, bơi lội, nấu nướng... Chứ không chỉ là tụ tập trong những hoạt động mang tính show off. Có lẽ là mình đã già 😋🐰
    Nói gì thì nói, Happy New Year! Một năm mới với những niềm hy vọng mới nhé Mèo! Happy birthday, Coffee 🌹

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hihi, đồng cảm ghê hỉ. Đúng là mí hôm nay mình cũng tụ tập bạn bè, nhưng tụi mình cứ mãi trò chuyện, nghĩ lại không chụp chung với nhau một tấm ảnh nào, mặc dù ai cũng đẹp. Haha mình đúng là không phải kiểu người đi đâu cũng phải post vài tấm lên FB trừ những cảnh đẹp mình muốn chia sẻ. Tụi mình cứ mãi ăn uống, trò chuyện, enjoy...

      Cũng có những người bạn và những câu chuyện mình thực tình không tiêu hóa nổi, những lúc như thế, mình càng biết rõ mình không thích sống cuộc sống phù phiếm đó, theo đuổi những danh vọng hào nhoáng đó. Chỉ có một cảm giác muốn được sống bình lặng thanh thản bên người mình yêu, làm những gì mình thích trong yên tĩnh, an nhiên và chiêm nghiệm. Cũng không hẳn là đã già nhỉ, chỉ là cái gì cũng đã trải qua rồi thì biết rõ thực sự mình thích gì, mình muốn gì, đúng không :)

      Thanks for your sharing and Happy New Year !

      Delete

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...