Wednesday, December 30, 2015

chào nhé 2015




Ngày cuối của năm.
Cũng là một ngày bình thường, khi mình quá bận rộn.

Nói chuyện với Vy, Vy nói năm nay là bà buồn đụng nóc rồi đó, hy vọng năm sau không còn những chuyện buồn, chỉ toàn chuyện vui. Mình cũng hy vọng vậy. Con đường đi thật gập ghềnh và cuộc sống luôn có những giai đoạn khó khăn, và "cái gì không đánh bại được bạn thì chỉ có thể làm bạn mạnh mẽ hơn". Hic, mình đang cố mạnh mẽ đây, bởi vì nếu bạn bỏ cuộc, rốt cuộc thì bạn sẽ sống vì điều gì ?

Đương nhiên mình sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Mình có hai mục tiêu chính cho năm mới, và hai mục tiêu này mình phải đạt được hạn chót là kết thúc 6 tháng đầu năm. Mình không còn sự lựa chọn nào khác. Mình phải đi nhanh hơn, phải tiến những bước dài hơn, vững chắc hơn. Và mình tin, trời sẽ chiều lòng người. Khi bạn khao khát một điều gì đó mà nó trở thành ám ảnh, thì bạn sẽ tập trung mọi tinh lực vào đó, và giống như định luật hấp dẫn, bạn cũng sẽ thu hút mọi thuận lợi, nguồn lực cho mục tiêu của mình, cho mong muốn của mình sớm thành hiện thực.


Keep calm and stay beautiful, stay strong :)


Người yêu hỏi mình sẽ làm gì cho năm mới, cho giao thừa. Mình nói rằng mình chẳng làm gì cả, mình đã hủy bỏ chuyến đi BKK vì lý do sức khoẻ và tinh thần, nên rốt cuộc là giao thừa mình sẽ ở đây, có thể hẹn hò với bạn thân, nhâm nhi rượu vang, lên hồ bơi ngắm pháo hoa và bơi một chút vậy. Khi mình nói mình sẽ ở nhà, không party, không ra ngoài, chàng bao giờ cũng sẽ mỉm cười sung sướng "good girl" vì cảm thấy yên tâm hơn. Thật là kỳ.

Mình tin, năm sau mình sẽ gặp nhiều may mắn. Cuộc sống thử thách mình như vậy là đủ rồi. Năm nay mình cũng rất hao tài tốn của, tiền bạc ra đi như lá rụng mùa thu vậy, nên mình biết mình càng phải nỗ lực nhiều hơn. 

Chào nhé, những tháng ngày đã qua làm đầy ắp trái tim ta những mỏi mệt và cả tình yêu với cuộc sống này!


nhớ quá California ! (Santa Cruz beach)





Monday, December 28, 2015

những chiều Sài Gòn



"Trưởng thành rồi, bạn sẽ biết cách lấy nụ cười đối diện với tất cả.
Luôn vui vẻ không phải là một loại tính cách, mà là một loại năng lực"




Những buổi chiều, sau khi về nhà, hoặc nếu đã tập xong, mình thường thấy hoang hoải, một chút cô đơn và nhớ nhung xa vắng. Và cảm giác cần một ly rượu vang thường xuất hiện. Mình chẳng cần gì nhiều, không thích ồn ào, cũng không có nhu cầu ăn uống lu bù hay quá nhiều, chỉ cần một ly rượu vang.

Những buổi chiều Sài gòn khi hoàng hôn buông xuống, mình nhớ và thèm cảm giác chạy bộ ra bên ngoài như ở Salinas yên tĩnh. Ngay cả ở San Mateo dù đông đúc và ít đường để thoải mái chạy hơn nhưng cũng có thể đi dạo... Nhưng Sài gòn thì mình đã chán hít bụi lắm rồi, chán cảnh xe cộ bon chen và ô nhiễm tiếng ồn, vỉa hè dơ bẩn chật chội và bị lấn chiếm, nhiều khi phải chạy xuống đường đầy nguy hiểm.

Đã mấy ngày mà mình vẫn chưa thôi ám ảnh cảnh bị giật đồ. Sau đó là cảm giác bàng hoàng hoảng hốt dường như không tin nổi, cướp có thể giật cả cái bịch ni-lông! Mình đã quá chủ quan khi cho rằng tụi nó sẽ không để ý cái túi ni-lông làm gì. Điện thoại mới mua chừng 6 tháng, và đầy ắp bao nhiêu kỷ niệm trong đó! May mà nhiều ảnh mình đã kịp save, và iPhone sync với Macbook chứ không thì giờ này mình sẽ khóc.

Rồi mình cảm thấy càng trở nên xa lạ với thành phố này. Thành phố mà mình đã ở hơn hai mươi năm.

May mà đời còn có rượu vang.



Cafe Bean, những ngày rồi sẽ cũ...







Saturday, December 26, 2015

một xã hội không bình thường


"Trung Quốc có thể là quốc gia của tổ tiên tôi, nhưng tôi là một con người của tự do, sẽ tự do chọn nơi làm nhà của mình" - (Lý Gia Thành)







Mình đã không có một Giáng sinh an lành.

Việc đi bộ trên vỉa hè, bị hai tên cướp bịt mặt chạy xe máy giật mất bịch đồ (bao gồm rất nhiều quà Giáng sinh mua cho người thân và bạn bè, cũng như bóp tiền và điện thoại tiện tay mình để luôn trong đó) chỉ trong tích tắc làm mình shock, và càng thêm bất mãn với những người lãnh đạo đất nước này -thành phố này, chế độ này và cả xã hội này. 
Một xã hội không bình thường.
Chúng ta đang cố tỏ ra bình thường nhưng không, không phải vậy.
Mình cũng cố gắng tỏ ra lạc quan nhưng mình không thể. Mình không còn cảm giác an toàn khi ra đường, đầu tiên là tai nạn giao thông, và bây giờ là cảm giác sợ bị cướp giật nếu mình cầm bất cứ vật gì trong tay.



Bạn bè gọi điện hỏi thăm, ai cũng có chung một cảm giác sợ hãi đó. Cảm giác ngại ra đường -mặc dù không còn sự lựa chọn nào khác, sợ tai nạn giao thông, cướp giật, và còn sợ cả người lạ tiếp cận. Chúng ta không còn là những con người, đừng nói là con người văn minh, chúng ta không thể cười chào hỏi nhau tự nhiên, chúng ta giữ những bộ mặt lạnh lùng cảnh giác đầy nghi kỵ. Chúng ta cũng không sẵn sàng giúp đỡ người khác gặp tai nạn hoặc rủi ro, vì dễ bị vạ lây, phiền hà và rắc rối, nhưng đáng sợ hơn cả, chúng ta có thể bị sập bẫy lừa đảo.

Một xã hội không bình thường.
Bình thường sao được khi bạn không thể bình yên đi trên vỉa hè.
Bình thường sao được khi trộm cắp, lừa đảo, cướp giật, tội phạm đa dạng như rươi khắp mọi nơi, con người trở nên tàn độc sẵn sàng ra tay với đồng loại vì miếng cơm manh áo. Một xã hội mà mỗi ngày đều có thể chứng kiến rất nhiều vụ cướp giật và tai nạn giao thông, người chết vì bị cướp cũng không ít, thì hỏi những người lãnh đạo đang làm gì ? Họ đang ngủ mơ chăng? 


Phúc lợi xã hội gần như bằng không. Phát triển kinh tế chỉ là trò lừa đảo khi người thất nghiệp nhiều. Nền tảng giáo dục lỏng lẻo, con người dần bị tha hoá. Một xã hội không tình người, và con người càng ngày càng bàng quan vô cảm hơn với những nỗi đau đồng loại vì chứng kiến chúng quá nhiều. Chúng ta có còn là những con người nữa hay không ?
Mình thấy mình không còn được sống là người đúng nghĩa trong xã hội này. Mình đang dần biến chất vì sợ hãi. Đấu tranh ư? Lạc quan ư? Thể hiện cả nhân ư? Làm từ thiện ư? Có cảm giác tất cả những việc mình đã làm chỉ như muối bỏ biển. Bởi vì giống như một cái cây đã bị mục ruỗng, thì lá không thể nào xanh trở lại.
Một xã hội đang chết. Một xã hội đang bị tàn phá. Và những con người đang sống trong sợ hãi, đang giết hại lẫn nhau vì đồ ăn bẩn, tai nạn giao thông và trộm cướp lừa đảo. Vâng, đó là xã hội mà chúng ta đang sống. 
Có ai nói gì đó lạc quan hơn không ?




Mình cứ ngắm mí cái ảnh này mãi không chán. Ước gì có ảnh chất lượng tốt làm khung treo ! Sài gòn trước 75, nhìn mà mình thấy... có chút ganh tỵ :)). Các cô cầm bóp ví đi tung tăng, ăn vận thật đẹp và thanh lịch, nhìn cái dáng người đi là biết cốt cách, khoan thai nhẹ nhàng, cái dáng đạp xe mới dễ thương làm sao, những cánh tay đeo hờ cái túi thật nữ tính làm sao!

Còn bây giờ thì đường phố thật xấu xí, con người vội vã, mặt mày căng thẳng lo sợ, đâu đâu cũng một kiểu thời trang chống nắng trùm mền bịt mặt... Bây giờ có ai dám cầm túi bóp đi tung tăng như thế này không? :(









Thursday, December 17, 2015

be patient






Cõ lẽ mình sẽ lấy lại được vẻ bình thản và cân bằng vốn có sau tất cả những gì đã xảy ra. Mình đang cố gắng, và tự nhủ lòng phải kiên nhẫn. Điều gì xảy ra cũng có nguyên do và tất cả mọi sự đều phải cần thời gian để chín mùi, không thể vội vã, không thể hấp tấp được. Tốt hơn hết là tận dụng tất cả các điều kiện, tập trung tinh lực và lòng quyết tâm cho những gì mình mong muốn, đương nhiên là suy nghĩ cẩn thận, cân nhắc giữa các giải pháp nhưng hãy nghe theo tiếng nói từ trong trái tim mình, đó là điều quan trọng nhất để mình luôn hạnh phúc.

Ai cũng nói mình mạnh mẽ, nhưng bản thân mình lại thấy mình yếu đuối vô cùng. May mắn mình đã gặp người yêu, để hiểu rằng mọi chuyện đều có bàn tay sắp đặt của số phận. Hoặc ít ra mình cũng có những bài học đắt giá - phải trả giá cho những gì mình học được chứ. Mình vốn tự tin với bản thân về khả năng đọc tính cách con người, óc phán đoán và khả năng quan sát, học hỏi. Vậy mà mình đã sai lầm, tuy không quá muộn màng và quá lớn nhưng nó làm cho con đường mình gian nan hơn. Học từ sai lầm là quá trình không thể tránh khỏi để trưởng thành. Chừng nào bạn còn sống, là vẫn còn phải học để làm người.


đường xa vạn dặm, nhưng đi sẽ tới



Ôi tình yêu.

Hôm nào tụi mình cũng "nấu cháo điện thoại" mà khuya của người này là buổi sáng sớm của người kia 2-3 giờ đồng hồ, có những hôm là 4 giờ mà luôn cảm thấy dường như không đủ, đó là một sự kết nối mạnh mẽ không thể tin được - an amazing connection: deep understanding, committed, loving, progressing, balanced; and sharing experiences, mutual pains, admirations, hobbies, interests, sex, orgasms. Everything. 

Và mình tin, đó chính là người mình đã tìm kiếm suốt đời này, một nửa của mình bị thất lạc. Luôn nghĩ về nhau trong sự tin tưởng, yêu thương và hạnh phúc, luôn tin rằng sẽ có một kết cục tốt đẹp dù cả hai đều phải cố gắng rất nhiều để đạt được, sẽ phải vượt qua không ít khó khăn, nhưng hạnh phúc được bên nhau có lẽ sẽ vô cùng xứng đáng. Mình phải cố gắng viết tất cả lại, mình sợ thời gian làm phôi phai.













Wednesday, December 16, 2015

không gì là không thể




Mình ngồi nhìn tất cả những khó khăn trước mắt, và cố gắng giữ sự bình thản. Chỉ cần có người yêu, mình sẽ vượt qua, sẽ đi tới, sẽ làm lại một lần nữa. Phải tin vào chính mình, quan trọng là phải tin vào chính mình và tin vào tình yêu.

Mình tự an ủi ai rồi cũng có lúc xui rủi, ai rồi cũng phải nếm mùi khó khăn, thậm chí thất bại, nhiều lần và họ vẫn đứng lên làm lại, nên như mình nào có xá gì. Bao nhiêu nỗi buồn đều tan biến khi nghe tiếng người ấy thì thầm bên tai, mọi lo lắng cũng nhẹ đi phần nào.

Hình như chưa bao giờ mình thấy tin yêu một người nhiều đến như thế. Giống như là một nửa của nhau, một người hoàn toàn hiểu mình, yêu mình như bản thân mình là vậy, không cần cân nhắc so đo tính toán bất cứ điều gì, chỉ yêu và yêu, luôn kiên nhẫn lắng nghe, luôn ngọt ngào dỗ dành, luôn hiểu mọi cảm xúc của mình dù đôi lúc mình có hơi "negative" hoặc "crazy". Người thực sự là người đàn ông đích thực, trưởng thành dù chưa từng trải nhiều, nhưng cũng đủ để thấm những nỗi đau mất mát và biết trân trọng những gì đang có. Và mình tin đây là người đàn ông sẽ luôn bên cạnh mình, sẽ luôn bảo vệ mình, che chở trái tim yếu đuối mong manh của mình trước sóng gió cuộc đời. Có lẽ tình yêu là có thật. Có lẽ chuyện những người sinh ra là để dành cho nhau là có thật.




Sáng nay mình dành chút thời gian ngồi nghe nhạc buổi sớm, tự hứa với mình quay lại lịch thiền và tập yoga buổi sáng sớm, mình muốn tìm lại sự tĩnh tâm, mình hơi có chút xáo trộn và bối rối, có chút buồn bã và lo lắng. Mình muốn xua tan tất cả những điều này khỏi trí óc, để trái tim mình thêm mạnh mẽ, thêm sức mạnh vượt qua con đường gập ghềnh mình đã và đang đi. Nhưng đây là sự lựa chọn, là số phận, là tính cách mình vẫn vậy, không đổi thay.






Wednesday, December 9, 2015

hello December





Mấy hôm nay mình dậy rất sớm, muốn viết gì đó trước một ngày làm việc. Cảm thấy nếu như mình không viết sẽ có lỗi với chính mình. Quá nhiều cảm xúc đẹp muốn giữ lại cho mình sau này, nhưng nhiều khi mình thấy bất lực, phần vì bận rộn, phần vì nhiều suy nghĩ ngổn ngang, rồi phải đọc nhiều thứ... Viết lách - một việc mình vốn ưa thích trở thành thứ xa xỉ và được đưa xuống cuối cùng trong danh sách của ngày.

Vậy là chỉ còn hai mươi này nữa là chào tạm biệt năm 2015. Một năm mà đối với mình nó trôi qua quá nhanh, mà mỗi tháng như một cái chớp mắt vậy. Một năm hanh hao, nhìn lại gương mặt mình, mừng quá, hình như không có gì thay đổi, quan trọng là mình giữ được sự cân bằng ở bên trong, không chạy theo danh vọng tiền bạc, không háo thắng ganh đua, không quan tâm người đời nghĩ gì, không sân si cho dù bất cứ điều gì xảy ra không như ý nguyện. Tâm sinh tướng, nhìn vài khuôn mặt và quan sát tính cách càng thấy rõ điều đó.

Hôm trước dự một event gặp lại vài đồng nghiệp cũ, ai cũng nói sao mình chẳng thay đổi gì cả, làm mình thấy cũng vui. Mấy bạn ấy bắt đầu có dấu hiệu... chảy xệ, cơ mặt, tay nhão, bụng mỡ... Rồi tự nhiên thấy tự hào với chính mình vì đã giữ lối sống cân bằng, ăn uống khá cẩn thận và tập luyện đều đặn, nhẹ nhàng thôi mà không phải ai cũng làm được để giữ bụng phẳng và người săn chắc, dáng nhanh nhẹn và thần thái ổn định, tươi vui. Mình cứ tự hỏi sao nhiều người họ tự bạc đãi với chính họ quá, bạc đãi với chính thân thể họ, tâm hồn họ mà biểu hiện cụ thể là qua ánh mắt họ, gương mặt và nụ cười rất "đơ" của họ, sao không chăm sóc nâng niu một chút thay vì chạy theo những phù phiếm bon chen bên ngoài.




Cũng chưa có năm nào, mình bàng quang với tất cả những trang trí Giáng sinh và tiệc tùng như năm nay. Dù trong lòng mình là một sự xáo trộn rất lớn, rất nhiều thay đổi, nhưng mình giữ sự bình thản bên ngoài, một đôi chút thờ ơ với những niềm vui rồi sẽ qua đi. Mình đi dạo, ăn trưa, làm việc... mà mình thấy dường như mình xa lạ với tất cả những gì đang diễn ra chung quanh. Nhiều tháng suy nghĩ đã đủ hiểu mình sâu sắc rồi, đã biết con đường mình sẽ đi là như thế, rất thực tế, nhưng vẫn quá bay bổng và mơ mộng vì một tình yêu. 

Một tình yêu đẹp rực rỡ đam mê và vô cùng lãng mạn mà cả đời mình ao ước. 

Mình vẫn vậy, rút cuộc sẽ không chọn người có tiền hay giàu có mà chọn người yêu mình. Chữ yêu này định hình bởi tất cả những gì mình muốn từ một người đàn ông. Nếu mình đã chọn sai thì mình sẽ làm lại. Có tiền hay giàu có và yêu mình như mình muốn thì thật là tốt. Hoặc mình đã không may mắn khi đã gặp những người có tiền, có địa vị nhưng ngạo mạn, kệch cỡm, trống rỗng, kỳ thị, hay thậm chí là keo kiệt. Mình chỉ có thể tránh xa. Mình thích gần gũi sẻ chia với những tâm hồn dung dị, không màu mè, bởi vì yêu thương là tự nhiên, như hơi thở vậy. Chỉ cần là chính mình trong yêu thương, đừng sợ bị tổn thương, mà hãy sợ mình sẽ mất một ngày, một tháng, một năm trong cuộc đời không yêu thương ai đó và không xứng đáng được yêu thương bởi ai đó. Thế giới này luôn cần nhiều hơn nữa: Tình Yêu.

Chào Tháng Mười Hai dù đã đôi chút muộn màng, xin cho mình sức mạnh và thêm nhiều tình yêu cho những tháng năm này, xin được tạ ơn cho những gì mình đang có. Mình không tham lam, như vậy là quá đủ cho hạnh phúc rồi. Vì hạnh phúc là hy vọng, là mong chờ, là cố gắng hết sức mình để đạt được điều mình muốn. Cho dù có khó khăn vẫn tự thấy mình quá may mắn.

Chào Giáng sinh 2015, mùa yêu thương.







Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...