Thursday, November 26, 2015

happy ThanksGiving



Chợt giật mình thảng thốt vì thời gian trôi quá nhanh.

Mình cũng không có thời gian cho những việc xa xỉ, ví dụ như tham gia mạng xã hội; nói chuyện tử tế với những kẻ thích tán tỉnh bông đùa - những kẻ không biết mình muốn gì, hoặc chỉ muốn chơi cho vui, muốn được chứ không muốn mất. Và mình thấy những việc đó trở nên ngu ngốc, xa xỉ hoang phí thời gian làm sao. Trừ việc update nhật ký hình ảnh trên instagram, mình chỉ muốn giã từ FB. Chỉ có góc nhỏ này, nơi trái tim mình, một phần cuộc đời mình giữ lại ở đây, nên mình trân trọng nó.

Cũng đã gần 6 tháng kể từ ngày đời mình rẽ qua một bước ngoặc mới trên con đường lớn, dù rằng mình đã nghĩ đến từ trước đó, nhưng khi nó xảy ra mình vẫn bàng hoàng. Lòng người, những chiếc mặt nạ, sao vẫn còn có thể tin ?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì mình phải cảm ơn tất cả những gì đã xảy ra, dẫu nhiều nước mắt, chua chát và đắng cay, nhưng nhờ vậy mà mình thêm trưởng thành, nhờ vậy mà mình biết nhiều hơn về nước Mỹ, cũng vì những đổi thay mà mình có thêm nhiều bạn mới, nhận thêm nhiều tình yêu, mới thấy thêm đời này tươi đẹp dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, mọi việc đều có ý nghĩa của nó, để rồi hôm nay lòng mình lại tràn ngập tình yêu.




Những ngày tháng này tuy ngập trong khó khăn thách thức nhưng cũng tràn đầy tình yêu, nỗi đam mê và hạnh phúc. Đôi lúc vẫn không tin vào sự thật. Có những điều đẹp đẽ tưởng như chỉ nhìn thấy trong mơ. Và người - sao quá đỗi ngọt ngào, đam mê, nóng bỏng... đúng như người tình trong mộng. Và lẽ thường, cái gì đẹp quá khác thường quá thường làm cho người ta cảm thấy khó tin, có phấn khích và có cả ngờ vực, nhưng trên hết vẫn là lòng tin vào tình yêu không đổi thay, và vẫn khao khát thứ tình yêu hoàn mỹ đẹp lung linh ấy, nơi hai trái tim luôn được sưởi ấm, nơi chỉ có tiếng cười và niềm vui, nơi chỉ có những đam mê như mật ngọt, và nỗi nhớ có lúc ngút ngàn trời đất, có lúc nuốt chửng con người ta. Lại tin, lại yêu, như chưa từng đau đớn, như chưa từng biết dư vị của tan vỡ một lần nữa, được không ?

Và mình sẽ không bao giờ hối tiếc, chắc chắn rồi, vì đã biết được một con người tuyệt vời như chàng, yêu mình bằng trái tim cháy bỏng những khao khát, chất ngất những đam mê. Không giống tất cả những người đàn ông trung niên khác mình đã từng hẹn hò hoặc kết bạn, họ không có lửa, họ đã không còn có lửa, hoặc ngọn lửa đó đã từng có nhưng đã lụi tắt qua một hai cuộc hôn nhân và hàng tá những cuộc tình ngắn ngủi, họ trở nên lười biếng, chai sạn, thực dụng, cẩu thả và thô lỗ. Mà cũng có lẽ chỉ là một lý do duy nhất, mình đã gặp đúng người, no more no less, đúng và vừa vặn cho mình mà thôi, ít ra là trong những năm tháng này, giữ cho trái tim mình vẫn luôn trẻ trung phơi phới, yêu đời yêu người như tuổi hai mươi, nhưng trưởng thành và từng trải, đủ để chiêm nghiệm cho chính mình trong hành trình hạnh phúc và khổ đau, hai mặt của cuộc đời.

Và tình yêu này cũng lạ thường như nhiều thứ lạ thường xảy ra trong đời mình - nó mang màu sắc của định mệnh. Giống như một nửa mình đã tìm kiếm bấy lâu. Giống như bạn đã từng khao khát một thứ gì đó quá mạnh mẽ và đủ lâu để thách thức lòng kiên nhẫn của bạn thì nó xuất hiện, vào lúc bạn không ngờ. Giống như bạn đã chờ đợi ai đó từ rất lâu rồi. Nhưng đến khi họ xuất hiện thì bạn lại không tin đó là sự thật, dù mười mươi bạn nhận ra đó chính là người bạn muốn, bạn ngoan cố cho rằng bạn không thể nào lại là người may mắn như thế, người xứng đáng được yêu thương nhiều và tròn đầy như thế. Mình từng nghĩ dẫu rằng có thể sẽ không bên nhau mãi mãi nhưng tình yêu này sẽ là mãi mãi. Dẫu có qua nhiều thử thách thì nó cũng là một chapter đẹp và hạnh phúc của đời mình. Và thời gian khoảng cách dường như không còn quá quan trọng, mặc dù nó thật sự có ý nghĩa thử thách, khi hai tâm hồn - hai trái tim thuộc về nhau. Chưa bao giờ có những cuộc nói chuyện vui và nhiều tiếng cười như thế, chưa bao giờ có những ánh mắt đam mê và tôn thờ như thế, chưa bao giờ có những khát khao cháy bỏng diễn ra hàng ngày như thế, cũng chưa có ai hỏi mình rằng "em đã ở đâu trong suốt thời gian trước của cuộc đời anh ?"

Chỉ yêu thôi mà không mong đợi bạn sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều.

Cũng vì vậy mà mình đã đọc lại Osho, để cho lý trí của mình không được lộng hành, để cho mình đi đúng hướng mà mình muốn, hướng tới tình yêu. Nhìn lại đời mình, mình thấy mình không khao khát gì cả, chỉ tình yêu và những chuyến đi xa về miền thiên nhiên tươi đẹp, không phải là tiền bạc địa vị hay sự giàu sang, mình xa lạ với sự hào nhoáng giả tạo của thế giới này dù có lúc nhìn mình giống như là một kẻ trong số đó. Cảm thấy chỉ cần sống chân thực với bản thân mình, trân trọng bản thân mình, đã là quá đủ.




"Đường ta đã qua chìm khuất chân trời
Đường ta sẽ qua nào ai biết tới..."

Xin Tạ ơn Tháng Mười Một.

HAPPY THANKSGIVING !




Tuesday, November 10, 2015

take adventure babe ♥


Nếu tình yêu mà được hiểu là việc gặp gỡ của hai linh hồn - không chỉ là việc gặp gỡ dục, sinh học của hoóc môn đàn ông và đàn bà - thế thì tình yêu có thể cho bạn đôi cánh lớn lao, nó có thể cho bạn cái nhìn sáng suốt lớn lao trong cuộc sống. Và những người yêu lần đầu tiên có thể trở thành những người bạn. Bằng không thì họ bao giờ cũng là những kẻ thù trá hình. 
(Osho)


Một ngày đi 6 chuyến xe Uber, thì hết 3 bác tài khen mình... đẹp. Cũng thấy vui vui giữa chuỗi thời gian bận rộn căng thẳng. Một bác nói sao em nói chuyện dễ thương, vui vẻ nhẹ nhàng mà cởi mở, ngày nào cũng gặp người như em thì tốt quá. Mình còn đốt thêm là vía em rất nhẹ, mở hàng là rất đắt hàng, haha. Một bác tài khác bảo ước chi đoạn đường dài thêm chút vì "tám" với em quá zui, và mặc dầu đi nhầm đường mà mình không bực bội. Một anh bạn tài xế trẻ tuổi thì nói "Nhìn chị chắc là có nhiều bạn trai lắm ha?" "Sao em đoán vậy?". "Thì nhìn chị rất phong cách, lại đẹp" (:DDD). "Sao em nghĩ chị có nhiều bạn trai? Đẹp đâu có liên quan? :))". "Uhm em nhầm, đàn ông mới thích yêu nhiều người vì tim họ có nhiều ngăn chứ phụ nữ chỉ thích yêu một người thôi đúng không?". "Không em nhầm, chị cũng zậy á, chị yêu nhiều người lắm, ai đáng yêu là yêu". "Yeah, hạnh phúc là được chị ha?" Trời, vậy là gặp phải anh chàng đa tình... giống mình rồi :)).

Mình muốn yêu cả thế giới này. Mình vừa thấy nhiều người rất đáng yêu, và cũng có nhiều người thật đáng ghét. Nhưng dù sao thì mình cũng không bận tâm đến những người đáng ghét vì mình cũng không đủ thời gian để yêu hết những người đáng yêu.

Bảo rằng mình "không yêu" là bởi vì không muốn gắn bó với một ai, nhưng kỳ thực mình vẫn vui rộn ràng đến kỳ lạ, là bởi vì đam mê quá nhiều, và thấy trái tim mình sao quá lớn. Nhiều lúc mình hoàn toàn là quá say đắm, mình yêu nhiều quá mê nhiều quá nên lúc nào cũng cứ như trên chín tầng mây. Mà không phải là vì yêu một người nào đó, mình yêu nhiều người lắm, ai mình cũng thấy đáng yêu cả, ai cũng làm mình vui mình cười và mình thấy thích thú, thêm năng lượng. Giống như là mình đã thấm đẫm chân lý rồi ấy, ngộ ra cái đau cái khổ chỉ là do chính tâm mình, vạn vật bên ngoài vẫn tươi xinh rực rỡ đang chờ mình thưởng thức.




Rõ ràng mình là một con người thích phiêu lưu, và dường như không sợ gì cả. Cũng có lúc nhắm mắt lại suy nghĩ vẫn không tin là mình đã trải qua nhiều chuyện đến vậy trong đời. Chỉ có thể tóm lại trong ba từ về tính cách của mình bây giờ: phiêu lưu, khám phá và quả cảm. Và mình thấy sống vậy mới thực sự là sống, đôi khi thấy tiếc những năm tháng tuổi xuân của mình đã sống quá an phận, hơi bình lặng. Giống như bây giờ mình trở lại tuổi hai mươi, chẳng sợ gì cả, lúc nào cũng ham hố và tràn đầy năng lượng.

Vy và một hai người bạn thân từng nói mình không hợp với đàn ông lớn tuổi hơn mình, mà tốt nhất là chỉ nên hẹn hò với những người trẻ tuổi hơn, hoặc là cùng độ tuổi, vì cái "mind" và "heart" của mình quá trẻ, và đúng là càng ngày mình càng cảm thấy vậy. Silly hơn mình 2 tuổi, Sh cũng hơn mình 2 tuổi, còn Sexyboy ít hơn mình nhiều tuổi, EJ cũng ít tuổi hơn mình... và mình thấy ít nhất mình hợp với những người này hơn với những người đàn ông lớn tuổi hơn. Tụi mình dễ dàng nói chuyện, thậm chí bất cứ chủ đề nào, cởi mở về sex và nhiều hứng thú chia sẻ cũng như cười đùa trong mọi tình huống. Và, tụi mình không bận tâm đến cái gọi là "drama"! Hell, hầu như tất cả những người đàn ông Mỹ tầm 50 hoặc hơn mà mình gặp, kể cả Mr. Big 48 thôi mà mình cũng nghe đúng một câu nói đó, thỉnh thoảng được lặp đi lặp lại nhiều lần trong các cuộc nói chuyện: "I don't like drama!".

Và kinh nghiệm của mình là ai nói câu này thì đúng là họ "do drama too much", họ bị ám ảnh bởi "drama". Chính họ sống không thật với chính mình và những người chung quanh nên họ bị ám ảnh ai cũng như vậy với họ, hoặc những người phụ nữ họ thích sẽ như vậy với họ. Những người này họ thường bị ám ảnh bởi quá khứ quá nhiều, có cơ hội là lại nói về những kinh nghiệm tồi tệ với những người phụ nữ trước của họ, cứ như họ chẳng có lỗi gì, cứ như họ là nạn nhân của hàng tấn kịch "drama". Họ sống trong hiện tại với kinh nghiệm tồi tệ của quá khứ, tự cho là mình đã rút ra bài học nhưng kỳ thực họ chẳng học được gì, họ chẳng biết cách yêu phụ nữ và trân trọng phụ nữ hơn. Trong lòng họ không có tình yêu nhưng họ luôn miệng nói yêu và hứa hẹn. Rất nhiều hứa hẹn. Hứa hẹn để mong đạt được tình yêu! Thật là ngu xuẩn.




Alex đã yêu mình tự nhiên như hơi thở, yêu nồng nàn say đắm ngọt ngào làm mình nhớ về tuổi hai mươi. Và mình cũng nghĩ mình chỉ như đang 21 mà thôi - nhưng là cô nàng 21 đầy kinh nghiệm, đằm thắm và biết mình muốn gì chứ không ngây thơ, đỏng đảnh. Anh chàng sexy này làm cho mình lại nhìn thấy vẻ đẹp của tình ái lãng mạn, sự mê man đắm đuối tràn đầy thanh xuân của dục tình. Đó là sự diệu kỳ của tình yêu tuổi trẻ, yêu hừng hực, yêu đắm say, yêu mà không hề sợ bị tổn thương. Yêu là quên mất mình là ai. Cái Tôi - ego- không hiện hữu. Tình yêu thực sự là không cân nhắc tính toán, không cân đo đong đếm không so sánh trì hoãn bất cứ điều gì. Cái Tôi lớn quá thì không có chỗ cho tình yêu. Còn yêu ai đó thật sự thì quên mất cái Tôi của chính mình. Chỉ có tuổi trẻ điên cuồng mới làm được điều này, những người già thường luôn cân nhắc tính toán. Những người già cũng có nhiều thứ để mất, chứ tuổi trẻ họ có cả tương lai họ nào có bận tâm. Cũng chính sự cân nhắc tính toán đã làm mất đi phần linh hồn thuần khiết nhất, phần đẹp nhất trong trái tim mỗi người, khiến cho họ mãi mãi không chạm tới được tình yêu đích thực.

Khi bạn yêu ai đó không phải là sự ban ơn cho người bạn yêu mà là bạn luôn biết ơn vì người đó đã nhận tình yêu của bạn. Nên nếu ai đó nói ra rằng anh ta đã làm những gì cho bạn vì yêu bạn thì đừng tin vào tình yêu của anh ta. Tình yêu không có đó, chỉ có sự trao đổi và tính toán đầy thực dụng. Chỉ có cái gọi là thoả mãn sự tự ái của cái Tôi được ẩn dấu trong vỏ bọc tình yêu. Bạn thử không yêu anh ta lại xem, bạn sẽ thấy ngay bộ mặt thật của cái gọi là tình yêu đó.

Thế nên trong rất nhiều mối tình, chia tay rồi mới biết là không yêu.

Mối quan hệ là một tấm gương, và tình yêu càng thuần khiết, tình yêu càng cao hơn, tấm gương càng tốt hơn, tấm gương càng rõ hơn. Nhưng tình yêu cao hơn cần bạn cởi mở. Tình yêu cao hơn cần bạn mong manh hơn. Bạn phải vứt bỏ áo giáp của mình; điều đó là đau đớn. Bạn phải không thường xuyên đề phòng. Bạn phải vứt bỏ tâm trí tính toán. Bạn phải mạo hiểm. Bạn phải sống một cách nguy hiểm. Người khác có thể làm tổn thương bạn; đó là nỗi sợ mong manh. Người khác có thể bác bỏ bạn; đó là nỗi sợ trong tình yêu. 
(Osho)

Từ mê đến yêu không quá xa. Nhưng từ yêu đến thương là cả một hành trình dài. Thương chính là tình yêu thực sự. Vậy tại sao không thử, không liều ? Bởi nếu có thật tình yêu đó, sẽ là được nhiều hơn mất, sẽ là hạnh phúc nhiều hơn những đớn đau. 

Và phải vượt qua mới thực sự là trưởng thành.

Giống như vàng thật phải qua lửa để thử. Tình yêu là lửa, để biết trái tim bạn có phải bằng vàng hay không.








Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...