Friday, October 30, 2015

viết cho ngày không yêu


The older you get, the more you realise that it isn't about the material thing, or pride or ego. 
It's about our heart and who they beat for. 
(Richard Gere)

Tuần này mình thực sự quá bận rộn nhưng lại thấy sung sức quá, muốn làm nhiều việc quá. Nhưng thời gian thì luôn luôn có hạn.

Mr. Silly nhắn cho mình là anh phải bay về Ấn Độ thăm mẹ bịnh trong hai tuần, và không biết có keep in touch được với mình trên Viber hay không. Silly quả đúng là silly ý, hơi nghiêm trọng mọi chuyện nhưng mà dễ thương. Tụi mình giống nhau là đều thích những chuyến roadtrip qua các miền thiên nhiên tươi đẹp của nước Mỹ, tụi mình trân trọng từng khoảnh khắc được giao tiếp với thiên nhiên. Mình đang định lần tới nếu O không chịu đi Santa Rosa thăm mí wineneries và taste rượu với mình thì mình sẽ rủ Silly đi, dù Silly chả biết gì về rượu vang cả. Nhưng chai rượu đầu tiên cũng là món quà gặp mặt mà Silly mua cho mình lại là một chai Zinfandel khá ngon, cùng với bánh cheese cake to đùng - món ưa thích của mình. Nghĩ lại thấy Silly quả thật rất chu đáo với mình và Coffee, theo cách của anh, tuy lối sống của anh có phần cẩu thả và tuỳ tiện, so với mình quá cẩn thận và sạch sẽ, ngăn nắp và tề chỉnh. Nhiều lúc mình cười ha hả không tin được rằng Silly đã ở Mỹ 13 năm, thật, mình vẫn không tin nổi và trêu (tease) Silly nhiều lần vì sự trong sáng và ngây thơ của anh. Vì vậy nên mình ngầm đặt biệt danh cho anh là Silly, và thỉnh thoảng gọi anh Silly boy, thì Silly lại cười hề hề rất vui vẻ, cũng như niềm vui làm bạn và nói chuyện cùng nhau.


Tahoe lake, nơi mình mong ước được đến và Mr. Silly đã 
không ngần ngại lái xe 6 tiếng chở mình đi.


Sự thật là mình rất thích... tán tỉnh đàn ông nói riêng và mọi người nói chung, tất nhiên là chỉ những đàn ông mình thích hoặc hơi thích. Vì tính mình cứ thích nói những lời ngọt ngào, nhìn ra ưu điểm của người khác, nhất là đàn ông đẹp trai, sexy, manly là mình ưu ái lắm :D, dù có nhìn thấy khuyết điểm đi chăng nữa thì mình cũng cứ lờ tịt đi, chỉ khen thôi, chỉ thích nói cho hay thôi, cho người ta vui thôi, chứ cũng không nhằm mục đích gì cả. Đến đoạn này thì mình giống Mỹ, chỉ thích khen :). Kể cả khi xung đột hoặc cảm thấy họ hơi đi quá giới hạn của mình thì mình cũng cứ tỉnh bơ cười: "Ok babe you're fucking awesome !". Nhưng mình chân thành, vì mình không suy nghĩ tiêu cực, không khắc nghiệt hay ganh đua với người, mình bỏ qua cái không hay và chỉ nhìn vào mặt tích cực của vấn đề, và tuyệt đối không phê phán đánh giá trực tiếp, nếu có chỉ trong suy nghĩ của mình hoặc chân thành góp ý sau đó. Rồi có những người họ tự nhận ra họ cũng quá đáng, hoặc kỳ cục hoặc thô lỗ quá :)), nên họ lại cố gắng đối xử tử tế với mình hơn, trân trọng mình hơn.

Mình chỉ có thể nhận ra và vui sướng thanh thản với bản thân mỗi ngày rằng oh yeah mình quá tốt, và không có gì có thể thay đổi được điều này! Và điều này thuộc về tính cách, dù có bị cuộc đời vùi dập thế nào thì cô ấy -Virgo vẫn nhất định trong sáng và vui vẻ :)).




Cũng có lẽ vì vậy mà Mr. Art, có vẻ như một tay chơi hết thời đang và sẽ không quên được mình, vì mình ngọt ngào, nhưng lại khá thờ ơ. Mình thẳng thắn, nhưng lại rất tình cảm. Sh là người khó nắm bắt, giấu cái tôi rất kỹ sau những câu nói đùa. Nhưng mình đọc được hết. Không hiểu sao mình lại nghĩ nếu anh chàng đã rơi vào lưới tình sẽ làm những chuyện rất cảm động, khác hẳn với tính cách anh chàng đang thể hiện bây giờ, thỉnh thoảng bất cần, lạnh lùng, rồi lại xoắn xuýt như chẳng có gì xảy ra. Cứ như trẻ con, muốn có món đồ chơi mình thích nhưng lại không biết cách chơi, vận hành món đồ chơi đó :))

Mấy hôm trước xem THE BEST OF ME, lại một phim mới được chuyển thể từ truyện của ông vua tiểu thuyết chuyện tình lãng mạn Nicholas Sparks, mình đã khóc, một lần nữa khóc cho tình yêu, tình yêu đẹp đến như không thật đó. Và mình nhận ra mình không hề thay đổi, mình vẫn tin có tình yêu như vậy tồn tại trên đời, chứ không chỉ có trong phim ảnh và tiểu thuyết. Tình yêu mà trong đó, hai người yêu nhau luôn luôn cảm thấy thuộc về nhau, không nghi ngờ, không ghen tuông, không giả vờ, không trách móc, không trì hoãn. Họ hiểu nhau, tôn trọng nhau với một niềm tin minh liệt vào chính mình và người mình yêu. Họ làm cho nhau hoàn hảo và hoàn thiện nhau bằng cách yêu nhau vô điều kiện, và mỗi người đều nghĩ rằng đối phương chính là phần tốt nhất của họ - mà họ may mắn có được - the best of me. Họ cảm nhận một cách sâu sắc rằng họ thật may mắn vì yêu và được yêu, nên họ không bỏ lỡ phút giây nào bên nhau. Họ hành động cho người mình yêu, cho tình yêu với mong muốn rằng đó là điều tốt đẹp nhất mà mình có thể làm cho người mình yêu luôn hạnh phúc. Oai, sến quá rồi, dừng lại thôi :)) 

Thật ra mình đã thay đổi, mình chả yêu ai sống chết được nữa. Mình chỉ cần vui, mình cũng sợ quá rồi sự ràng buộc và mất tự do. Mình chỉ muốn làm những gì mình thích. Yêu một ai đó đồng nghĩa với hy sinh một cách vô thức, hay tóm lại là khờ dại dâng hiến và cũng mong người ta làm vậy với mình, nếu người ta không làm như mình muốn thì mình đau, mình khổ ! Đúng là lẩn quẩn. Học cách yêu như Osho nói khó lắm thay !



Nên tạm thời mình sẽ đứng ngoài lưới tình, mình chỉ... chơi thôi :D. Hy vọng mình bảo toàn trái tim đã quá nhiều thương tích :))





Sunday, October 25, 2015

xúc xắc


"I love unmade beds. I love when people are drunk and when they're crying ─ and cannot be anything but honest in that moment. I love the look in people's eyes when they realize that they're in love. I love the way people look when they first wake up, when they'll be forgetting all their surroundings. I love the gasp that people take when their favourite character dies. I love when people close their eyes and drift to somewhere in the clouds. I fall in love with people and their honest moments ─ all the time. I fall in love with their breakdowns and their smeared makeup. Honesty is just too beautiful to ever put into words."
(Richard Gere)



Càng sống mình lại làng cảm thấy cuộc sống quá thú vị. Thế giới này quả thực quá muôn màu muôn vẻ, càng cảm thấy mình chỉ mới biết rất ít ỏi ! Sự đa dạng của nhân cách con người cũng là một mảng thú vị trong hành trình khám phá cuộc sống của mình. Vì vậy mình quan sát rất nhiều, sống hết sức, hết lòng, cố gắng không ngừng nghỉ để không bỏ phí, không tiếc nuối. Nhưng điều cần thiết nhất là vẫn phải cẩn trọng để không đánh mất chính mình.

Trong lúc type những dòng này, mình nhận ra kỹ năng typing trên bàn phím Macbook bằng tiếng Việt của mình cũng đã hoàn hảo như trước đây dùng bàn phím với Window, tức là 10 ngón không cần nhìn bàn phím. Thỉnh thoảng có nhầm một chút xíu không đáng kể. Cũng như việc trải nghiệm cuộc sống, càng dấn thân, càng làm nhiều hiểu nhiều bạn lại càng cảm thấy trưởng thành hơn, thuần thục hơn trong mọi kỹ năng giao tiếp và xử lý tình huống, cân bằng, thận trọng, tránh cho mình và người khác bị khó chịu hay tổn thương không đáng có. 




Có lẽ mình và Mr. Art sẽ trở thành bạn bè, hoặc mối quan hệ của hai kẻ thích phiêu lưu sẽ bắt đầu theo một hướng khác. Mình nghĩ vậy. Sau khi nói chuyện khá chân thành, anh nhận ra bản thân đã quá khiêu khích với mình, rằng mình quá tốt để anh có thể làm tổn thương. (Mình cũng không biết mình có còn dễ bị tổn thương hay không nữa). Nhưng người tình sa mạc đầy tiềm năng đã không còn tiềm năng nữa, mình mơ hồ đoán vậy. Mình cũng nghĩ mọi chuyện sẽ chưa kết thúc dù có vẻ như sự tự ái của người đàn ông là rất lớn, hay cũng có thể như là một sự bất lực đang bị che dấu. Nó hoàn toàn không bình thường! Mình muốn biết điều gì ẩn chứa sau cặp mắt biết nói đó và tất cả những ham muốn khát khao đó nhất định có nguồn cơn. 

Mình có một nguyên tắc là không phán xét trong mọi giao tiếp với những người đàn ông và hầu như tất cả bạn bè, nên ai cũng thoải mái bộc lộ tâm tư, tâm sự với mình. Mình luôn tôn trọng sự khác biệt. Đôi khi mình cũng chẳng đưa ra lời khuyên hay chính kiến, chỉ lắng nghe và thỉnh thoảng đùa vui. Có một sự thật là con người bạn toả ra điều gì thì sẽ tạo ra một lực hút thu về cho bạn đúng thứ đó. Nếu bạn toả ra niềm vui, sự lạc quan, niềm tin thì bạn cũng nhận lại y như vậy. Nên đừng quá bi quan tiêu cực. Chẳng ai muốn ở bên người buồn cả. Khi bạn buồn rầu bạn xa lánh thế giới và đương nhiên thế giới cũng xa lánh bạn. Tốt nhất là giữ trạng thái cân bằng và những niềm vui tự thân. Mọi niềm vui đến từ bên ngoài đều là vay mượn, để sau đó thường là bạn phải trả lại bằng nỗi buồn hay cả niềm đau thương. Biết được lẽ tự nhiên này bạn sẽ thích thì dấn thân và chấp nhận trả giá. Nhưng đừng ngạc nhiên, đừng shock, đừng vùi mình trong đau khổ nếu những điều không hay và không đúng ý mình xảy ra. Trải nghiệm tất cả mọi cung bậc cảm xúc vẫn tốt hơn là không gì cả, cũng như bạn phải bước tiếp, và không sợ hãi.

Khi còn trẻ, mình đã không hiểu điều này. Cho nên mới nói chỉ khi một đống tuổi chất lên đầu rồi mới biết mình đã bỏ phí nhiều thời gian của mình biết bao ! :))




Đôi khi vẫn một mình tự hỏi, mình còn có thể yêu ai được nữa không? Và sẽ quyết định trải nghiệm chút phiêu lưu như lời đề nghị bất ngờ chiều nay ? Điều gì sẽ đến ? Hay mình sẽ khám phá ra chính mình ở một cung bậc tình cảm khác của sự tự do ?

Nói chung hồi hộp lắm, thú vị lắm khi mình là người cầm xúc xắc tung ra ! Haha. 





Tuesday, October 20, 2015

nước mắt



Có những thứ đôi khi cảm thấy thật quá sức chịu đựng.

Có những sự lựa chọn sai lầm mà cả đời cũng không sao sửa chữa lại được.

Có những cơn đau chìm khuất qua bao ngày tháng vẫn trở về.

Làm người thật khó.

(Làm chó có dễ hơn ? :))  )


Sáng nay mình bị một cơn đau đầu khủng khiếp tấn công và mình cứ ngồi đờ ra đó. Sau khi giải quyết hết mớ email phải trả lời thì mình chỉ muốn nổ tung vì mệt. Tối qua mình thấy gần như kiệt sức, muốn đi ngủ sớm mà nhiều việc quá. Và đó là hậu quả của sự ráng sức. Hic hic.

Mình chỉ muốn đi nghỉ ở đâu đó vài ngày. Nhưng ai chăm sóc Coffee cho mình đây ? Một mình nuôi con, bao nhiêu là khổ cực hy sinh không nói, vì dù sao mình thương con quá, không nỡ xa con. Không phải là mình không xa con được mà mình biết con sẽ đau, sẽ buồn... Nghĩ đến đó là mình đã chịu không nổi rồi, thì làm sao mình làm được đây ?

Ai chăm sóc con cho bằng mẹ! Ai thương con như tình thương của mẹ? Bởi vậy mà mẹ ráng sống tốt, mà không những tốt mà còn rất tử tế, rất đàng hoàng, rất kiêu hãnh. Bởi vì làm gì mẹ cũng nghĩ đến con, cũng ráng hết sức vì con. Mẹ đâu còn sự lựa chọn nào khác ? Mẹ đau lắm khi thấy nước mắt con rơi và mẹ xin lỗi phải nói ra nhiều sự thật để con hiểu, con phải tham gia vào quá trình trưởng thành và làm người thôi, con phải cứng cáp vững vàng hơn. Con không thể bé bỏng mãi trong vòng tay bảo bọc của mẹ.

...

Bây giờ mình rất muốn đi massage body rồi ngủ. Nhưng ai làm việc cho mình đây ? Có lúc bạn chỉ muốn buông xuôi tất cả mặc mọi chuyện muốn ra sao thì ra vì quá mệt. Nhưng rồi bạn sẽ nghĩ: nếu vậy bạn sẽ sống tiếp như thế nào đây ? :))



Nhớ những ngày hè tuyệt vời của Coffee ở Disneyland để lấy thêm động lực. Có lẽ chưa bao giờ mình thấy con hạnh phúc hơn thế. Niềm hạnh phúc của con làm trái tim mình tan chảy và mình thấy mình đã cố gắng thật xứng đáng. Tình yêu, đơn giản là vậy thôi.













Monday, October 19, 2015

i'm just a hungry person


I'm just a hungry person. Hungry for new place to see, new food to enjoy, new hangover to forget, new friend to make and new love to keep in my heart forever! 
This planet is too big and life's so short to spend it all at the same place! 




Hôm nay mình thấy nhớ Los Angeles, dù chỉ có gần một tuần ngắn ngủi ở đó. Nhớ cái góc đầy nắng trong Starbucks, chỗ mình đã ngồi đó gần cả một buổi chiều nhìn ra Đại lộ Danh vọng (Hollywood Walk of Fame), nơi mình tình cờ gặp một anh bạn trẻ đồng hương dễ mến là sinh viên học ở Pháp đang qua Mỹ chơi theo chương trình giao lưu giữa các trường Đại học và hai chị em đã nói chuyện rất vui. Mình kể về nước Mỹ và những điều mình trải nghiệm vì những câu hỏi ham hiểu biết của anh bạn trẻ, mà thầm ước Coffee của mình ở độ tuổi hai mươi cũng tung tăng khắp thế giới một mình như vậy, gặp nhiều người và ham học hỏi như vậy. 

Cũng nơi đó, mình đã gặp một anh đạo diễn âm nhạc khá nổi tiếng chủ động làm quen với mình mà sau này trở thành bạn bè, khi người đàn ông này xếp cùng hàng chờ mua đồ uống trong Starbucks, anh ta đã nhìn mình và thốt lên "You look amazing !", mình mỉm cười say "Thank you" và câu chuyện bắt đầu từ đó. Nước Mỹ là vậy, đi đâu mình cũng có thể có bạn và dễ dàng kết bạn, đi đâu mình cũng có thể vui, giống như con cá được trở lại đại dương, được trở lại vùng biển quen thuộc của nó.




Hôm qua chat với bạn hiền một chút mà mình muốn rơi nước mắt. Chỉ có nó là hiểu mình nhất, hiểu mình thiếu chút nữa thôi là đến từng chân tơ kẽ tóc, hiểu rằng mình đang phải đấu tranh với bản thân nhiều như thế nào, hiểu những nỗi đau mà mình phải chịu đựng. Nó từng nói mình tuy sắc sảo vậy nhưng lại quá hiền. Cũng nó là lo cho mình nhất, lo đúng kiểu bạn thân. Nhiều khi mình thấy mình thật may mắn khi có nó làm bạn trong cuộc đời này. Những ngày ấy nếu không có nó, mình cũng không biết mình sẽ ra sao nữa. Có lúc mình nhớ nó muốn khóc, mà cũng chẳng nói gì. Chỉ biết khi mình cần là nó luôn ở đó, dù trái múi giờ, dù nó bận rộn...

Chưa bao giờ trong đời mình có cảm giác này. Một nội tâm thôi thúc giằng xé giữa đi và ở. Có những lúc chỉ muốn đứng dậy, sắp xếp đời mình gọn trong mấy cái vali rồi lên đường. Thấy mình cũng chẳng cần gì nhiều. Rất nhiều thứ để lại Mỹ mà nghĩ lại thì thực sự mình cũng đâu cần dùng đến. Mới thấy thói ham mua sắm vô độ, ham hố đồ đạc mà rồi có dùng được bao nhiêu. Nhiều món quần áo không biết bao giờ mới mặc tới và mình hầu như không đeo trang sức khi về đây ngoài đồng hồ ! Không có một chút hứng thú! Về phục trang mà nói thì mình luôn "keep it simple but not out of style". Nói chung càng già lại càng đơn giản. Không thích se sua đua đòi. Mà mình nhìn ai cũng nhìn vào mắt, vào thần thái nét mặt cử chỉ dáng điệu và phong cách tổng thể chứ không nhìn vào quần áo trang sức. Nên tất nhiên là mình chẳng chú trọng mí thứ mà người đời cứ thích khoe ra.

Tuần trước mình bịnh, nằm đuối như con cá chuối không có nước trên giường mất mấy ngày, mà vẫn cố gượng dậy làm việc và chăm sóc con gái. Đầu chao chao, ôm mớ hồ sơ gọi điện thoại, nghe điện thoại, gắng nói gắng cười... rồi thấy mấy tin nhắn của người ở California thì tủi thân quá chừng, sao thấy mình gì mà cô đơn khủng khiếp vậy, cảm giác mình không thuộc về nơi này như một sự hiển nhiên. Sau đó nói chuyện với Big, nghe anh an ủi là mình bật khóc không giấu diếm. Mình thấy mình mong manh, yếu đuối, nhưng lại có một lòng tự tôn quá lớn để không muốn phụ thuộc vào ai. Nghĩ đến một ngày mình quay lại nơi đó, đứng trong căn bếp ấm cúng, để Big rót cho mình một ly Zinfandel, để Big hôn một nụ hôn dài đầy đam mê ngây ngất, rồi có thể sẽ gật đầu đồng ý làm nữ chủ nhân của ngôi nhà đó. Nghĩ đến đó rồi tự cười chính mình. Nụ hôn của Big rất tuyệt, amazing, rất đam mê. Nhưng vậy liệu có đủ cho mình không, cho cả cuộc đời dài phía trước ? Big còn nói Big nằm mơ thấy mình, nhưng mơ sao thì Big không nói. 




Có lúc mình nghĩ, hay là cứ học cách yêu lại từ đầu, gạt bỏ hết những ám ảnh xưa cũ, quên hết những đau thương, thử yêu lại một lần, không suy nghĩ, không cân nhắc, yêu vô điều kiện, như tuổi hai mươi, như lần đầu tiên yêu, sao mà trong sáng quá. Nếu đã không còn tin vào tình yêu của người đàn ông, sao có thể còn hy vọng mà bước tiếp vào ái tình ? Suy cho cùng, đó chính là nỗi sợ hãi bị tổn thương, là sự hèn nhát. Mất lòng tin làm cho người ta yếu đuối, sợ hãi và thu mình. Mình đang đứng ở ranh giới đó, đúng vậy chăng ? Khi cảm nhận sự cô đơn sâu thẳm của chính mình nhưng cũng đồng thời cảm nhận mình muốn yêu ai đó thật nhiều, yêu bằng cả trái tim mà không cần biết ngày mai. 

Mà, thật ra mình cũng cần chàng chứ, người đang thổi ngọn lửa đam mê trong lòng mình bùng cháy, giữ cho trái tim mình không bị nguội lạnh, nên mình không thể quay lưng với chàng được. Biệt danh của chàng chính là "người tình sa mạc", Mr. Art, người tình Dubai đến từ Anh quốc. Cả hai vẫn bị ám ảnh nhau suốt hơn một năm trời, mình đã đi nửa vòng trái đất, gặp gỡ bao nhiêu người, vẫn chưa bao giờ quên cái nhìn sâu thăm thẳm của chàng như bị mình thôi miên. Nói chuyện mới biết, cả hai đã đọc vị được nhau, nhưng vì điều gì không biết mà cả hai đã đều quá e ngại ? Khi chàng hỏi: "Don't you think we've wasted time enough babe?" thì mình thấy buồn cười. Cũng như "everything happen for a reason"... Nếu ngày ấy vội vã, biết bây giờ có còn nhớ đến nhau ?

Yes, life's so short to drink bad wine babe. Like the fine wine, it just gets more awesome with age.

Tình như rượu nồng, ngon hơn khi được lưu giữ lâu hơn.





Sunday, October 4, 2015

sa mạc tình yêu


Mặc dù đêm qua nói chuyện đến hơn 1h sáng và 2h sáng mình mới ngủ nhưng sáng nay mình vẫn thức rất sớm. Hơi mệt và sụt sịt vì dị ứng thời tiết nhưng hồn nhẹ tênh, mình thấy thư thái dễ chịu. Ngồi thiền, pha cafe, viết một chút và nghe "Để nhớ một thời ta đã yêu".

Chuyện tình cảm đôi khi cũng như một canh bạc, chẳng biết được mất thắng thua lúc nào, cho nên nhất định cũng không phải cần chơi hết vốn liếng mà mình có. Đặt hết lòng tin và một người nào đó cũng giống như một canh bạc, dù sao bạn cũng đã chơi hết lòng. Thắng thua cũng không quan trọng lắm, vì đương nhiên là bạn phải trả giá cho những gì mình học được, nó giúp bạn trưởng thành. Chỉ có hên xui, đôi khi, vâng đôi khi thôi, bạn gặp phải những kẻ quá đê tiện.

Nghĩ lại những người tình đã đi qua đời như những dòng sông nhỏ, kể cả người đã lấy làm chồng, mình tuyệt đối không hề thấy tiếc nuối gì cả. Không một chút nào cả! Mình không có tâm trạng nhớ nhung tình cũ, nhưng vẫn thấy bài hát ấy quá đỗi ngọt ngào. Rồi mình ước giá như khi chia tay, người đàn ông để lại cho người phụ nữ mình đã từng yêu, từng đầu ấp tay gối lẫn thề thốt một chút tiếc nuối, một chút trân trọng thì đời sẽ dễ thương biết bao ! Cuộc đời vì thế cũng đỡ phũ phàng bạc bẽo hơn rất nhiều. Mới hay, họ không hề yêu bạn, vì cho dù là đã từng yêu cũng sẽ rất trân trọng khi chia xa, đó mới đích thực là yêu.

Có lẽ, chỉ có Sylvain mới cho mình một chút cảm giác ngọt ngào đó, dù sao tụi mình cũng có nụ hôn chia tay. Mà cũng vì anh muốn quay lại sau nhiều tháng đã làm lòng mình nguội lạnh nên anh luôn trân trọng mình. Đến với nhau cũng rất đẹp mà chia tay cũng đẹp, nồng nàn say mê tưởng như đã đến được bến bờ của yêu thương đích thực, để đến khi phải rời xa anh mình thấy giống như mất một phần thân thể, mất thực sự và mãi mãi... Nhưng cuối cùng, mình vẫn không tiếc nuối. Vì về bản chất, mình không phải là một kẻ thích nói lời hối tiếc. Mình phải trả giá để bước tiếp vào tương lai, không vì chuyện tình cảm mà khiến mình chậm lại, quên đi những gì mình muốn, tuyệt đối không vì một người đàn ông nào đó mà quên đi bản thân mình, như mình đã điên rồ lúc tuổi hai mươi.

Mình không đánh mất niềm tin vào tình yêu đích thực, nhưng mình cũng chấp nhận rằng chuyện này có thể sẽ không xảy ra với mình, một kẻ quá cầu toàn trong tình yêu. Mình rốt cuộc không thể nào là một playgirl, và không thể nào làm được giống như Samantha trong Sex And The City, thảy đàn ông qua tay như đồ chơi, hoặc là mình chưa đủ trải nghiệm tới lúc đó :)).




Thôi nghe Sa Mạc Tình Yêu, check mail rồi đi :) 
Một ngày mới âm u, nhưng em vẫn giang tay chào đón.

Người tình sa mạc trong mơ đầy tiềm năng của em, anh đang làm gì? :)))





Thursday, October 1, 2015

chỉ đơn giản là thèm chocolate :)


Nếu có kiếp sau, chắc mình sẽ bị đọa đày vì tội... gây thương nhớ :)), không phải với một người mà là hơi bị nhiều người :D.

Mình thấy mình đang trở thành một kiểu... "playgirl" (A woman who spends much of her time pursuing leisure and romance). Nàng - là một mẫu phụ nữ không dễ bị phụ thuộc, và nếu bị phụ thuộc tình cảm vào một người đàn ông nào đó, nàng sống mà không bằng chết :)). Nàng không những gợi cảm, vui vẻ mà còn quá đỗi ngọt ngào, nên đàn ông - nếu đã lỡ "dính" vào nàng vì một lý do lãng xẹt nào đó - cứ thế mà điêu đứng. Nàng, vì không thể nào vừa lòng với chỉ một người đàn ông nên chẳng bao giờ chịu dừng lại. Nàng lướt đi như gió, và thế rồi để lại một số ngẩn ngơ tiếc nuối hoặc âm thầm âm ỉ, hoặc kêu gào nàng hãy quay lại đi thôi. 

Đời nàng vậy mà vui :))





Tối qua đang đọc sách thì D nhắn tin, và mình đã có một trận cười nghiêng ngả. Cuối cùng mình đã hiểu vì sao D mời mình đi ăn. Mình suýt chết vì cười. Nghĩ lại mình vẫn còn muốn cười. Nếu cách đây chừng 10 năm, chắc mình đã xem đó là quấy rối hoặc hơi chút khiếm nhã, nhưng một khi bạn càng hiểu tường tận đàn ông, thì bạn chỉ có thể cười mà thôi. Giá như ngày nào cũng cười được như vậy thì tốt, thật là tốt cho sức khỏe, cơ bụng thắt lại, cứ như đang... do a plank for abs exercise. 

Mình cũng thích D, nhưng chỉ dưới góc độ con người, làm bạn rất Ok, mình tuyệt nhiên không hay chưa thấy cái gọi là hấp dẫn thân xác. Vả lại, với mình, cái gì cũng phải từ từ, không có ào ào được. Ngay cả Mr. Art, hình mẫu đàn ông trong mơ cao to vạm vỡ lông lá của mình mà cũng phải gián đoạn từ năm ngoái đến năm nay cơ mà :)). D dễ thương hiền lành chân chất í, ôi đàn ông Pháp hình như hơi có tí ngố tình, không như đàn ông Mỹ cứ muốn ào ào chinh phục, ăn ngay, làm ngay. 

Mình cố nói sao đó cho chàng - từ nay mình đặt là Mr. Chef - không quá buồn lòng, cũng như nhẹ bớt thèm muốn và cô đơn. Rồi hôm nay không ngờ Mr. Chef lại nhắn tin hỏi thăm. Thì ra chàng làm theo đúng ý mình: "I like something goes slowly, slowly, and very slowly !" :P

Mới nói, khi bạn nhìn mọi chuyện nhẹ nhàng và xem nó tựa lông hồng, thì cuộc sống của bạn cũng nhẹ nhàng, bạn luôn vui vẻ, sức khỏe của bạn cũng tốt hơn. Rồi mình thấy cuộc sống sao mà thú vị quá vậy, càng sống lại càng thấy thú vị là sao. :))




Mình vẫn đang liêu xiêu với Mr. Art, ôi người đàn ông với đôi mắt nồng nàn khao khát đến từ sa mạc nắng cháy nhưng lại trưởng thành ở London, vì thế mà con người chàng là một tổ hợp phức tạp East meets West, và điều đó cũng làm chàng trở nên quá đỗi thú vị. Có lẽ đây là người đàn ông thú vị và nhiều đam mê nhất trong những người đàn ông mình từng gặp trong đời! Bận mấy thì bận chứ hai đứa không bao giờ quên nhắn tin cho nhau hàng giờ, đủ kiểu quấy rối vô cùng ngọt ngào và... điên loạn, và làm mình luôn nở nụ cười. Đó là điều mình phải cảm ơn anh, đã giúp mình vượt qua những tháng ngày khó khăn vì nhớ nhung nước Mỹ này. Sáng nào cũng "Morning babe" trên giường, nghĩa là vừa mở mắt ra là nghĩ đến người mà mình thèm muốn :)), thật là làm cho mình động lòng quá, biết làm sao đây ? Chuyện này chắc cũng không kéo dài lâu đâu nên mình phải tận hưởng thôi. :)

Hình như hoocmon tình yêu trong người mình đang tăng lên hay sao í, nên mình thèm chocolate ! Thế là hôm nay mình phải mua dark chocolate về nhấm nháp với rượu vang, và viết blog trước khi ngồi đọc tài liệu. 

Khuya, chỉ còn ta, với nồng nàn. Dù sao cũng vẫn cứ nồng nàn, vì playgirl là thế :D.










Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...