Friday, October 24, 2014

nhớ quá San Francisco





I left my heart in San Francisco...
Chiều mưa Sài Gòn, có kẻ ngồi nhớ San Francisco như nhớ nhà...

Đó là thành phố mà mình lang thang nhiều nhất, trải nghiệm nhiều nhất và lưu luyến cũng nhiều nhất trong những ngày ở Mỹ, nhớ đến từng góc phố con đường mình đã lang thang qua, những nhà hàng nho nhỏ với khung cảnh lãng mạn, những gallery đầy ắp các tác phẩm nghệ thuật mà mình say mê, những cửa hàng lưu niệm tràn ngập những món đồ xinh xắn mà mình phải cầm lòng để không phải móc túi quá nhiều :D, những người nghệ sĩ biểu diễn trên đường phố đầy nhiệt tình như thể đó là lần cuối họ được cống hiến cho thiên hạ vô tình qua lại để đổi lấy vài đồng lẻ của lòng nhân từ hay cả lòng hâm mộ thích thú... Nhớ cả bóng dáng của những người vô gia cư trong hoàng hôn lạnh giá của thành phố bên bờ vịnh này mà vì tò mò và thương cảm, mình cứ dõi theo bóng họ..., nhớ tiếng leng keng của cable cars, nhớ những chú chim biển rất dạn người mà chỉ cần bạn có gì cho chúng ăn thì chúng sẽ đến đứng ngay bên cạnh, nhớ cả những ngọn gió lạnh từ đại dương thổi vào cùng mây và sương mù bay rất nhanh trên đầu, nhớ những con phố dốc lên dốc xuống ngoằn nghoèo và những ngôi nhà thời Victoria vẫn giữ nguyên vẻ xinh đẹp, đài các và cổ kính, những chứng nhân thầm lặng của thời gian. Nhớ những buổi chiều tà đạp xe chầm chậm qua những góc phố cùng khăn choàng tung bay trong gió... Và khi thành phố lên đèn, lại càng nhộn nhịp hơn cùng nhà hàng quán xá tấp nập vì có rất nhiều nhà hàng nổi tiếng ngon ở San Francisco, cùng với hàng đoàn người kéo nhau đi xem đội bóng chày yêu thích của họ.




When I come home to you, San Francisco...

Có lẽ mình đã phải lòng San Francisco từ khi chưa đặt chân đến thành phố này. Mình đã phải lòng từ lâu rất lâu khi đọc, nghe và xem về nơi ấy, để rồi khi đến với San Francisco, tất cả như thật thân quen, như mình đã ở đó từ lâu lắm chứ không hề xa lạ. Mình yêu San Francisco đến từng ngóc ngách của thành phố, kiểu như người ta vẫn crazy về một điều gì đó mà không hiểu lý do tại sao. Thật lạ, bao lần lang thang San Francisco mà mình vẫn chưa chán, còn có những lần đi chơi lười không mang máy ảnh theo thì lại tiếc, nhưng có những lúc chỉ thèm thong dong tay đút túi, với boots da thật ấm và khăn choàng xinh đẹp, đi dạo qua những con phố dài, đi xem tranh và bảo tàng, ngừng lại ở một vài đám đông xem người ta biểu diễn, ngang qua khu ăn uống mua một hộp calamari rồi vừa thưởng thức vừa ngắm người qua lại..., đến chiều tối lại dắt díu nhau vào một nhà hàng có món cua ngon nổi tiếng, vừa ăn vừa nhấm nháp rượu vang ưa thích vừa ngắm hoàng hôn trên vịnh đẹp như mơ...






Trong lúc dạo chơi, tụi mình bị... bắt lại phỏng vấn bởi hai bạn trẻ một nam và một nữ đang học tại Đại học San Francisco (USF), các bạn í cần nói chuyện với tụi mình cho bài luận về phát triển du lịch của thành phố, và khi biết mình từ Việt Nam đến, các bạn í cảm thấy rất thú vị và tập trung vào hỏi mình khá nhiều và rất vui. Các bạn ấy hỏi các câu hỏi kiểu như tại sao bạn đến thành phố này, điều gì ở San Francisco ấn tượng với bạn, bạn đã đi những đâu, một vài thành phố mà bạn thích trên thế giới, bạn có so sánh gì giữa San Francisco và những thành phố khác bạn đã từng qua... Có một câu hỏi mà mình nhớ nhất là nếu phải dùng một từ cho San Francisco bạn sẽ dùng từ nào, mình trả lời ngay đó là "romantic", bạn gái (có vẻ lai Châu Á) liền nói, bạn í lớn lên cùng với thành phố này, bạn ấy chẳng thấy San Francisco có gì là lãng mạn cả. Mình chỉ còn biết cười mà nói rằng "Sự lãng mạn là nằm trong tim bạn đó, nên mình nghĩ vì mình lãng mạn nên mình thấy mọi thứ ở đây đều thực sự rất lãng mạn: seagull (chim biển), sailing boat (thuyền buồm)... windy (gió), cloudy (mây), cả sương mù và ánh hoàng hôn bên bờ đại dương..."












Nếu nói mỗi thành phố đều có một trái tim thì có lẽ mình đã nghe được nhịp đập trái tim của San Francisco trong mỗi giờ phút mình ở đó, như khi ngồi trong một nhà hàng nổi tiếng bên bờ vịnh chờ món cá hồi yêu thích, nhâm nhi Pinot ngắm hoàng hôn buông xuống trên vịnh đẹp đến nao lòng, mình biết mình đã phải lòng thành phố này mãi mãi. Như khi đi bộ về chỗ đậu xe xa tít tắp trong đêm giá lạnh của thành phố gió, mình vẫn nghe hơi thở của thành phố hoà cùng nhịp bước chân mình. San Francisco, thành phố mà khi rời xa mình luôn biết mình sẽ còn quay lại, sẽ còn mãi tình yêu ấy không đổi thay... :)







Monday, October 13, 2014

Half Moon Bay, ngày đẹp như mơ



Nhiều lúc nằm mơ thấy thiên đường, thấy lại được đến thiên đường, đó là Half Moon Bay.

Nhớ những cánh chim biển to lớn bay liệng trên đầu như trong mơ, trời sao cứ xanh ngằn ngặt, nắng thì trong và óng ánh như có bạc trong không khí, mây thì nhẹ lững lờ, và gió mơn man lành lạnh trên da thịt. Những con sóng bạc đầu ầm ì xa xa như lời đại dương muốn nói: ta đây, cảnh đẹp hùng vĩ này là quà tặng vô giá cho các người, hãy tận hưởng đi, tận hưởng đi...

Thiên nhiên quá tươi đẹp và ngoạn mục, và là quà tặng chỉ dành cho ai thực sự đứng đó, trước cảnh đẹp, chứ không một tấm ảnh hay lời nào có thể tả được thiên đường này. Cảm giác rung động đến từng tế bào trong cơ thể vì hạnh phúc, vì cảm thấy mình thật quá may mắn. Cuộc đời, phải chăng chẳng cần được tính bằng bao nhiêu tháng năm ta sống, mà là bằng những khoảnh khắc hạnh phúc vô giá này...





Tìm được một chỗ ngồi lý tưởng giữa nắng gió, cùng một ly Pinot, một cái chăn ấm và ngắm cảnh đại dương mà cứ tưởng như mình đang ở trong mơ, rồi thử... véo da mình vài cái để biết là mình đang ở trong đời thực, rằng những cảnh đẹp như ảo mộng này đang hiện hữu, và mình đang ở đây, Half Moon Bay, thiên đường trên trái đất này.

Bên cạnh là một vòng tay ân cần và một trái tim ấm nóng... phải rồi, thiên đường là từ đây. :-)















Friday, October 10, 2014

hỏi thế gian tình là chi ?



Vậy đó, dọn dẹp sắp xếp mãi rồi cũng xong. Chỉ là một góc nhỏ của cuộc đời mình. Đuối, mệt và nhiều lúc cũng không hiểu mình hùng hục như trâu để làm gì. Rồi tự nhiên "nó" lại xảy ra chuyện, mình lo cho nó xong thì mình phát ốm. Mà chưa xong đâu, không nói ra nhưng mình linh cảm câu chuyện này chưa kết thúc.

Cảm giác quá mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần xâm chiếm. Chuyện của nó gợi lại quá khứ. Mình lại thấy đau đau, mệt mệt cái đầu, những vết thương cũ hóa xẹo tâm hồn dội về nhức buốt. Không ai hiểu. Và thật khó để nói ra. Một cảm giác ức chế làm mình mệt mỏi đến khôn cùng.

Mình vẫn cảm thấy bất an.

Hôm qua mình đã trải qua một chuyện khá kinh khủng mà mình không biết bao giờ mới quên được. Nhưng mình nghĩ là mình không hối tiếc chuyện mình đã làm. Dù việc đó cũng đã thực sự nguy hiểm cho mình, nhưng, như vẫn nói, số mình may mắn, có quý nhân phù trợ, nên cũng không việc gì phải sợ :))

Có lẽ, cũng đã đến lúc làm những việc cần làm.




Thèm ngọn gió San Francisco buốt lạnh thổi qua tâm hồn mình, để thấy rằng cuộc đời này đáng sống.





Wednesday, October 1, 2014

uyên ương hồ điệp mộng




"Như cát rơi xuống từ kẽ tay. Càng nắm chặt, càng không giữ được. Thế nào mới gọi là nắm giữ?... Có người tìm được tình yêu, có người lại ra đi. Chẳng biết thế nào là đời đời kiếp kiếp, chỉ cần anh nắm chặt tay em".
(Lời ca khúc của Trương Bá Chi)


Ảnh: internet

Mấy ngày này thiên hạ đang dõi theo cuộc tình dài mười mí năm của Tạ Đình Phong và Vương Phi cũng như tứ giác tình yêu giữa bốn bọn họ - cùng với Trương Bá Chi và Lý Á Bằng. Nực cười thay thiên hạ thương vay khóc mướn cho Trương Bá Chi và cả Lý Á Bằng, rồi xoay ra đả kích phê phán chửi bới thậm chí nguyền rủa anh chàng họ Tạ và diva họ Vương, vì tình riêng mà bỏ chồng bỏ vợ bỏ con cái. Ô hay, thế nào gọi là bỏ? Sống với nhau hết tình thì chia tay thôi còn hơn là sống với nhau không vui rồi sinh u uất. Con cái thì dù có sống một nhà mà ba mẹ không hạnh phúc thì chia tay vẫn tốt hơn, rồi phân chia quyền chăm sóc con cái, tự giác làm trách nhiệm của mình nếu là con người văn minh, có lương tâm, chưa nói đến tình thương, vì nếu thương thật thì tự nhiên đứa trẻ sẽ biết, chẳng có gì chia cắt được tình cha con mẹ con cả. Mình thấy tất cả bọn họ đều cư xử rất có tình, có đạo lý. Tôn trọng nhau từng lời nói, hành động - cũng vì họ không muốn con cái bị tổn thương. 

Thiên hạ cũng thật độc ác khi cứ lấy mình ra làm gương để miệt thị chê bai người khác. Thấy Bá Chi, Lý Á Bằng (có vẻ) đau khổ - theo họ, thì họ thương vay khóc mướn, làm bộ nhân từ, thật ra là họ rất sung sướng hả hê vì cũng có những kẻ đau khổ như họ. Còn thấy Vương Phi với chàng Tạ hạnh phúc trong tình yêu thì họ dường như không chịu được, phải chửi đổng lên là phi đạo đức, là ích kỷ, là vô trách nhiệm, thật ra là họ hận mình không sống được như Vương Phi, tự do theo đuổi tình yêu của mình, cũng không bản lĩnh nam nhi và giầu có như họ Tạ để theo đuổi bất cứ ai mình thích, họ ganh ghét là bởi vì thấy người ta quá hạnh phúc. Họ không chịu nổi khi thấy người khác hạnh phúc dù chẳng liên quan gì đến mình. Nực cười hơn nữa, họ còn nhìn nhận và bình luận chuyện tình yêu như một cuộc chiến hơn thua giữa cuộc tình tay tư. Tình yêu thật sự, làm sao có thể lý giải ? Bởi vì đó là sự hòa hợp tâm hồn và nhân cách, còn nhan sắc hay địa vị chỉ là thứ yếu. Họ nhìn nhận đánh giá người khác trên quan điểm "tham sân si" của chính họ.

Thiên hạ thường chấp nhận dễ dàng khi bạn đau khổ nhưng lại không thể chấp nhận khi bạn hạnh phúc. Bởi khi bạn hạnh phúc là bạn hơn người.

Mình khâm phục cả bốn người bọn họ, dù cũng chẳng rõ thực hư nội tình thế nào, nhiều khi cũng có thể là do báo chí thêu dệt thêm. Nhưng nhìn nhận từ những sự việc khách quan nhất thì mình thấy họ thật dũng cảm, dám yêu, dám sống, dám từ bỏ. Phải chăng yêu thật sự là như Lý Á Bằng, khi "chia tay là điều tốt nhất anh có thể làm cho em". Dù lòng còn yêu Vương Phi và hiểu cô ấy từng chân tơ kẽ tóc, anh vẫn rộng đường để người anh mãi mãi yêu ra đi. Chỉ cần em hạnh phúc, điều anh có thể làm - cũng là làm cho trái tim anh tan nát, anh cũng làm cho em, như phim vậy. Chuyện tình yêu và cả chuyện chia tay của họ đẹp như những bộ phim họ đóng, những bài hát họ viết cho nhau khi tình nồng. Yêu thật sự là không hận, nên cũng sẽ rất nhẹ nhàng. Và vì thế, mà nhìn theo một góc khác, tình yêu của họ vẫn còn mãi đó, trong tim nhau. 

Không xem phim Lý Á Bằng đóng cũng đã lâu rồi nhưng khuôn mặt và phong cách lãng tử của anh ấy vẫn in đậm trong tâm trí mình. Yêu vậy mới là yêu, dám từ bỏ mà lòng bao dung như trời biển vậy mới thực sự là yêu. Người ta vẫn nói rằng muốn biết đích thực người có yêu bạn hay không thì hãy thử chia tay. Quả là rất khó nhưng mà rất đúng, "Anh Hùng Xạ Điêu" trong đời này hỏi có mấy ai? Chết cũng không mang theo được gì, duy chỉ có tấm chân tình rung động lòng người mới làm người ta cảm động mà nhớ mãi. Lý Á Bằng cũng không cần ai thương anh ấy cả, vì tình yêu lớn của anh ấy dành cho người tình người vợ Vương Phi đủ để giải thoát cho anh ấy khỏi khổ đau mà người đời thường hay mắc phải khi yêu ai đó không đủ nhưng lại đi trách hận người... Chính nhân quân tử nam nhi đại trượng phu thời nay quả thực là hiếm có. 

Vương Phi là người đàn bà phi thường. Cô ấy tài năng và quả cảm, cả trong công việc lẫn cuộc sống. Bởi vì để có những thành tựu như cô ấy, chỉ tài năng thôi chưa đủ. Cả hai người đàn ông đang yêu cô ấy quả thực cũng rất dũng cảm khi yêu một người phụ nữ cá tính như Vương Phi. Cô ấy dám từ bỏ, ngay cả với người chồng đầu tiên ngoại tình. Vương Phi là người đàn bà không thoả hiệp, yêu ghét rõ ràng, lại giàu có tài năng, cô ấy đâu cần phải dựa vào ai? Đâu có nhiều phụ nữ châu Á dám bỏ một người chồng bội bạc như cô ấy, đúng không nào? Khối bà cứ nói vì con, chứ thật ra là vì mình, luỵ chồng, luỵ đàn ông, thà làm cái thảm chùi chân cho những ông chồng tệ bạc còn hơn sống tự do nhưng phải một mình bươn chải, vậy nên họ đương nhiên phải ghét Vương Phi rồi. Đàn bà gì mà bỏ con theo người tình chứ? Vì họ chẳng may mắn được một anh chàng đẹp trai nổi tiếng giàu có yêu sống yêu chết mà thôi :))

Trương Bá Chi lại khác, cô còn trẻ nên chẳng có được cái bản lĩnh sâu sắc của ca sĩ họ Vương, cũng có thể là điều đã làm mê đắm chàng trai trẻ Tạ Đình Phong mãi không quên. Trương Bá Chi xinh đẹp và đã từng rất háo thắng, nên cô mới là người thứ ba trong lúc mối tình Vương - Phong nổi tiếng mặn nồng ai ai cũng biết, và cũng vì vậy mà cô chỉ còn biết khóc ngậm ngùi dù chia tay đã 3 năm khi biết chồng cũ quay lại tình cũ. Người như Vương Phi thì hiếm, chứ người như Trương Bá Chi lại có rất nhiều, biết không phải và không thuộc về mình, nhưng vì luỵ tình mà chấp nhận để rồi nhận lấy niềm đau. Suy cho cùng, hạnh phúc hay khổ đau là lựa chọn của bạn. Sao không chọn hạnh phúc? Sao không chọn mỉm cười tha thứ và bước tiếp với niềm lạc quan?

Thế giới này rộng lớn, sợ gì không tìm được một người yêu mình, mà nếu không hay chưa tìm được sống một mình cũng rất hay. Khi một mình, bạn trải nghiệm kiếp nhân sinh theo một cách hoàn toàn khác, hay có thể nói là sâu sắc hơn, để từ đó bạn học được cách yêu thương người khác cũng sâu sắc hơn, và hiểu rằng cái gì cũng có giá của nó cả. Kể cả hạnh phúc lứa đôi. Sống có đôi có cặp và có con cái là chuyện thiên hạ thường làm và họ cũng muốn mọi người phải giống như họ, họ không nghĩ rằng sống một mình cũng hạnh phúc nếu có sức mạnh nội tâm và đời sống tinh thần phong phú. Đó cũng là vì sao họ cố tìm một ai đó để che lấp đi nỗi cô đơn thay vì ôm ấp nó, đối diện chính mình, thương yêu và hạnh phúc với mình hơn. Nhưng khi sống với người khác họ cũng không có kỹ năng để hạnh phúc, vì nếu hạnh phúc sẽ ít có mâu thuẫn, xung đột dẫn đến tan vỡ, chia tay. 

Trở lại chuyện tình Phong - Phi, khi Vương Phi ra đi cô ấy đã chọn sống một mình, để xem mình thực sự cần gì trước khi quay lại với Tạ Đình Phong, cô ấy đâu có đùng một cái nhảy từ hôn nhân ra với vòng tay tình cũ ? Họ rõ ràng vẫn còn yêu nhau nên cũng rất vô cùng thận trọng, cốt là không để cho những ai liên quan bị tổn thương. 

Chẳng có sự lựa chọn nào là dễ dàng cả, nhưng hãy dũng cảm lựa chọn. Vì bạn chỉ sống một lần thôi. 



Sausalito sunset, California August 2014

Hoàng hôn luôn có vẻ đẹp riêng của nó, và chúng ta luôn có cơ hội khác, đó là ngày mai...


Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...