Thursday, September 18, 2014

dọn nhà




Dọn nhà, giống như chính thức dọn dẹp lại cuộc đời mình, một lần nữa.

Vậy là hai mẹ con đã ở căn hộ cũ được đúng 5 năm, thời gian vùn vụt trôi. Mới đó, nhớ ngày nào đưa Coffee vào lớp 1. Bây giờ nàng đã lớp 6, junior high school, phải dạy nàng làm quen nhiều thứ mới, chuẩn bị cho thời kỳ chuyển tiếp từ một cô bé con thành thiếu nữ, thành... người lớn. Mệt phết. Thấy trách nhiệm của mình quá to lớn và nặng nhọc làm sao. Nếu ai đó cứ chọn cách đẻ con ra mà thấy không cần phải học cách để trở thành cha mẹ cho thật tốt thì xin đừng. Giá như mỗi người sống có ý thức trách nhiệm hơn một chút chắc xã hội này đã không điên loạn đến thế. Còn theo mình, sinh con là sinh nghiệp, nên mình không ham con. Nhưng có con thì phải làm tròn trách nhiệm của mình bằng mọi giá, kể cả sinh mạng của chính mình, đó chính là tình thương yêu vô điều kiện, cũng như là nghiệp mà bạn phải trả, thì phải trả sao cho vẹn toàn, âu cũng là sống một kiếp làm người cho thật tốt. 

Con không lựa chọn để được sinh ra, mà đó chính là ý muốn của chính bạn (dù có thể là ngoài ý muốn thì bạn cũng phải chịu trách nhiệm với hành động của mình). Con cũng không chọn lựa được cha mẹ, nên làm cha mẹ, bạn hoàn toàn không có quyền áp đặt con cái mình, chỉ có hai thứ, đó là tình thương và trách nhiệm. Làm cha mẹ là một trách nhiệm vô cùng to lớn, nếu thấy mình không có khả năng này, xin đừng sinh con. Chúng ta sinh con ra là vì chính mình, nhưng nhiều người trong chúng ta cứ mong con biết ơn vì điều đó, thật nghịch lý. 

Thật ra là mình đang dọn nhà, nhưng xem ra việc này rất có ý nghĩa trong việc mỗi ngày học trở thành người mẹ tốt (kiêm người cha tốt) của con gái mình. Tất cả là do mình đã chọn lựa, vì vậy mình phải chọn lựa tiếp thôi, để bước tiếp con đường tương lai cùng con. Cuộc sống là vậy, được cái này thì mất cái kia. Cũng như khi dọn nhà, không phải cái gì cũng mang đi được, không phải cái gì cũng bỏ lại được. Rồi cứ phân vân, thôi thì hãy chọn những gì mình cần nhất, thật sự cần. Mà rồi thấy, mình cũng không cần gì nhiều, chỉ là ham hố. Thôi đành giả đến cái ngày phải đi thật xa qua bên kia đại dương, thì mấy thứ mình muốn mang theo, chỉ là mấy đĩa nhạc hay, mấy cuốn sách quý, mấy cái cốc sứ, những món đồ nho nhỏ chất chứa nhiều kỷ niệm từ những chuyến đi... Cái gì cũng có thể mua mới được, trừ kỷ niệm, vì quá yêu.

Cái gì cũng có thể phủi bỏ phụ phàng để lại sau lưng được, kể cả người yêu, kể cả tình chồng vợ. Nhưng trách nhiệm làm cha mẹ thì không. Nhưng, chỉ có tình thương yêu vô bờ bến mới dẫn dắt bạn làm tròn trách nhiệm của mình một cách đúng đắn nhất. 







Saturday, September 13, 2014

17 lời khuyên dành cho phụ nữ từ tỷ phú Lý Gia Thành


'Tiền rất quan trọng, nhưng không được phép dựa vào đàn ông hoặc bố mẹ'.


lygiathanh-7663-1410513752.jpg

Lý Gia Thành (sinh năm 1928 tại Triều Châu, Trung Quốc) là tỷ phú, nhà đầu tư, nhà tư bản công nghiệp, nhà từ thiện người Hồng Kông. Ông được coi là nhà đầu tư có tầm ảnh hưởng lớn nhất Châu Á. Vào ngày 6/3/2007, tạp chí Forbes đã xếp ông vào vị trí thứ chín trong danh sách những người giàu nhất thế giới, với tài sản khoảng 23 tỷ USD. Ảnh minh họa: Internet.


- Hãy nghĩ ra cách kiếm tiền như thế nào chứ không phải tiết kiệm tiền như thế nào.
- Có buồn chán đến mấy cũng không lớn tiếng kêu than, phải giữ được sự bình tĩnh.
- Khi thích một thứ gì đó, hãy tự nỗ lực kiếm tiền mà mua.
- Nói ít làm nhiều, nếu có thể thì đừng ngồi, vận động thích hợp.
- Không nên nghĩ rằng chỉ cần tìm được một người đàn ông nhiều tiền thì cái gì cũng có.
- Nếu không thích công việc hiện tại hãy thay đổi nó, còn không hãy im lặng mà làm, đừng phàn nàn.
- Khi hiểu rõ một vấn đề, hãy mạnh dạn từ bỏ.
- Có thể không đồng thuận, nhưng cần có sự tôn trọng.
- Khi chưa đưa ra được quyết định, hãy để thời gian giúp bạn, nếu không có cách nào quyết định, hãy làm rồi mới nói, bằng lòng với sai lầm, không được oán hận.
- Nhất định phải là người phụ nữ có giáo dục.
- Cần xinh đẹp, nhưng càng cần có khí chất.
- Khi bị phản bội, hãy học cách khoan dung người khác, nếu giúp được ai thì hãy giúp, nhất định không dồn họ vào chân tường, mặc dù làm được điều này là rất khó.
- Không nên giữ thù oán, nếu có thể không gây tổn thương cho người khác thì đừng gây, không ai ở với ai cả cuộc đời, một số việc không nên giữ trong lòng.
- Tiền rất quan trọng, nhưng không được phép dựa vào đàn ông hoặc bố mẹ.
- Không quá đề cao khả năng của mình trước tập thể, bởi khi rời xa, bạn sẽ phát hiện ra rằng, không có bạn mặt trời vẫn chiếu soi bình thường.
- Sự việc trong quá khứ hãy cho nó trôi qua, nhất định phải bỏ qua.
- Cho dù mất đi tất cả cũng không được để mất đi nụ cười.
- Tâm thái quyết định tất cả.
Văn Hiến
(Theo Linkedin)




Thursday, September 11, 2014

không còn mùa thu



Buổi sáng, tìm cho mình một góc yên tĩnh nghe vài bản nhạc, check mail, đọc tin tức với một tách cafe cùng vài lát bánh là thói quen khó bỏ của mình, dù ở đâu, đi đâu, thì mình cũng thèm 15, 20 phút như thế. 

Còn thương nhớ nhau về thắp sao trời...

Chợt nhận ra, chỉ là chợt thôi -biết đâu mai kia sẽ khác- là đã không còn tin vào những tình yêu vĩnh hằng. Tất cả đều rồi cũng nhạt phai, như "em đi tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang" vậy. Càng không tin lắm vào tình yêu của một người đàn ông, dù là mình đang có. Đàn ông, suy cho cùng là họ chỉ cần một người đàn bà (hoặc nhiều người đàn bà) bên cạnh họ, vì họ không chịu nổi cô đơn, và họ cần tình dục. Nói cho đơn giản, hôm nay họ có thể cần bạn đó, nhưng ngày mai có thể phủi tay, phũ phàng, tàn nhẫn như chưa bao giờ đã từng yêu bạn... Ai dám nói rằng mình là người đàn bà duy nhất được người đàn ông đó yêu thương trong đời ? Ai dám cam đoan rằng anh ta - người đang yêu bạn nhất - đã không phụ hay ruồng rẫy một người đàn bà khác trước đây?

Khi mình buông tay người tình Pháp, một cuộc tình đẹp như mơ nhưng rồi lại quá nhiều giông bão, là mình đã chủ động buông tay anh, bước đi chưa một lần quay đầu lại, mặc cho anh năn nỉ và níu kéo nhiều tháng trời, khi đó mình đã tự hứa với lòng mình sẽ không để đàn ông làm mình đau khổ nữa. Mình sẽ chỉ để đàn ông yêu mình, và chỉ vậy mà thôi. Nếu họ không xứng đáng, hãy để họ ra đi. Vượt qua nỗi đau đó rồi, mình dường như đã khác.

Mình vẫn thế thôi, chỉ là không thích những người sống thụ động, hời hợt và hay than phiền về người khác cho cái gọi là hạnh phúc của chính mình. Mình thích im lặng và vui đùa. Mình thích làm người khác vui nhưng họ phải thực sự biết trân trọng. Mình sẽ thỏa hiệp khi cần nhưng vẫn biết nói "không" với những gì không làm mình hạnh phúc. Mình yêu cuộc sống này xiết bao, vì vậy phải rất trân quý.


Napa valley, một ngày tháng 7...


Mình đã tự hứa sẽ chỉ làm những gì mình thích, yêu thương chính mình hơn nữa, trân trọng cái duyên mà mình có, thời gian mà mình có. Và sẽ cố gắng hết sức để con gái của mình có được những điều khởi đầu tốt đẹp nhất khi bước vào đời. Không có lý tưởng hay khát vọng gì cả, chỉ là ước mơ giản dị là được sống thật hạnh phúc đúng như mình muốn. 


Chào tuổi mới. Chào một chặng đường mới... :)




Đường ta đã qua chìm khuất chân trời
Đường ta sẽ qua, nào ai biết tới...








Tuesday, September 9, 2014

về đây đứng ngồi...




Mệt và bận rộn quá, huhu.

Sắp lật sang một trang mới của cuộc đời, nhiều thử thách và chắc là không dễ dàng, cũng như bao lần mình có những quyết định quan trọng, lần này thực sự cảm thấy đầy phiêu lưu, nhưng phấn khích và nhiều niềm vui...

Về đây đứng ngồi nhưng đường xa không ngại.

Không còn nghe "Chiếc lá thu phai" như những mùa thu trước...

Vẫn những ngốc dại đó, nhưng tĩnh hơn.

Chỉ là một góc thời gian yên tĩnh để định hướng lại một chút...








Wednesday, September 3, 2014

ngày không tên



Crunch fitness, my gymclub in Redwood city

Hôm nay thử chạy bộ từ nhà đến gym vì thèm được chạy bộ ngoài đường như những ngày còn ở bển :D. Một tuần hai, ba buổi, nếu không bận đi chơi xa, mình vẫn đến gym gần nhà, khi thì chạy bộ đến đó, khi thì chạy vòng quanh nơi mình ở đầy những hoa và cây xanh, rồi về tập cardio chừng 45 phút đến một tiếng.

Quả thực là ở thành phố thân yêu của mình không có đường mà chạy. Vẫn con đường mình đã chạy trước đây mỗi sáng, nhiều đoạn dơ bẩn, đầy những ổ voi ổ gà, lề đường bị chiếm dụng... nhưng mình vẫn cố, đến gym vào lớp core xong thì chạy về. Chạy đi chừng 10 phút, chạy về 15 phút, thở hồng hộc ý, phê hơn chạy trên máy nhiều. Vậy là tiết kiệm được tiền xăng và tiền gửi xe (LOL), hơn nữa còn tiết kiệm cho môi trường :)). Coffee cũng đồng ý với việc này khi cô nàng thấy mẹ về tới nhà "so sweaty so sparkle" liền nói: "Mẹ chạy vậy vừa tiết kiệm cho môi trường mà cũng đâu cần tắm hơi nữa!" Có con gái lớn dễ thương thiệt hạnh phúc, vì mình vẫn dạy nàng thỉnh thoảng nên đi bộ để tiết kiệm cho trái đất :).

Mình ghét cái trò phát tờ rơi ở mí ngã ba ngã tư. Rất nhiều người thiếu ý thức xem xong ném đầy đường, thậm chí có người không thèm xem, cầm lấy vì tò mò, nhìn một cái là ném đi luôn. Sau đó là một ngã tư ngập rác. Mình nghĩ dân tình thiếu ý thức vì vậy luật nên nghiêm, cấm mấy vụ quảng cáo kiểu này đi. Cũng biết có những thanh niên kiếm tiền nhờ việc phát tờ rơi, nhưng không vì miếng ăn của người này mà chà đạp lên quyền lợi của người khác. Đó là sống sạch, sống xanh, bảo vệ môi trường và văn minh đô thị. Phải có luật cấm xả rác nơi công cộng. Tại sao chính quyền thành phố không làm được điều này ?

Vậy đó, hôm nay là ngày bức xúc vì môi trường của mình. Môi trường ô nhiễm, tâm hồn và nhân cách con người càng ô nhiễm nặng hơn.




Nhà thuyền và con nước nhỏ dẫn ra vịnh San Francisco, Redwood city July 2014





Tuesday, September 2, 2014

nỗi buồn hoà bình



Đàn ông Việt Nam không biết nhường đường. 
(Di sản của Bác Hồ để lại là một xã hội và những con người kém văn minh đến vậy sao?)

Nói vậy thì hơi quá vì mình nhớ có cũng có một lần trong cả đời mình được đàn ông nhường đường ở thành phố mang tên Bác này, khi đó mình đang lái xe hơi qua một ngã ba ở đường Tôn Đức Thắng. Có lẽ vì đặc biệt quá nên mình nhớ như in trong đầu dù cách đây đã nhiều năm.

Mình sẽ chẳng nói chuyện này nếu hôm nay không suýt ngã. Cảm thấy rất sợ hãi trong lòng. Nếu ai phải một mình chăm sóc con sẽ hiểu, luôn lo lắng lỡ mình có chuyện gì thì ai lo cho con mình. Vậy mà có những người muốn vì một giây hơn người khác mà có khi phải mất cả một đời, nhưng bất công thay còn làm hại người khác. 

Sáng nay đưa Coffee đi học. Dừng xe cho con xuống rồi mình định đi thì thấy có một chị cũng dừng đưa con vào trường ngay trước xe mình. Vì vậy mình phải lách mũi xe qua một bên để chạy ra trên con đường hẹp ở ngã ba Thái Văn Lung và Thi Sách. Một người đàn ông cũng chở con đi học từ đường Thi Sách vội vã lao tới chặn ngay đầu xe mình để cố vượt qua, chạy thẳng vào cổng, thay vì rẽ phải vào Thái Văn Lung rồi vòng lại trước cổng trường theo sự ngăn dây xếp đặt để tránh kẹt xe của những người làm công tác bảo vệ trường học, cho sự an toàn của các bé học sinh và phụ huynh. (Riêng cái sự ngăn dây này cũng đã cho thấy tình trạng mất trật tự có thể thấy). Mình bị bất ngờ, hơi mệt vì phải dậy sớm sau kỳ nghỉ nên suýt nữa thì ngã. Mình đợi người đàn ông đó đi qua. Không nói gì, cũng không bực bội. Chuyện nhỏ thôi mà, nhưng trong lòng thấy buồn rười rượi. 

Nhớ lúc bên Mỹ, mình thường hay đi bộ lang thang trong thành phố mình ở. Có những lúc mình qua đường ở ngã tư, ngã ba, dù là đèn phần đường của mình đang đỏ, mà thấy mình dợm bước sắp xuống đường vì chưa kịp nhìn đèn, mình vội dừng lại khi thấy đèn đỏ, vậy mà người ta cũng dừng lại, ra hiệu để mình qua. Thật dễ thương hết sức. Có lẽ người ta nghĩ mình đi bộ thì lâu và mất thời gian nhiều hơn người ta đi xe chăng ? :)) Không phải một lần hay ở thành phố nhỏ yên bình nơi mình ở, nơi mọi người đều có thể hỏi thăm nhau như hàng xóm láng giềng. Mà kể cả ở San Francisco hay San Diego... bất kể đàn ông hay phụ nữ, người ta luôn biết nhường đường, không chỉ ngoài đường lớn, mà kể cả trong thang máy, trong nhà hàng hay cửa hàng, người ta luôn mở cửa hay giữ cửa cho người khác ra sau mình, có những đàn ông còn tiến lên mở cửa cho mình ra trước rồi họ mới ra theo sau.

 Redwood city, nơi có khí hậu đẹp nhất California

Cũng không phải lần đầu bị vậy nhưng nghĩ đến xứ người mà chạnh lòng cho xứ mình, đi ngoài đường phố mà cứ như trong rừng sâu, nơi ánh sáng văn minh chưa hề rọi tới. Không tuân theo luật đã đành, ngay cả việc nhường đường, xem chừng quá xa xỉ. Lẽ ra người đàn ông đó, dù đã đi sai luật, thấy một người phụ nữ đi ra trước xe mình (bất kể là ai không phải mình) cũng nên dừng lại, cho chính sự an toàn của anh ta và con trai. Đúng rồi, con trai anh ta rồi sẽ lớn, rồi sẽ trở thành một người đàn ông như vậy ?? Có thể nịnh hót cấp trên, ngọt xoét với cấp dưới, cố tỏ ra lịch sự với những người anh ta có quyền lợi từ họ, giả vờ tử tế với những phụ nữ anh ta muốn đưa lên giường, có thể giật những status đẹp đẽ trên Facebook, nhưng một hành vi tối thiểu thể hiện văn minh loài người, anh ta cũng không biết. Hằng ngày, thấy đầy những con người đạo đức giả như vậy trên đường. Sống trong một xã hội không văn minh, kể cũng khó để văn minh. Sống giữa những người, những bậc cha mẹ thiếu ý thức, ngay cả phép xã giao đơn giản thông thường, thì con cái họ... có theo tấm gương của họ hay không ? Cũng có tiền vào nhà hàng sang trọng, ăn mặc trang điểm cho đẹp nhưng ăn nói oang oang như giữa chốn không người. Bao giờ người Việt mình mới có ý thức tôn trọng lẫn nhau nơi công cộng? 

Thời đại thông tin nhanh như chớp giật, sao những cái hay cái đẹp của người thì không học hỏi, chỉ để ý người ta đi xe gì dùng đồ hiệu nào thôi là sao ? 



Nhớ San Francisco, trong một chiều lộng gió...




Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...