Sunday, November 17, 2013

cry me a river




Không có gì quý hơn thứ Bảy và Chủ Nhật :))

Sáng cuối tuần dậy muộn, sau một đêm thức khuya lâng lâng và phê phê... ăn sáng thảnh thơi và nghe nhạc, đọc sách và dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp tủ quần áo, giá sách... và quăng đi những thứ lâu lâu không dùng đến (dạo này thú vui của mình là quăng đồ cũ). Cảm giác muốn quên đi những chuyện rắc rối mệt mỏi và xui xẻo trong tuần bằng cách làm một cái gì đó mới, tập trung vào những việc mình làm dù đó là những việc nho nhỏ không tên... đem cho mình cảm giác cân bằng trở lại.



...
Ngồi ở đó, giữa khuya, trong một buổi tối cuối tuần với những cuốn sách đang đọc dở dang, sau khi cậu em trai thân thiết đến chơi đã ra về sớm lúc 11h vì hôm sau em phải đi làm sớm. Mình uống nốt chỗ rượu trong chai, cạn ly rồi mà vẫn tỉnh... Thỉnh thoảng lại muốn được say thế mà rồi lại không thể say, lại dừng lại, dừng lại và dừng lại... Ở đâu cái người làm cho ta say ấy ? 

Hóa ra thứ mình sợ nhất là sự nhàm chán.

...
Làm biếng đi chơi, sợ chốn nhộn nhạo đông người, nhớ lần cuối đi barclub là Velvet với hội đi phượt mình có cảm giác chán đến tận não (haizzz!)- nhưng không ai biết đâu vì mình cứ nhảy điên cuồng và cũng hơi uốn éo "thác loạn" :))). Bar thích nhất là Chill Sky Bar thì bây giờ cuối tuần là không còn chỗ đứng, mà chỗ ấy cũng nhiều kỷ niệm quá, cứ thấy xót xa thế nào í, hê hê...



Cho nên, tối cuối tuần quen thuộc và ưa thích của mình vẫn là về muộn sau khi chạy, nhảy và bơi mệt nhoài, ăn tối muộn, bày ra vài thứ, nướng và ăn sống vài thứ khác, popcorn, cocktail và phim yêu thích, buôn điện thoại và 88 những chuyện xa xôi... Tự hỏi bao giờ cuộc sống mình mới thôi tù túng như thế này... Cry me a river cry me a river, haha.


homemade Margarita :P



Sunday, November 10, 2013

trà này trà tĩnh trà tình :P



Dạo gần đây, câu mà mình hay mời mọc bạn bè đến nhà thay vì ra quán là "qua nhà mình uống trà đi". Nhà mình cũng hay có ít tiramisu, cookies và trái cây để cùng bạn hay cùng mình uống trà. Đời sống tao nhã thế thôi... =))) Trước đây, nếu là trà túi lọc mình hay uống trà Dilmah, loại trà đen hoặc trà hoa cúc và trà hương đào. Mình cũng thỉnh thoảng mua trà Thái Nguyên loại xịn để pha ấm nhưng nói chung là mình chỉ dùng khi tiếp khách, còn một mình thì mình thích trà túi lọc tiện dụng hơn, nhất là khi cần một tách trà nóng lúc đang làm việc ở nhà hay văn phòng.

Rất tình cờ nhưng không bất ngờ, khoảng 2 tháng trước mình đã tìm ra một loại trà Việt Nam để làm quà người bạn Mỹ đem về bên kia bờ đại dương uống cho nhớ Việt Nam, nhớ mình :D và cũng để người í làm quà cho người thân, mà cũng tiện cho đời sống công nghiệp nhanh vội không cần phải ấm tách chén vẫn có thể ngon lành "keep calm and drink tea"... hương vị Việt Nam, đó là trà OoLong ... hiệu Cầu Tre. Hihi. Vậy là mình kết luôn sau khi dùng thử và quên trà Dilmah từ đó...






Câu chuyện Oolong chính là câu chuyện những lá trà xanh được trồng và chăm sóc kỹ lưỡng từ khâu chọn giống, vun bón đến thu hoạch và chế biến, được kiểm soát chặt chẽ dư lượng thuốc trừ sâu và chất độc hại. Trà Oolong thượng hạng là "những búp trà non nhất của cây trà 5 năm tuổi được lựa chọn tỉ mỉ, chế biến công phu với bí quyết riêng cho bạn tách trà thơm ngon đậm đà da diết khiến bạn nhớ và muốn thưởng thức mỗi ngày".

Mình chưa bao giờ hài lòng với hình thức bao bì của loại trà túi lọc này như thế. Nhất là khi bạn muốn mua để làm quà. Được thiết kế rất ấn tượng, đẹp mắt và ý nghĩa từ trong ra ngoài và để dễ bảo quản cũng như phù hợp cho việc đem đi xa. Một hộp trà vuông vắn như gói quà màu xanh mô phỏng hình chiếc lá trà, bạn có thể mở nắp hộp và để trên quầy đồ uống như trưng bày mời mọc thưởng thức câu chuyện trà vậy. Trà túi lọc nên bạn có thể pha vào ấm hay vào tách tùy ý, đều rất tiện dụng khi ở văn phòng hay đi picnic. Và, sau khi thưởng thức xong tách trà có sắc nước vàng óng, xanh sáng, hương thơm nồng nàn mà thanh khiết, hậu vị ngọt ngào lưu luyến lắng đọng nhẹ nhàng, bạn có thể xé bao bọc túi lọc ra để biết chính xác đó là những búp trà non xoăn tít mềm mại, và mục đích cuối cùng là bạn có thể dùng bã trà bón cho mí chậu cây hoa cảnh trong vườn hay trên ban công... Thế đấy, không ỏ lỡ bất cứ thứ gì, đó chính là "keep calm and drink tea"... :D

Nào, có ai đến đây uống trà với mình không ? :)))))









Thursday, November 7, 2013

keep calm and drink tea


"The first rule of life is to have a good time. The second rule of life is hurt as few people as possible. There is no third rule."
(Brendan Gill)





Mình luôn thích câu nói nổi tiếng của người Anh: "Keep calm and carry on" và thích đặt inspirational poster này trước bàn làm việc, lối vào, bếp... hay bất cứ đâu mình và mọi người dễ nhìn thấy nhất. (Mình đang ước có một cái iphone cover nữa, hị hị). Và cũng bởi vì vậy mà trong lịch sử nhân loại, dân tộc Anh được coi là điển hình cho mẫu người trầm tĩnh. Đối với họ - người Anh nói chung, mọi chuyện đều không thể làm cho họ bối rối, lo âu, kể cả chuyện tử sinh sống chết (Câu nói này là cách mà người Anh đối mặt với Chiến tranh thế giới thứ II). Thật ra, trong phong cách sống của người Anh là vậy, khi gặp chuyện bực bội khó khăn, họ thường giữ kín trong lòng rồi tuần tự giải quyết một cách nhẹ nhàng, không vội vàng hấp tấp, không "dục tốc bất đạt" để rồi "xôi hỏng bỏng không". Tất cả là nhờ vào sự bình tĩnh, mà để giữ được sự bình tĩnh thì phải biết im lặng, như vậy mới có thể suy nghĩ cẩn trọng, mới có đủ khôn ngoan để lèo lái mọi việc theo đúng ý mình. (Người Việt mình từ xưa vẫn hay nói "phớt tỉnh Ăng-Lê" là vậy :))). Người Anh chỉ mới có truyền thống uống trà từ khoảng hơn trăm năm nay xuất phát từ tầng lớp quý tộc Anh, nhưng người Anh ngày nay không thể sống thiếu trà, và câu nói ưa thích của người Anh hiện đại là "Keep calm and drink tea". Rất tình cờ, mình cũng vậy :P

Ở châu Á thì nổi tiếng về lòng kiên định và giữ bình tĩnh là người Nhật, và họ đề cao nghệ thuật uống trà đến đỉnh cao như là sự thiền định, hay thiền trà, trà đạo. Uống trà, thưởng hoa, suy cho cùng đó là đề cao sự tĩnh tâm. Thật hạnh phúc nếu bạn có người bạn cùng uống trà đàm đạo, còn không thì uống trà một mình cũng thú vị vậy. Mình hay dành ra 15 -30 phút mỗi chiều khi về nhà để uống trà - một mình, thật sự happy. Mình hay gọi là "my tea time" và đề nghị Coffee, con gái mình không làm phiền mình lúc đó. (Mình chẳng giống ai trong nhà, từ nhỏ đã thích uống trà!). Mình cũng hạnh phúc không kém khi thỉnh thoảng có bạn uống trà là người Anh :)) và... play chess rồi tranh luận ỏm tỏi nữa chứ. =)))





Mình là người hay đùa, đôi khi hay "cà rỡn" trong rất nhiều sự việc mà đối với người khác họ cho là nghiêm trọng, có vẻ kinh khủng nữa. Nói chung việc gì mình cũng có thể nhìn thấy mặt hài hước của vần đề và đùa được, cũng là cách để xem nhẹ nó đi. Và mình cực mệt mỏi với những người hay quan trọng hóa vấn đề, hay tỏ vẻ ra ta đây là quan trọng và làm như chỉ có bản thân mình là mới dễ bị tổn thương, là vị trí - hay cái Tôi - của mình thì quan trọng hơn người khác. Những người không biết nhún nhường, không biết khiêm nhường là gì thường tự mình làm đau chính mình mà thôi. Đó thường là lòng tự ái đặt không đúng chỗ, hay còn gọi là cái Tôi quá lớn. Nhất là trong nghề sale, nếu không biết gói ghém cái Tôi nhạy cảm và mong manh thật chặt và cất vào một nơi nào đó an toàn khi cần thiết thì chỉ có bỏ nghề. :P

Người tự tin là người luôn biết mình muốn gì, kiên định, không phán xét, không nói nhiều, luôn nhường nhịn, biết khi nào nên im lặng, biết mỉm cười bỏ qua, không tìm kiếm những lời tán dương, luôn nhớ tu dưỡng để đạt đến sự tĩnh tại nội tâm sâu sắc.

Còn trong việc xây dựng những mối quan hệ, thì việc cố gắng hiểu và cảm thông cho người khác xuất phát từ việc bạn phải hiểu sâu sắc chính bản thân mình. Làm người, ai chẳng có những lúc yếu đuối, sai lầm, sa ngã, điên rồ, vờ vịt, trốn tránh, mệt mỏi, nản chí, đau thương và đôi lúc, chỉ muốn biến mất khỏi trái đất này ! Có điều, chỉ cố gắng đừng để những yếu đuối tăm tối đó nuốt chửng bạn. Ta thường nghĩ, khi bị tổn thương quá nhiều và quá nhạy cảm, người ta thường khép lòng mình lại. Không, đó là sự hèn nhát. Đó là vì bạn chưa thực sự sống qua nỗi đau mất mát và sự tổn thương đó. Nếu bạn đi xuyên qua nó, bạn chỉ có thể dũng cảm hơn mà thôi. Dũng cảm hơn để tiếp tục mở lòng mình ra với người khác, hoặc là yêu vô điều kiện, hoặc là xem mọi chuyện nhẹ tựa lông hồng... Sâu thẳm trong trái tim mình, bạn biết bạn là ai, hành động phù hợp với những giá trị của mình, sống trung thực và sáng suốt. Vậy là đủ. 





Một trong những đức tính mà mình vẫn luôn tu dưỡng, đó là Đức Điềm Tĩnh. Đôi khi rất khó. Nhưng điều quan trọng là ta biết, đó là một trong những đức tính cần thiết của con người trong đối nhân xử thế, mà cao hơn là trong đạo làm người. Điềm tĩnh, trước hết là để bạn không làm tổn thương đến ai và giữ được đầu óc sáng suốt mà xử lý mọi việc tốt hơn, trôi chảy hơn. Giống như câu đừng bao giờ gỡ khi chỉ còn rối. Trước bất kỳ sự việc nào cũng cần nhất là sự bình tĩnh, không vội vã, không bi quan. Đó cũng có thể là bản tính con người nhưng phần nhiều là do tu dưỡng mà có, không phải tự nhiên mà bạn đạt được kỹ năng thành thục trong bất cứ việc gì. Và kỹ năng sống, đó là thứ bạn cần phải rèn luyện không ngừng, mỗi ngày, không ngừng nghỉ. (Đáng tiếc là có những người họ nghĩ rằng sống thì không cần kỹ năng, và họ liên tiếp làm tổn thương người khác, cũng là cách tự làm tổn thương mình sau đó !). 

Cho đến giờ, mình thấy mình vẫn chưa chán đọc những cuốn sách học làm người đã đọc từ thời tuổi hai mươi. Mà lúc đó, đọc sao thấm bằng bây giờ !

Cơn giận có thể bùng phát với bất kỳ ai, và ai cũng biết hậu quả của cơn giận đôi khi rất khó lường, nhiều người đã hối hận vì sự tức giận của chính mình, nhưng đã muộn (*). Nếu trong một mối quan hệ mà hai người cùng không biết kìm chế thì hậu quả chắc có thể gây chết người ! Hay là làm trái tim ai đó tan vỡ ! :)). Đó, cái Tôi ngu ngốc đó nhiều người tự cho là chỉ mình họ có, còn người khác thì không ! :)))





Cho nên, khi cảm thấy quá thất vọng hay tâm trạng rối bời, rầu rĩ chán nản hay buồn đau sâu sắc, tốt nhất là nên đóng cửa phòng nằm ngồi tĩnh tâm suy nghĩ. Đừng có mà chạy vào đám đông, đừng mong tìm kiếm sự an ủi cảm thông từ ai đó. Ai mà lắng nghe bạn chứ ? Sao bạn lại phô trương và xa xỉ thời gian của người khác đến vậy ? Nếu bạn không chịu chăm sóc chính bản thân mình, tâm hồn mình thì ai có thể ? À, có một vài người bạn, gọi là thân, nhưng họ còn bận giải quyết những vấn đề của riêng họ. Kể cả người tình của bạn, đừng có mà sở hữu họ như thể họ phải cứu lấy đời bạn nhé. Chừng nào bạn còn chưa đứng vững trong những sự việc cỏn con như thế này, thì bạn còn chưa biết yêu ai đó một cách vô điều kiện. Nghĩa là bạn còn cần phải dựa dẫm vào người khác để sống (sống thực sự) cuộc đời của mình. 

Mình nghĩ, một trong những lý do chính yếu khiến cho người ta luôn cảm thấy đau khổ, cô đơn và bất hạnh chính là họ đã quên làm bạn với chính bản thân mình, họ quên nói chuyện với chính bản thân mình - độc thoại, lắng nghe bản thân - đối thoại với bản thân, như một người bạn thân thiết - trong suốt cuộc đời mình - như một người bạn trung thành, để xem bạn - mình sống ra sao, để duy trì lòng tin vào chính mình, cũng là để giữ gìn một người bạn - là chính ta. Để không đánh mất chính mình, không phản bội lại những giá trị hay niềm tin mà ta hằng theo đuổi.

Tại sao hoa cúc lại tượng trưng tấm lòng cho người quân tử ? Đó là vì cho dù lá của hoa héo úa cũng không bao giờ chịu rời cành. 

Uống trà bên hoa cúc, chiều thứ năm, sau cơn bão.







(*)
Về chuyện này mình có một kỹ năng từ ngày xưa khi tham gia khóa học Aware Before Change (ABC). Đó là khi một sự việc không mong muốn xảy ra có thể khiến bạn nổi giận hoặc mất bình tĩnh, bực tức hoặc phát điên khiến cho bạn có thể hành động không suy nghĩ, có thể hủy hoại bất cứ thứ gì, hãy đặt cho mình ba câu hỏi lần lượt: 
1. Chuyện gì đang xảy ra vậy ? 
2. Mình phải (nên) làm gì đây ? 
3. Liệu có đáng như vậy không ? 

Khi câu hỏi thứ ba xuất hiện trong đầu bạn rồi thì có lẽ bạn sẽ thấy không đáng nữa ! (Nhún vai, hoặc cùng lắm là thở dài: "Oh chuyện nhỏ ấy mà !" :D)





Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...