Saturday, August 31, 2013

bình yên ♥


"Khi lòng bạn bình yên, thì cả dãy Himalaya ở trong tim bạn. 
Bạn không cần phải đến Himalaya để thấy được bình yên"
(Osho)




Tự nhiên mình bị hội chứng sợ đám đông :)) Kể cả đám đông trên mạng. Cứ chỗ nào đông đúc ồn ào cãi nhau ỏm tỏi là mình tránh xa. Mình cực không thích, cảm thấy không muốn biểu lộ cả thái độ hay chính kiến kể cả khi được hỏi, khi đó mình chỉ cười khì khì, mình không biết, thiên hạ sống cuộc đời của họ, sao phải bình phẩm phê phán. Rồi kể cả đám đông chưng diện show hàng uống champagne tỏ vẻ sành điệu nói chuyện khách sáo như trên trời mình cũng không thích, mình chuồn về sớm cho nó lành. 




Về nhà, thấy bình yên nhất trong nhà mình, nhất là những tối cuối tuần, thực sự được nghỉ ngơi thư giãn. Nhưng cho dù ở đâu thì mình cũng thế, thanh thản, vui tươi, đó là lý do mọi người luôn tươi cười chào đón mình, hỏi thăm, yêu quý. Đương nhiên là đàn ông nhiều hơn phụ nữ, (lol) và đương nhiên là, phụ nữ hay còn gọi là gái đã yêu rùi là sống chết cũng yêu . Còn giai, nhất là giai có yếu tố nước ngoài, thì hay bảo sao mày thật "funny" và cũng thật "crazy" :))





Thời gian vừa qua, công việc và tập luyện dường như là trọng tâm cuộc sống của mình, mình không muốn phí phạm thời gian và năng lượng. Việc ăn uống cũng cực kỳ được chú trọng vì mình muốn khỏe, và đương nhiên, đẹp hehe. Điều mình luôn cảm thấy vui và phấn khích là các huấn luyện viên đẹp trai trẻ trung của mình đều khen thể lực mình tốt và thân hình đẹp, bụng quá phẳng, dáng quá ngon :P:P. Đó chính xác là nỗ lực từng ngày, và cũng là lối sống luôn cân bằng mọi thứ. Có mấy em không biết bao nhiêu tuổi trong gym club hay hỏi mình em phải tập bao lâu mới có thân hình như chị, rằng ngày xưa chị có mập không (lol). Rằng chị chưa bao giờ mập và cũng không thay đổi cân nặng từ ngày xưa xửa xừa xưa, trừ một lần bị sốt siêu vi và một lần chảy máu dạ dày vì ly dị. Cả hai lần đều còn khoảng 43, 44 kg, tức là sụt khoảng 4,5 kg so với tiêu chuẩn đẹp hiện nay. Mình chỉ mong muốn tăng cường thể lực và cơ thể luôn săn chắc. Dù sao thì bây giờ, mình cũng cực hài lòng với sống lưng cong sexy và một số đường cong khác trên cơ thể, hình như đó là niềm vui mỗi ngày thì phải ;))




Mình chưa kịp vẫy tay tạm biệt tháng Tám thì tháng Chín đã đến. Chỉ kịp cắm vài đóa hoa tươi trong nhà để chào mừng tháng của mình. Tháng Chín bao giờ cũng ngọt ngào tựa như mình vẫn tuổi hai mươi tràn đầy niềm tin và hy vọng. Haha. Tuổi hai mươi chưa ý thức được hạnh phúc như bây giờ. Tuổi hai mươi cũng không biết nâng niu thời gian, quý trọng nụ cười. Tuổi hai mươi chỉ biết kiêu hãnh và định kiến, bồng bột và phung phí.






Thèm một đóa bách hợp trắng, mà không thể tìm ra. Thèm những rèm cửa của mình màu tím nhạt và sofa màu vàng ngọt ngào như đóa hồng vàng mà cũng không thể tìm thấy. Mình hiểu, đôi khi cho dù có cố gắng đến thế nào, cuộc sống cũng không thể như ý mình muốn được. Nhưng mình hài lòng, dù có một chút khó khăn trong việc nỗ lực, nhưng luôn là hài lòng và yêu cuộc sống của chính mình.

Mình thấy lòng bình yên đến lạ. Không phải vì có một người dường như đã ở trong tim, mà là vì cuộc sống có quá nhiều điều tuyệt đẹp, bất ngờ và thú vị. Và vì ta không thể biết được ngày mai thế nào nên nó thú vị. Ta cũng không cần phải chờ đợi vì chờ đợi làm ta quên mất hôm nay thật vui thú. Ta chỉ cần có niềm tin rằng ngày mai sẽ có những điều thú vị chẳng kém gì hôm nay.

Nhiều khi mình cũng tự hỏi, có phải mình đã trưởng thành ?


Hohhoho, không thể nào !!!

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy...
Em có thêm một ngày nữa để chơi... với anh !!! hehehe









Monday, August 12, 2013

cuộc sống chỉ có khoảnh khắc hiện tại này



Đừng chờ đợi đến ngày mai, chỉ có hôm nay thôi, hãy tận hưởng ! Yêu thương, cầu nguyện, ca hát, nhảy nhót, chiêm nghiệm và làm tất cả những gì mình muốn. Đừng hủy hoại ngày hôm nay bằng ngày mai, bằng những gì bạn chẳng thể nào biết trước ! Mỗi ngày được ngắm những bông hoa đẹp và uống một cốc cafe thơm là đã thấy mình may mắn và hạnh phúc... Học cách sống trọn vẹn từng ngày, vậy thôi !




Hai tháng hè qua thật nhanh, vậy là hôm nay bạn Coffee đã chính thức bước vào năm học mới 2013-2014. Bạn í đã học lớp 5 ! Trời ơi ngày xưa mình chưa bao giờ nghĩ sẽ phải một mình nuôi con gian nan thế này :D. 

Bạn í bắt đầu đến thời kỳ gần "trổ mã", ra dáng thiếu nữ tí ti rồi, ăn nói thì chững chạc già dặn ớn lắm, nhiều khi mẹ bạn í cũng cười thầm. Sáng nay khi bạn í nói "Vậy là con sắp trở lại trường và gặp lại bạn bè rồi" mình hỏi "How do you feel?" thì bạn trả lời gọn lỏn với khuôn mặt rất hài hước: "Bồi hồi" ;))


  Suốt kỳ nghỉ hè, dù đi chơi, bạn í vẫn phải học Encyclopaedia hằng ngày 
và phải gửi report (bài dịch và từ mới) cho mẹ qua tin nhắn :)


Hai mẹ con cùng chuẩn bị cho năm học mới của bạn í cứ như hai mẹ con cùng đi học. Mẹ cũng huấn luyện cho bạn í tự làm nhiều thứ rồi. Bạn í khá độc lập nhưng hơi bị lười vì mê đọc sách. Đối với Coffee, niềm vui đọc sách dường như bất tận, không bao giờ bạn í có thể sống một ngày mà không có sách. Chỉ cần có sách, bạn có thể đi bất cứ đâu, ngồi bất cứ đâu và có thể đợi mẹ lâu lâu ;))

Bạn í có quán cafe bánh quen thuộc là Tous les jours gần Gymclub của mẹ, mà mỗi khi cuối tuần mẹ bạn đi tập, bạn không muốn ở nhà một mình thì bám đuôi mẹ, ngồi chờ mẹ xong thì hai mẹ con đi ăn. Và món uống ưa thích là chocolate nóng, kèm theo bánh tùy thích. Bạn í trở thành khách quen của cửa hàng và các cô chú bán hàng ở đây rất cưng bạn í :). Trời ơi chưa thấy cô gái nhỏ nào như cô gái nhỏ nhà mình. Ngồi cafe đọc sách uống chocolate nóng một mình rất rất... enjoy :)




Còn mình thì hạnh phúc nhất là sau một ngày dài trở về nhà, chén bữa tối ngon lành, "tám" đủ chuyện với con gái, chat chit linh tinh một tí, rồi uống một ly vang, xem phim và ngủ. Mình cũng thích nhất là những cuối tuần ở nhà, nấu vài món ngon, cắm một bình hoa, trời mưa nữa thì càng phê khi đọc sách với cappuccino hoặc trà chiều, tối thì hoặc martini, hoặc rượu vang... Sau đó hai mẹ con lên chương trình home-cinema với popcorn và chọn phim để xem. Đời đẹp đơn giản thế thôi, nhỉ :)







Sunday, August 4, 2013

both sides now




Bận mịt mù.

Bận mệt mỏi.
Không còn nhiều hứng thú và nhiệt huyết.
Cạn.

Chỉ ước ao thời gian trôi chầm chậm lại. Mọi người chậm chậm lại và mình cũng chậm lại. 

Có lẽ, lâu lắm rồi mình mới lại hoang mang về cuộc đời mình như vậy. Hoang mang với tất cả những thứ đang diễn ra chung quanh. Mình thấy xa lạ và mệt mỏi. Nửa như vẫn muốn bị cuốn theo dòng xoáy này, nửa như muốn cưỡng lại, dừng lại hoặc lội ngược dòng (đi đâu đây ?). Hoang mang có lẽ là từ chính xác nhất. Thời gian cứ tuồn tuột trôi. 

Cuộc sống này thực sự có nhiều cám dỗ. Đã có lúc lung lay lung lay. Làm sao đây để mình vẫn là chính mình, mà vẫn phải tươi, phải vui phải hòa nhập. Nếu phải chọn lựa mình vẫn thích ru rú ở nhà, trong khu vườn cỏ cây hoa lá hơn là những buổi tiệc tùng xa hoa, nếu phải chọn lựa mình vẫn thích bức tường gạch thô, cánh cửa sơn xù xì hơn những nơi lộng lẫy sang trọng với những màu sắc phô trương. Rõ ràng mình không thuộc về nơi đó. 

Bỗng nhiên có những ngày mình thèm cuộc sống ấy, nhớ cọ lớn cọ nhỏ và cuộc chơi màu sắc hình khối, thấy ngứa tay muốn vẽ lên những suy nghĩ về cuộc đời này... 

Và cũng cuồng chân, thèm một chuyến đi không cần đích đến.
!!!






Và con gái xinh, sau một kỳ nghỉ hè đầy màu sắc mới ở Đà Nẵng chuẩn bị nhập học, bước vào chặng cuối của cấp 1 rồi. Wow ! Con gái mình đã học lớp 5 rồi cơ đấy !:)





 




Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...