Sunday, September 30, 2012

home is where your story begins






Có một nơi ta gọi là nhà
và có một người - ta cũng gọi là nhà
đó chính là cảm giác được trở về, được nương náu
là chốn yêu thương, nơi trái tim ta dù có tổn thương thế nào cũng sẽ được tái sinh
vòng tay trìu mến ân cần cho dù ta sai lầm, ăn năn, ngang bướng hay nông nổi,
vẫn yêu ta đầy bao dung trìu mến...


(Nhớ ngày xưa mình từng có những lúc "tối nay có việc không về nhà"
dù đó là ngôi nhà mình đã từng bỏ công sức, thời gian xây dựng và chăm sóc đến từng chi tiết...
nhưng rồi ở đó không còn vòng tay yêu thương và trái tim rộng mở...

nơi đó đã không còn gọi là nhà...)


Có một người bạn gọi là nhà, 
với tất cả niềm tin tưởng...
hạnh phúc lắm...
..................................



Dù bạn đi đâu về đâu, thì nhà vẫn là nơi ấm áp mà bạn muốn về... 
nhà vẫn là nơi mà ở đó, tâm hồn của bạn được thể hiện đầy đủ nhất, trọn vẹn nhất. 

Nơi bạn được là chính mình.












Thursday, September 27, 2012

nhà - ốc đảo bình yên


Trang trí những vật dụng tạo sự thoải mái trong nhà là cách làm cho ngôi nhà không chỉ là một căn nhà đơn thuần. Với người nước ngoài, một ngôi nhà chưa được gọi là tổ ấm nếu nó chưa có những vật trang trí mềm mại như những bức rèm, những chiếc gối xinh xinh, những bức ảnh trên tường, thảm, tranh. Ở Việt Nam, tôi thấy điều này còn ít được chú trọng.



Ngay trong nhà của những gia đình khá giả, cũng không thấy có không gian thoải mái. Những chiếc ghế tựa, ghế salon, đều bằng gỗ mà không có gối đệm hay gì khác ở chỗ dựa. Không ai có thể thoải mái khi ngồi trên một cái ghế gỗ lưng thẳng đơ, và đồ gác tay cứng đờ, không có gối tựa gì ở phía sau lưng, dưới mông và dưới hai cánh tay. Ở Việt Nam, khách vào nhà phải tháo giày. Tôi hiểu đó là giữ sàn nhà sạch. Nhưng ở Đà Lạt lạnh, một tấm thảm sẽ làm ngôi nhà thêm ấm áp và giữ chân mọi người ấm. Sự ấm áp là mời chào, là sự mời mọc. Trên những bức tường nhà, rất ít khi có hình ảnh gia đình, tranh ảnh để đưa tâm hồn người ta đến những nơi dễ thương, hoặc những bông hoa nhắc nhở người ta về vẻ đẹp thiên nhiên.





Màu sắc trong nhà cũng ít khi mềm mại. Tôi thường thấy màu xám, màu nâu dùng để trang trí cửa sổ, cửa ra vào. Những màu này không thuộc tông thư giãn. Tông màu xanh trời, màu xanh lá mạ là những màu mềm hơn để tạo cảm giác an bình, thư thái. Người phương Tây rất ưa dùng màu sắc trong nhà, trong văn phòng, trong bệnh viện, trường học để tạo bầu không khí dễ chịu, giảm căng thẳng cho người sinh hoạt trong đó.

Ý niệm về một nơi nghỉ ngơi cho khách viếng thăm cũng không mấy quan trọng với người Việt. Tôi rất hiếm khi thấy mọi người nghỉ ngơi thư giãn ở trong nhà, mà phần lớn mọi người dành nhiều thời gian cho việc chơi ở ngoài như đi đánh cờ, uống cà phê, nhậu, karaoke. Với người nước ngoài, nhà cũng có bạn bè, thích đông bạn bè tụ tập. Còn với người Việt, vì vậy, đi ra ngoài quán xá thường dễ hơn là kéo nhiều bạn về nhà.



Ở nước ngoài, bàn ghế trong nhà thường được sắp xếp để kéo mọi người lại gần nhau cho dễ trò chuyện. Ghế sofa và hai ghế bành thường được xếp trên thảm đối diện nhau để mọi người có thể ngồi gần, thấy mặt và dễ nói chuyện. Ghế trong phòng khách ở các nhà Việt Nam thường được xếp đối diện hay hướng tới cái tivi cho dễ xem tivi hơn là để nói chuyện với nhau. Phòng khách của người Việt lại được bố trí nằm ngay cửa ra vào, trong khi với người Tây, phòng khách thường là nơi riêng tư hơn, ở vị trí thân mật hơn, trong một góc ấm cúng trong nhà, được che thân bởi gian ngoài để áo, mũ, giày, cách biệt trong nhà lồ lộ ra ngoài, còn người thu tiền điện, tiền nước, tiền điện thoại... cũng đối diện với toàn bộ không gian trong nhà, và vô tình nhắc nhở nhau về sự bon chen ồn ào ngoài đường. Cách thiết kế nhà ở Việt Nam ít chú trọng đến việc tạo một nơi tách biệt với thế giới bên ngoài. Người ta quên nhà là một tổ ấm để mọi người rời xa khỏi muộn phiền đua chen ở ngoài, một nơi để nương tựa.






Phòng ngủ của người Việt dường như chỉ phục vụ cho việc ngủ: một cái giường, không còn gì khác. Chăn của người Việt thường nặng, nhưng không ấm, màu sắc thì chói chang. Thiết kế trên những tấm trải giường thì đủ hình thù và màu sắc. Người ta quên rằng cảm xúc mỗi ngày của con người phụ thuộc rất nhiều vào không khí và sắc màu trong không gian họ sống. Giường ở phương Tây thường có nhiều gối mềm, khi thì kê đầu đọc sách, để tựa lưng, để lót dưới đầu gối. Việt Nam nuôi nhiều vịt nhưng lại có ít những chiếc gối lót bằng lông vịt mềm mại. Phòng ngủ người Việt ít có bản đèn để đèn đọc sách. Ánh sáng trong những khách sạn ở Việt Nam cũng hoàn toàn không đủ cho việc đọc. Có phải vì ban đêm người Việt quá mệt và chỉ lăn ra ngủ mà không cần đọc chút gì đó làm dịu nhẹ tinh thần?

 


Tôi nghĩ chắc hẳn cuộc sống và không khí bận rộn bên ngoài cả ngày làm người ta kiệt sức, còn tiếng ồn và đông người, ô nhiễm khói bụi làm cạn kiệt đời sống cảm xúc. Nhưng chính vì vậy, đáng lẽ người ta càng nên chú trọng đến ngôi nhà, hướng đến tổ ấm, cho nó không gian bình yên hơn chứ. Những ngôi nhà cần trở thành một ốc đảo để người ta lắng dịu lại sau những tất bật mỗi ngày bên ngoài. Và có lẽ người ta nên tạo thêm nhiều nơi thoải mái hơn để mọi người đến và lưu lại lâu hơn, để người ta bớt chạy lăng xăng ngoài đường hơn.

                                                                                                               
                                                                     Nguồn: DNSGCT 



Mình thích bài viết này, thấy khá đúng, có lẽ vì vậy mà kinh doanh quán ăn, quán nhậu, quán cafe, trà chanh vỉa hè... ở Việt Nam mình có vẻ phát đạt hơn cả. Phần nhiều người Việt thích ra đường, ngồi đồng ở quán cafe... hơn là ở nhà, hơn là biết tạo ra một không gian thư giãn, ấm cúng cho chốn đi về nghỉ ngơi của mình ??




Hình ảnh : sưu tầm



Monday, September 24, 2012

người ơi, mỗi lá thu rơi làm ta bâng khuâng






Người ơi, mỗi lá thu rơi làm ta bâng khuâng
Như áng mây chiều lan trong sương
Bước chân âm thầm lòng buồn như thời gian
Nghe chăng thu ơi, để lá rơi chi hoài
Gợi niềm thương nhớ ai nhiều...


Tự nhiên... sến, cả ngày đắm đuối với bài hát này. Sáng chở Coffee đi học vừa đi vừa hát rất sướng, đến nỗi con gái phải hỏi: Ủa, có chuyện gì vậy mẹ ? :))

Có lẽ vì mình được sinh ra vào mùa thu, nên lòng luôn bị ám ảnh bởi những cuộc chia ly, hợp tan và tình lỡ... cách xa. Như là thú đau thương, nghe Hai vì sao lạc thấy thấm đẫm niềm thương tình yêu trong xa cách. Tình yêu cháy bỏng trong trái tim thực ra chỉ có mình ta biết, những bước chân âm thầm da diết nhớ cũng chỉ mình ta hay. Thấy cái sự chia ly sao mà nó đẹp đến kỳ lạ. Đẹp như chiếc lá thu vàng xa cành vẫn còn lưu luyến niềm thương đời trong gió...

Hôm nay trời nhiều mây, sến một tí cho đỡ nhớ nhung. :D








Saturday, September 22, 2012

chỉ muốn nắm tay một người đi khắp thế gian


Chừng nào còn sống thì bạn vẫn còn là một cá thể duy nhất. Chỉ có xác chết mới giống nhau. Chúng ta không bao giờ giống nhau, không thể giống nhau. Cuộc sống trôi đi không bao giờ lặp lại.
(Osho)




Cũng lâu lâu rồi, từ hôm trước sinh nhật, mới có một khoảng khuya ngồi một mình trong đêm như thế này, muốn thức khuya một chút, ngồi lặng một chút, vì ngày mai không có áp lực phải dậy sớm. Và dạo này không muốn dậy sớm vào cuối tuần, làm biếng quá. 

Hôm nay dự tiệc về, cái khoảng xôn xao sau lưng vẫn còn. Dù bạn bè vui, không muốn uống, và rất sợ say. Từ bao lâu rồi không biết nữa, không bao giờ thích say. Nhưng mà cơn say tình thì vẫn còn dai dẳng, và mong còn mãi, êm đềm, da diết, nhẹ nhàng thôi mà cứ quấn chặt tâm can. Quả thực, chưa bao giờ trải qua một tình cảm chứa nhiều sắc thái biểu cảm đến như thế, ngọt ngào dịu dàng nhiều đến như thế, kịch tính và đấu tranh khắc nghiệt với cái tôi nhiều đến như thế.

Không biết là bao nhiêu sóng gió nữa, cuối cùng người cũng nhận ra... Ít ra là cho đến giờ này, vẫn chưa bao giờ thấy hối tiếc, về tất cả những gì đã xảy ra. Cho dù mình có sai, có nông nổi, thì cũng là một bài học cần có, để ai cũng có dịp nhìn lại chính mình. Như là, lại tìm thấy nhau như những ngày đầu tiên, yêu thương ngọt ngào và mãnh liệt tưởng như chưa từng có bất cứ xung đột nào.





Rồi đi qua một tuổi, ngỡ như ngày tháng là tơ lụa mềm, cứ tuột khỏi tay, bay theo gió, mong manh và nghiệt ngã, mà cũng rất đỗi dịu dàng, thân thương, và, trìu mến. 

Và xin cảm ơn đời vẫn còn lại bên nhau...



home sweet home September 12, 2012





Tuesday, September 18, 2012

BKK, ngày và đêm, mưa nắng và chạy đua với thời gian




Đứng ở góc này, dù ngày hay đêm, mưa hay nắng, vội vã hay mệt rã rời... vẫn thấy... yêu Bangkok, như chưa bao giờ quên. 

Tình yêu, đôi khi, đơn giản thế. Kiên nhẫn, rộng lượng và bao dung. Đơn giản thôi, mà khó vô cùng.

Mệt nhoài, nhưng vẫn phải đi tiếp thôi.











Tuesday, September 11, 2012

tháng chín ngọt ngào và mùa thu vẫn dịu dàng



Vui thay ta sống trong tình yêu, sống giữa những gì người đời ghét bỏ
Vui thay ta sống trong an vui, khỏe mạnh, ngay cả giữa những ưu phiền
Vui thay ta sống trong hòa bình, sống giữa những hận thù
Vui thay ta sống không chiếm hữu, sống như bậc hiền nhân
Người chiến thắng sẽ gieo mầm thù hận, bởi khiến kẻ thua cuộc đau khổ
Hãy từ bỏ chiến thắng và thất bại, hãy tìm thấy niềm an lạc...

Lời dạy của Đức Thích Ca  


Hehe, còn lâu mới tìm thấy an lạc như lời Sakyamuni... nhưng thôi, sống vậy là cũng đã được nhiều rồi, may mắn lắm rồi, ung dung tự tại chút chút trong những ngày mưa ngâu và cuối trời mây xám này đi nhé.

Chào tháng chín của tôi :)



với bạn hiền, một ngày thu tháng 9...





Tuesday, September 4, 2012

rồi con sẽ lớn



"Những cô con gái bé bỏng, chúng có thể làm tan chảy những trái tim cằn cỗi nhất"
Nicholas Sparks
 

Mũi Né 1/2005


Vậy là hôm nay con dự lễ khai giảng - chính thức bước vào lớp 4 mặc dù đã đi học được gần một tháng. Nhớ ngày nào còn lẫm chẫm biết đi rồi biết nói... bây giờ... con đã lớn khôn nhiều rồi mà lòng mẹ rưng rưng. Mẹ lại vẽ một dấu son trong lòng mình đánh dấu một chặng đường của con. Vậy là con gái đã vào chặng cuối của cấp tiểu học, không những con phải cố gắng mà mẹ cũng phải cố gắng hơn rất nhiều để luôn vững bước bên con. 

Mẹ có đôi chút hoang mang khi con bắt đầu có những biểu hiện tâm lý khác lạ. Và thực tế là con đã làm mẹ stress hơn rất nhiều. Trước đây chưa bao giờ mẹ bận và đón muộn mà con phiền lòng, vậy mà mấy hôm trước mẹ chỉ đón muộn 10,15 phút là con khóc lóc, giục cô giáo gọi điện cho mẹ. Rồi mẹ có việc bận phải đi đâu ra ngoài một chút mà con ở nhà một mình buổi tối là con gọi điện nhặng xị không biết bao nhiêu lần. Mẹ đang tự hỏi có chuyện gì và mẹ có đôi chút lúng túng trong cách dạy con... Sự độc lập, tự tin và vui vẻ của con dường như đôi lúc biến mất. Có một chút gì không vừa lòng là con phụng phịu, nước mắt rơm rớm và im lặng không nói gì. Mẹ phải làm sao đây ? Trong khi mẹ cũng mệt mỏi căng thẳng không kém. Có một ngày như ngày hôm qua, mẹ chỉ ước mẹ không phải thức dậy, có ai đó hiện ra làm giúp mẹ tất cả những việc mẹ đang làm mỗi ngày, mẹ không phải lo lắng, không phải suy nghĩ, mẹ chỉ ngủ và ngủ, thế thôi. 


 Sách gối đầu giường của Coffee :)


Mẹ ngạc nhiên khi con thích cuốn Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi - một cuốn sách mà mẹ recommend cho con đọc cách đây đã lâu. Con để cùng với những cuốn sách con yêu thích ở đầu giường, luôn luôn như vậy. Nhiều lúc mẹ liếc qua phòng con để kiểm tra sự ngăn nắp, thấy một chồng sách ở đầu giường thì mẹ hay xếp lên giá, nhưng sau này thì mẹ biết, mẹ không làm vậy nữa, tôn trọng sự riêng tư của con. Có thể đôi khi mẹ không đúng, nhưng chỉ cần con hiểu rằng mọi điều mà mẹ luôn cố gắng làm, là vì con... Viết đến đây mẹ chỉ muốn khóc. Mọi yêu thương đều phải cần rất nhiều cố gắng, sự nỗ lực mỗi ngày. Và nhiều lúc rất khó khăn. Không có gì là dễ dàng. Cuộc sống không có gì là dễ dàng, con ạ. Nhưng chỉ cần con luôn cố gắng hết mình, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Ít ra là chúng ta luôn hy vọng như vậy. 

Và bởi vì, có lẽ, mẹ quá nhạy cảm, nên mẹ không thể nào lơ là trách nhiệm của mình. Trách nhiệm, một từ nghe khô khan vô cùng, nhưng đằng sau đó chính là Yêu, là Thương, là yêu thương vô điều kiện. Điều mà mẹ nghĩ không phải ai cũng đều làm được. Và mẹ muốn ở trong số những người làm được điều này.


Mẹ lên kế hoạch cuối tuần này gia đình mình sẽ đi picnic xa xa con nhé, nghĩ đến đó, thấy vui vui...




Mẹ và con gái, Nha Trang 7/2012



Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...