Monday, May 21, 2012

sâu sắc, thâm trầm chỉ có thể có khi yêu...


Chỉ có kẻ thù mới nói thật với nhau; bạn bè và tình nhân luôn nói dối, vì họ bị bủa vây bởi chiếc lưới trách nhiệm.
Stephen King


Hôm qua nói chuyện với bạn bâng quơ, xong lại nghĩ và chiêm nghiệm lại nhiều thứ đã qua trong cuộc đời...

Quả thực, người bạn thực sự là người bạn dám nói thẳng với ta, chỉ ra những yếu điểm, thậm chí có nặng lời "chửi" ta là ngu si, ngốc nghếch, hay hãy tỉnh cơn mơ... Và ta, sẽ không bao giờ có thể quên họ cho dù những lời của họ có thể làm ta đau đớn. Nhưng trách nhiệm thực sự của một người bạn là gạt đi cái đau trước mắt để bảo vệ bạn mình, bởi một điều họ không muốn là ta bị tổn thương, họ muốn bảo vệ ta trước những cạm bẫy của cuộc đời, giúp ta sáng suốt hơn, nhìn ra những mặt trái của cuộc sống... Họ luôn bên ta khi ta cần họ dù thậm chí bình thường họ chỉ im lặng, cũng là im lặng khi cần. Chỉ những trái tim chân thực mới hiểu những lời chân thực, biết đâu là phù phiếm và biết đâu là giá trị thật của con người. Và, một người bạn thực sự, kể cả là bạn đời, là người yêu thực sự, nếu họ yêu thương ta, họ sẽ luôn yêu thương tất cả những gì chúng ta đã làm, cho dù đó là sai sót, sai lầm, không phải họ không biết, mà là họ chấp nhận, như đó là một phần của con người mà họ đã yêu thương.

Và ta, luôn cần phải học cách yêu thương như thế.


Nhớ trong một bộ phim xem tuần trước, học được một câu, đó là; "Em đã quá khắc nghiệt với những người yêu em". Phải, chúng ta thường có xu hướng khắc nghiệt với những người yêu mình, và mình cũng yêu, cảm thấy bị tổn thương nặng nề hơn và khó bỏ qua những sai lầm của họ. Cứ như nghiễm nhiên họ sinh ra trong đời này là để yêu ta vô điều kiện, và không được phép làm ta tổn thương. Không, có có gì là tự nhiên cả. Và ta, cần học cách trân trọng những người đang ở bên ta, (ít nhất họ vẫn chưa bỏ ta đi), đã yêu và hết lòng với ta. 

Lại nhớ trong phim (cả truyện) "Những cây cầu ở hạt Medison", có một câu đại ý rằng: "Đây là điều mà ta chỉ chắc chắn có một lần cho dù ta có sống bao nhiêu cuộc đời đi nữa", khi Francesca biết chắc Robert là tình yêu của đời mình nhưng bà đã không thể bỏ lại người chồng tận tụy và hai con để đi theo tiếng gọi của tình yêu, và bà nghe như lời của người tình thoảng trong gió... (Đây cũng là tác phẩm yêu thích nhất của mình từ trước đến nay - mình đã đọc truyện này cách đây 15 năm, 1997). Mỗi lần nhớ đến đôi tình nhân ấy, mình lại thấy mình thật may mắn và hạnh phúc vì mình đã cảm nhận được điều đó, gặp một người mà mình chắc chắn đây là người mình thực sự yêu và muốn có trong cuộc đời, và cho dù có cuộc đời sau mình cũng mong gặp lại anh ấy, bất chấp mọi khoảng cách, bất chấp mọi khác biệt, vẫn có thể yêu và tin tưởng hoàn toàn. Và cảm giác đó, chỉ đến với bạn một lần trong đời với một người duy nhất.

Nghĩ hơn một chút, mình thấy trong tình bạn cũng vậy, có người mà mình gặp, dù chỉ mới một vài lần, thì đã biết chắc đây sẽ mãi mãi là bạn mình, và điều này thực sự là rất hiếm.

"Lạy Chúa, chúng ta đang yêu. Sâu sắc, thâm trầm như chỉ có thể có khi yêu...  "

 "Trong một vũ trụ hàm hồ, loại xác tín như thế này chỉ đến với em một lần, không bao giờ có lại, cho dù ta có trải qua bao nhiêu cuộc đời đi nữa".

- trích thư của Robert Kincaid gửi cho Francesca - Những cây cầu ở hạt Medison 
(The bridges of Madison county - Robert James Waller)



Saturday, May 12, 2012

oui c'est la vie



 i don't want to wake up without you beside me


Xong đợt hàng gọi là cuối cùng đối với mình này, mình chỉ cảm thấy một cảm giác đuối sức, kiệt sức, mệt mỏi và không muốn làm việc nữa. 

Dù sao, đây cũng chỉ là một cảm giác tạm thời, mình biết thế... Điều mình thèm nhất là sau những buổi tối về nhà có thể nằm thanh thản trong bồn nước nóng, với vài ngọn nến thơm, hương tinh dầu oải hương, gừng, xả... và một ly rượu vang, thêm tiếng hát của Noon nữa là tuyệt vời...  Hoặc buổi sáng có thể vã mồ hôi trong phòng tập rồi sau đó tắm và... đi uống cafe, một mình hoặc với bạn bè, tùy, một mình cũng thú mà với bạn cũng vui... Nhưng thời gian và trách nhiệm chẳng cho phép mình làm thế... rất hiếm... và vì vậy nên cứ thèm.

Mình cần phải thay đổi và mình muốn sự thay đổi. Làm việc gì cũng vậy, dù có phải cực nhọc, chạy vã mồ hôi thì cũng phải có cái thú, có sự vui thú, enjoy và nghĩ đến mục đích, điều mà mình muốn đạt được. Điều đó phải trở thành ám ảnh thôi thúc không ngừng thì bạn mới có thể thành công. Mọi thứ đang dần dần trở nên cạn kiệt, nhiệt huyết, mong ước... bởi vì những khao khát khác đã xuất hiện hay vì... mình bắt đầu già rùi không biết nữa, nhưng mình thực sự chỉ muốn bắt đầu một dự án nho nhỏ, sao cho hài hòa với cuộc sống ham chơi ham vui và ham hưởng thụ của mình, để mình có thể vẫn đủ sống mà không phải mai một nhan sắc như bây giờ :D.

Cuộc đời là một chuỗi những thử thách, hết cái này đến cái khác. Nhưng hạnh phúc vẫn là điều gì đó từ bên trong bạn, trong trái tim, tâm hồn, phụ thuộc vào cách bạn suy nghĩ, nó không phải từ bên ngoài, chắc chắn. Những khao khát mong muốn chỉ làm bạn khổ sở hơn mà thôi... Biết thế, nhưng vẫn cứ khao khát, cứ mong muốn... Làm sao giờ ? :D



i don't want to wake up without you beside me

"Love is when you take away the feeling, the passion, the romance and find out you still care for that person"




Monday, May 7, 2012

bệnh tình yêu :D


What the world needs now is love, sweet love
It's the only thing that there's just too little of
What the world needs now is love, sweet love,
No, not just for some but for everyone.


Có người nói, điểm cuối của tình yêu sẽ biến thành tình thân, nhưng đó là thứ tình thân vô cùng đặc biệt. Đó là khi bạn cảm thấy người yêu như máu thịt của mình, như một phần thân thể, khi rời xa luôn cảm thấy mất mát. Và có lúc, bạn sẵn sàng quên đi bản thân để làm điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu. Vì người yêu, có thể quên đi cái Tôi của mình, nhường nhịn và chia sẻ, bởi vì bạn hiểu rằng, không có người ấy bạn không còn là bạn nữa, bạn dường như mất tất cả, và cuộc sống sẽ trở nên vô vị biết bao.

Thực sự, yêu là một quá trình rất dài, là sự thích ứng, thấu hiểu, cảm thông... và điều chỉnh lẫn nhau. Vì tình yêu, bạn cần phải học cách trân trọng duyên phận giữa hai người, để tình yêu không phải là lâu đài xây trên cát... Gặp nhau là duyên nhưng ở bên nhau dài lâu hay không là sự sắp đặt của số phận. Mà số phận lại được quyết định bởi tính cách của bạn rất nhiều... Cho nên có thể nói là tùy duyên, mà cũng có thể nói là tùy bạn. Chính là do bạn đã chọn cho mình mọi điều từ cuộc sống này.


Ta nói, vì yêu quá nên thấy người yêu mình đẹp... phải rồi... :)) Cả hai bạn ấy đều có bệnh này, lúc nào cũng có thể khen người yêu mình đẹp rồi cười mãn nguyện và rất chi là sung sướng =)). Tình yêu vốn mù lòa. Thông cảm cho tình yêu đi nha :D

Sau nhiều thời gian vật vã và thăng trầm của tình yêu, có hai khoảnh khắc mình vẫn nhớ như in trong tâm trí, đó là vào một buổi sáng đẹp trời ở lần gặp thứ hai, bạn ấy đã xin số điện thoại của mình, gọi là khởi đầu cho một sự kết nối, một mối quan hệ... Mình nhớ ánh mắt và nụ cười của bạn ấy lúc đó... rất hân hoan, vui vẻ và cũng rất tự nhiên... (nhưng sau này mình mới biết là chàng đã hồi hộp và e ngại...); Và giây phút trước nụ hôn đầu tiên giữa bầu trời Sài Gòn lộng gió... nụ cười và ánh mắt của bạn ấy nhìn mình đêm hôm đó ngọt ngào đến nỗi suốt đời này cũng không quên được, hihi... Và bạn ấy luôn như thế, lúc nào cũng cực kỳ trìu mến, mê đắm và ngọt ngào... Hai khoảnh khắc ấy sẽ mãi mãi trong tim mình, và mình phải thầm cảm ơn cuộc đời đã đem bạn ấy đến cho mình từ những phút giây đặc biệt ấy.

Nói chung là TÂM sinh TƯỚNG, mình quả là có con mắt nhìn người =)) ...Và không hổ danh bạn bè vẫn gọi là Mèo Điệu, bởi vì bạn í của mình cũng hơi bị điệu, nhưng rất vừa phải, cực kỳ dễ chịu, giản dị, ngọt ngào, tử tế, đáng yêu không thể tả... :xxx :D



 
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...