Tuesday, February 28, 2012

India happy moments


Một chuyến đi có quá nhiều trải nghiệm thú vị và cũng nhiều hao tổn sức khỏe... 
nhưng cuối cùng vẫn là... SO HAPPY !! :) :x



get camel happy in Jaisalmer 

 waiting for sunset at Red Fort in Agra

  with Indian girls while around Jaipur

enjoy the symbol of love - Taj Mahal


love Mehrangarh fort in Jodhpur

beside Pichola lake in Udaipur




Monday, February 13, 2012

đó là tình yêu của tôi


Vì 365 ngày có một ngày gọi là Ngày Tình Nhân...




Khi tôi đọc những cuốn tiểu thuyết diễm tình của Guillaume Musso cách đây vài tháng, tôi thực sự không thể tưởng tượng được rằng người đàn ông yêu dấu của đời mình lại như bước ra từ trong tiểu thuyết, một người đàn ông đích thực đến từ miền Nam nước Pháp, một đất nước tôi đã yêu từ những ngày thơ ấu, gắn bó qua ngôn ngữ tôi đã từng học ở trường trung học, những hình ảnh, những bài hát với giai điệu vô cùng lãng mạn, và những cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Alexandre Dumas mà tôi đã rất say mê...

Anh đã đến, yêu tôi bằng cả trái tim và tâm hồn mình, không một phút đắn đo, xin dành tặng cho tôi cả cuộc đời anh. Người đàn ông của tôi hiền lành và chân thật đến khó tin, trong một vẻ ngoài đẹp trai so manly. Anh hài hước, hào phóng và nồng hậu đến tuyệt vời. Anh vô cùng ngọt ngào, vô cùng nồng ấm và nâng niu người phụ nữ anh yêu đến từng gót chân, sợi tóc... Và tôi, nàng công chúa của anh, bà hoàng của anh ngỡ như mình đang sống trong một giấc mơ, một giấc mơ quá đỗi ngọt ngào mà đôi khi, tôi có chút sợ hãi rằng nó sẽ tan biến... 

Biết bao lần tôi tự hỏi mình có phải rằng hạnh phúc này là có thực, có phải rằng tình yêu tôi hằng mơ ước và mong chờ đã đến, rằng giấc mơ tình yêu thời thiếu nữ của tôi đã thành hiện thực. Và rằng, đây không không phải là một giấc mơ... Chúng tôi đã sống cô đơn quá lâu để tìm thấy nhau, để gặp được nhau và để có nhau, và muốn có nhau mãi mãi trong đời.

Tình yêu của tôi... Người đàn ông của tôi. Giữa chúng tôi dường như chẳng có một khoảng cách nào. Thực sự không có một khoảng cách nào: tâm hồn, trái tim, và cả thể xác, hòa hợp và trọn vẹn, một tình yêu tinh khiết và hoàn hảo đến không ngờ, dù rằng... dù rằng thỉnh thoảng anh vẫn khóc vì quá hạnh phúc và tôi thì cười vì quá hạnh phúc. Dù rằng anh cao lớn mạnh mẽ còn tôi quá nhỏ bé trong vòng tay anh... Tôi như muốn hét to lên cho cả thế giới này biết rằng, tôi yêu anh, tôi yêu anh, vô cùng và mãi mãi.

Mỗi ngày, trong từng giây phút, chúng tôi đều cảm ơn cuộc sống đã mang chúng tôi đến với nhau. Chúng tôi đã luôn cảm ơn sự có mặt của nhau trong cuộc đời mình.

Chúng tôi nguyện cùng nhau, sống bên nhau để viết nên một câu chuyện tình yêu... cho đến khi nhắm mắt lìa đời.


Em yêu anh.
I love you.
Mon amour, je t'aimerais toujours...



Sunday, February 12, 2012

chúc mừng sinh nhật công chúa Cà-phê của mẹ



Ai có nuôi con một mình nhiều năm trời có thể hiểu được niềm vui của mình khi nhìn con lớn lên, xinh xắn, ngoan ngoãn và học hành thật tốt. Mỗi lần sinh nhật con, mẹ lại tự khắc vào trái tim mình một dấu, đậm sâu như tình yêu của mẹ dành cho con. :x

Mong con nên người, lớn lên luôn thông minh, nhân hậu và xinh đẹp, và cuộc sống luôn tràn ngập ước mơ...

Mẹ yêu con vô cùng.





p/s: nhân vật chính vì quá mê quà tặng là sách nên không có hứng chụp ảnh, trong khi các nhân vật phụ rất tí tửng ;))



Wednesday, February 8, 2012

... dans mon coeur...♥


Tình yêu có màu tím ngát và hương thơm nồng nàn da diết của hoa lavender...
Tình yêu có vị béo ngậy và vô cùng dịu ngọt của dầu oliu quê hương anh... 
Tình yêu có vị chocolate trên môi em và vị Mojito trên lưỡi anh.♥
happy
happy
và happy
và em quá hạnh phúc hơn những từ ngữ em có thể viết ra...




...

Anh đã biết rằng vì sao mà anh ở Việt Nam 3 năm rồi... là để chờ đến ngày gặp được em.
 
Giờ đây, mỗi sáng thức giấc, anh đã biết mình sống vì điều gì, đó chính là em. 

Em là cocaine của anh, là drug, là ngôi sao của đời anh... Anh không thể hiểu tại sao trước đây anh có thể sống mà không có em. Em đã ở đâu trong thời gian đó ? Anh đã tìm em... rất lâu rồi, em biết không ?

Cảm ơn những người bạn của chúng ta... Cảm ơn em đã dừng chân ở nơi ấy cho anh được gặp em... Cảm ơn ba mẹ em, vì đã sinh ra em, để hôm nay anh được nhìn thấy em như thế này. :)

je t'aime énormément...
j'ai besoin de toi...


...



Đôi khi người ta khóc bởi vì quá hạnh phúc. 
Và người ta cứ cười chẳng cần có lý do, cũng chỉ bởi vì quá hạnh phúc.
Đó là ANH và EM.

là TÌNH YÊU, 
is MY LOVE
est MON AMOUR...




♥ ♥ ♥




Tuesday, February 7, 2012

5 điều hối tiếc nhất của người hấp hối



Hối tiếc vì quá mải mê với công việc mà quên đi hạnh phúc riêng; quá hèn nhát không dám sống thật như mình muốn; vì đã không giữ liên lạc với bạn bè...là điều mà những người sắp qua đời giãi bày với nữ y tá Bronnie Ware.


Nhiều năm chăm sóc và gần gũi những bệnh nhân nặng ở giai đoạn cuối, nữ y tá Bronnie Ware (người Australia) được nghe họ kể về những điều trăn trở hay hối tiếc vì đã không làm được khi còn khoẻ mạnh. Chẳng hạn, đàn ông thường tiếc nuối vì đã quá mải mê công việc mà quên đi tuổi thơ của con cái, mất đi hạnh phúc vợ chồng; trong khi số khác lại hối tiếc vì đã không sống thật với bản thân mình mà chỉ nghe theo sự chỉ đạo từ người khác... 


tác giả. Ảnh: DM.       


Nữ y tá Bronnie Ware, tác giả cuốn sách "Năm điều tiếc nuối nhất của người đang hấp hối". Ảnh: DM.


Tất cả ký ức từ những cuộc trò chuyện trên được Bronnie đưa vào cuốn sách vừa xuất bản mang tên "The top five regrets of the dying" (tạm dịch là "năm điều tiếc nuối nhất của người đang hấp hối"). Trong đó, nữ y tá diễn tả rất cặn kẽ về những điều mà người ta phải đối diện khi ở vào giai đoạn cuối cuộc đời. Qua đó mỗi người cũng chúng ta có thể học hỏi và rút kinh nghiệm. 


Sau đây là 5 điều hối tiếc phổ biến nhất, mà đa phần người ta đều nói rằng họ muốn thay đổi nó nếu như được lựa chọn lại:
 
1. "Ước chi tôi có đủ can đảm để sống một cuộc đời đúng nghĩa là của mình chứ không phải là cuộc đời mà mọi người mong muốn cho tôi".

Lý giải về điều này, tác giả viết: "Đây là điều hối tiếc nhất của tất mọi người. Khi mà con người ta nhận ra rằng cuộc đời mình sắp kết thúc và nhìn lại rõ ràng mọi thứ đã qua. Thật dễ dàng nhận ra cả một nửa những ước mơ ấy vẫn chưa thực hiện được cho đến khi phải nhắm mắt xuôi tay cho dù bản thân họ đã lựa chọn như thế. Sức khỏe mang lại sự tự do nhưng chỉ có ít người nhận ra cho tới khi nó mất đi".


2. "Tôi ước gì mình đã không làm việc quá cật lực":

"Đây là điều được thổ lộ từ những nam bệnh nhân mà tôi đã từng chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái cũng như mối tương quan vợ chồng. Mặc dù các nữ bệnh nhân cũng nói về điều này nhưng hầu hết họ thuộc thế hệ cũ, thời mà phụ nữ không phải là người trụ cột gia đình. Trong khi đó tất cả những nam bệnh nhân mà tôi chăm sóc đều giãi bày sự hối hận sâu sắc vì đã bị cuốn vào vòng xoáy công việc để mưu sinh". 


3. "Tôi ước gì đủ can đảm để bày tỏ cảm xúc của mình":

"Nhiều người luôn kìm nén cảm xúc của mình chỉ vì muốn 'dĩ hoà vi quý' với mọi người. Hệ quả là họ phải sống một cuộc sống tầm thường và không trở thành người như họ thực sự mong muốn. Nhiều người vì thế mà bị ức chế, phẫn uất dẫn đến bệnh tật".


4. "Giá như tôi ước vẫn giữ được liên lạc với bạn bè của mình":
 
Theo Bronnie, thông thường người ta không nhận ra tầm quan trọng và giá trị thực sự của những người bạn cũ cho đến thời điểm vài tuần lễ trước khi chết, song lúc đó thì họ không thể tìm lại được nữa. "Nhiều người đã quá mải mê vun vén cho cuộc sống riêng của mình mà quên đi mối dây giao kết với bạn bè. Cũng có nhiều người hối hận sâu sắc vì đã không dành thêm thời gian và những nỗ lực đáng có cho bạn bè. Tất cả họ đều nhớ đến bạn bè khi sắp lìa đời", tác giả cuốn sách viết.


5. "Ước gì tôi đã để bản thân mình được sống hạnh phúc hơn":

"Đây là nỗi hối tiếc phổ biến. Thật ngạc nhiên bởi nhiều người đã không nhận ra điều này rằng, cuối cùng hạnh phúc là một sự lựa chọn. Họ bị mắc kẹt trong những khuôn mẫu và thói quen cũ, nó tạo cho họ cảm giác 'thoải mái' giả tạo. Nỗi sợ hãi phải thay đổi bản thân khiến họ phải sống giả vờ với người khác cũng như với chính bản thân họ".



"Vậy còn bạn, điều mà bạn hối tiếc nhất cho đến nay là gì? những gì bạn sẽ cố gắng đạt được hoặc thay đổi trước khi từ giã cõi đời?", câu hỏi ấy tiếp tục đặt ra cho mỗi người chúng ta.



nguồn : vnexpress
 



i love a cup of coffee in the morning...
That's not only one of drink but also the living art... 
Calming, silence, balance, inspiration... 
everything in a cup of coffee :) 


Monday, February 6, 2012

bạn Coffee











Vậy là chỉ còn 5 ngày nữa bạn ấy tròn 9 tuổi. Bạn ấy đã mặc được áo khoác của mẹ :)), chụp ảnh cực kỳ "pro", trở thành trợ lý chuyên nghiệp khi đi shopping cùng mẹ (đẩy xe, lấy hàng và xếp hàng lên quầy tính tiền ;x). Bạn ấy cũng luôn thích đọc sách, luôn đạt Excellence. Yêu bạn í vô cùng ^^


at Cửa Đại beach, Hội An, Đà Nẵng

in Metro An Phu





Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...