Sunday, August 26, 2012

India in my eyes


Chỉ cần nhìn thấy trách nhiệm của bản thân mình trong mọi nỗi khổ sở của cuộc đời, 
chúng ta sẽ tìm thấy một chân trời ánh sáng của hạnh phúc và tự do vĩnh cữu. 
Không cần ai phải cứu rỗi chúng ta.
(Osho)


Ấn Độ hấp dẫn tôi không chỉ vì đó là nơi có một nền văn hóa đặc sắc, khác biệt, cái nôi của đạo Phật và văn minh phương Đông, mà đó còn là quê hương của Osho, Người mà đối với tôi, đó là nhà hiền triết vĩ đại nhất mọi thời đại.

Càng đi càng thấy chân lý. 




 tôi không thích cưỡi voi, dù đây là một vinh dự... tốn tiền.

 Cảm giác rất lạ khi bạn ngồi trên chiếc xe lôi này lao băng băng trong những khu phố cổ lộn xộn và chật hẹp ở Old Delhi... trong một buồi chiều chạng vạng khi mặt trời sắp tắt, trong tôi, hai chữ nhân loại vô biên của Osho lại hiện ra...



Hàng nước chanh... tôi đã rất muốn uống thử nhưng không dám... Ấn Độ là xứ nổi tiếng về ô nhiễm và khách du lịch được khuyến cáo không nên dùng đồ ăn thức uống được bày bán ngoài đường... Có thể bạn sống ở đây lâu thì thích nghi thôi. Nhân loại vẫn tồn tại, không cách này thì cách khác, dù có tình yêu tươi đẹp hay không...

 Ở Ấn Độ, phụ nữ không buôn bán và làm các công việc như thế này... 

 Giao thông ở Old Delhi, đây là một trải nghiệm khá thú vị với riêng bản thân tôi, khi bạn ngồi trên một chiếc xe đạp kéo được thiết kế như kiểu xe lôi ở miền Tây Việt Nam, vây quanh tứ phía là người với các loại xe đạp, xe hơi, xe tải, xe máy...

và cả lừa, ngựa... và đây chính là... hoàng tử cưỡi bạch mã, nhưng của ai thì tôi không biết :)

  Xe cảnh sát tuần tra giao thông ?

Một khu chợ tấp nập ở Delhi nhưng chủ yếu là đàn ông... phụ nữ Ấn Độ đi đâu ấy nhỉ ?

 Một cửa hàng bán đồ lưu niệm trong khu chợ... Nhìn người đàn ông, ta sẽ biết cái gì gọi là truyền thống...

 Chiều chạng vạng... trong phố cổ Delhi, thủ đô nước Ấn.

 Tôi đoán đây là khu chợ người, những người đàn ông già trẻ lớn bé ngồi chờ việc...  ở New Delhi. 

 Buôn bán xe máy cũ bên vỉa hè...

 
 dê nuôi bên đường cũng trên vỉa hè... ở Delhi


 Đây hẳn là nơi ở và buôn bán những khung cửa cũ..., nhưng hình như họ chẳng cần cửa để đóng mở cho mệt xác :)  

   Một lễ nghi truyền thống của người Ấn là hoa luôn được kết thành dây để chào mừng hay tiễn đưa...  

 Những người vô gia cư... hay còn gọi là không nhà cửa... sống trên đường phố ở Jaipur.

 Ấn Độ có lẽ là nơi mà bạn nhìn thấy sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt nhất, trần trụi nhất... và đau thương nhất.

 đây rồi, những nhan sắc Ấn...

Người đàn ông và rắn hổ mang uốn lượn theo điệu nhạc...  Và đây chính là hình ảnh in đậm trong tuổi thơ tôi dù lần đầu tiên được nhìn thấy là khi đặt chân đến xứ này... 

Cuộc sống thật bao la nhưng cũng thật đơn giản biết bao... Bạn đâu có gì để mất ? Sự thật, Ý thức, An lạc, 3 điều ấy chính là chân lý tối thượng.


(còn tiếp)


No comments:

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...