Wednesday, November 30, 2011

nàng













Rất thích tấm ảnh này
được chụp bởi một người bạn rất đặc biệt ;p





Saturday, November 26, 2011

packing





Đôi khi ta đã quá lý tưởng hóa cuộc sống, tự xây dựng nên cho mình những ảo ảnh đẹp đẽ trong sáng tựa pha lê... để rồi bất lực nhìn nó tan vỡ ra hàng trăm mảnh... Và trái tim nhạy cảm của ta chỉ còn biết âm thầm gào thét.






Sunday, November 20, 2011

yêu thương chẳng bao giờ là đủ






~8h p.m 1.11.2011
- Ủa ? Mẹ có bị gì không zậy, tự nhiên đang ngồi đọc kindle lại đeo sừng tuần lộc vào là sao ? hihi
- Kệ mẹ :>. Mẹ thích. 
- À, có phải mẹ đang mong đến Giáng sinh không ? 
- :) :P


~8h p.m 20.11.2011
Con lấy sách tập vẽ ra xem rồi chỉ vào hình vẽ một con mèo -nhìn như đang nấu ăn vì đeo tạp dề- đưa cho mẹ xem và nói:
- Nhìn giống mẹ chưa nè !
- Trời, nghĩ sao nói con mèo này giống mẹ vậy ?
- Thì nó cũng dễ sương, điệu và nấu ăn như mẹ.
- :))


Hôm qua, xem lại Kungfu Panda 2 ở nhà, con cười như nắc nẻ, con thích nhất đoạn phim lúc Po còn nhỏ xíu..., nhưng đến đoạn cha mẹ Po bị giết, con khóc nức nở nhìn thương và đáng yêu vô cùng, mẹ đưa khăn giấy cho con và cười, "con xem ở rạp mẹ nhớ là đâu có khóc nhỉ?", "con cũng không hiểu sao xem lại mà lại xúc động vậy", con cười với mẹ nhưng mắt đỏ hoe. Xem xong, con ôm hôn mẹ và nói "cảm ơn mẹ đã mua phim cho con" :) :xxx.


Một tuần, hai mẹ con thỏa thuận sẽ ngủ với nhau một đêm, chỉ một đêm thôi. Và con thường để dành đến gần cuối tuần hoặc như hôm nào, thực sự phải rất muốn - như con nói. Mẹ biết được ngủ chung với mẹ, con có cảm giác yên tâm và ấm áp, nhưng mẹ sẽ không ngủ chung với con. Mặc dù không phủ nhận là mẹ thường thích ngủ một mình hơn :p. Mẹ rất yêu con, yêu không để đâu cho hết ý, nhưng mẹ sẽ không chiều con. Mẹ không ngủ với con như nhiều bà mẹ khác- dù khi ngủ chung với con, được ôm ấp, được vuốt ve và hôn hít con, cảm nhận con khi con dụi đầu vào lòng mẹ, mẹ thấy hạnh phúc làm sao... 

Các cô chú đến chơi nhà, thấy con ngoan ngoãn, ai cũng tấm tắc khen. Nhưng mẹ thật lòng thú nhận, nuôi con một mình không đơn giản, vừa làm cha vừa làm mẹ, thực sự là một gánh nặng tinh thần - ít ra là mẹ đã cảm thấy thế. Mẹ vừa là người mẹ, không thể khác, chăm sóc yêu thương con dịu dàng, ân cần, chu đáo, nhưng vẫn phải nghiêm khắc với con như một người cha. Mẹ không có ai để chia sẻ gánh nặng này (nhưng mẹ chẳng cần ai thương hại), và mẹ luôn tự hào vì mẹ đã làm mẹ, là mẹ của con gái xinh, đáng yêu và ngoan hiền. Cho dù đôi khi mẹ cảm thấy cuộc sống thật quá khắc nghiệt.

Và chính vì vậy mà, mẹ chỉ mong ước, con lớn lên thật độc lập, thật vững vàng, ít ra là hơn mẹ. Mẹ đã sai lầm nhiều thứ, nhưng mẹ đã hạnh phúc vì có con, một điều thiêng liêng không thể thay thế. Đôi khi mẹ nghi ngờ tất cả, may mà có con cho mẹ lấy lại tinh thần. Đôi khi mẹ sợ hãi tình yêu, may mà có con đã dạy cho mẹ tình yêu trong sáng và vô điều kiện. 


Điều này cũ lắm rồi, nhưng mẹ vẫn nói. Đó là, MẸ YÊU CON VÔ CÙNG.







Tuesday, November 15, 2011

speak softly love


ngày nào sẽ là ngày chúng ta chỉ muốn sống với năm tháng bình thường
đưa đón nhau về lòng vui như câu hát
chăm chút từng yêu thương để không yêu thương nào là phai nhạt...
 
(thơ Phong Việt)



Yêu thương nào cũng là yêu thương có điều kiện, phải không ?

Này thì, yêu thương nào cũng thế, nếu người quên ta thì ta cũng lạnh lùng, chẳng tốt lành gì khi phải đuổi theo một hình bóng đã xa, hay đã thuộc về người khác, chẳng việc gì phải nhớ nhung để chuốc lấy tổn thương... có ai không tổn thương khi yêu bằng cả trái tim mình hay không ? Nếu yêu bằng cả trái tim mình, tại sao lại có thể tổn thương được ???

Này thì, những yêu thương, tất cả đều có điều kiện. Nếu không được gì, thì không thể yêu. Không thể. Đúng không ?

Yêu thương nào mà chẳng gắn với mong cầu. Chừng nào còn mong cầu, chừng đó còn gọi là yêu thương có điều kiện. Chừng nào còn mong cầu, thì còn đau khổ. Chẳng thể nào có yêu thương vô điều kiện khi còn đau khổ.

Yêu thương vô điều kiện luôn là giấc mơ ta muốn người khác làm cho mình.




Người làm sao hiểu được, có một thứ yêu thương gắn liền với tự do.

Người làm sao hiểu được, có một thứ yêu thương sâu thẳm trong tim, nhẹ nhàng mà rên xiết trong lòng, như cơn mưa chiều dai dẳng, trong nỗi nhớ và nỗi thương dịu dàng, trong những vòng xoay vô-lăng và bước chân bình thản...


Người làm sao hiểu được, yêu thương trong cách xa...


Và có thể là mãi mãi cách xa...










Speak softly, love and hold me warm against your heart
I feel your words, the tender trembling moments start
We’re in a world, our very own
Sharing a love that only few have ever known

Wine-colored days warmed by the sun

Deep velvet nights when we are one

Speak softly, love so no one hears us but the sky

The vows of love we make will live until we die
My life is yours and all because
You came into my world with love so softly love

You came into my world with love so softly love

You came into my world with love so softly love
....






Friday, November 11, 2011

"Yêu một ai đó, bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn"





Đây là một bài phát biểu gây nhiều chú ý trên mạng Internet. Sẽ có nhiều điểm bạn còn băn khoăn, có nhiều điều bạn ngẫm nghĩ và e rằng chưa thể áp dụng.

Nhưng trên hết, bài phát biểu gây chú ý (và cả nhiều sự đồng tình) bởi nó chân thật, cuốn hút và thật sự ấn tượng từ câu mở đầu đến câu kết thúc.

Bạn sẽ thấy ít ra, có vài ước mơ của mình trong đó. Và độc đáo thay, nhiều thứ ‘mơ’ đó lại rất thực tế. Những quan điểm và lập luận của tác giả chặt chẽ, nhiệt thành, từ ‘mơ’ đến hoàn toàn có thể.

Tôi tin rằng bạn sẽ nhận ra được nhiều điểm thú vị qua bài phát biểu này. Ví dụ có ai đời xúi bạn hãy ‘đừng làm việc’, hoặc hãy ‘cố’ được ghét bao giờ, phải không! 

T.N




Ảnh: Internet



BÀI PHÁT BIỂU CỦA ADRIAN TAN - LUẬT SƯ NGƯỜI SINGAPORE TẠI LỄ TỐT NGHIỆP CỦA TRƯỜNG NANYANG TECHNOLOGICAL UNIVERSITY, SINGAPORE

“Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu tại đây mà chẳng lo bị phản bác, mỉa mai hay trả thù. Tôi nói điều này với tư cách một người Singapore và hơn hết là với tư cách một người chồng.

 Vợ tôi là một người tuyệt vời, hoàn hảo ở mọi khía cạnh duy chỉ ngoại lệ một điều. Cô ấy là biên tập viên của một tờ tạp chí. Cô ấy kiếm sống nhờ "sửa lưng" người khác. Cô ấy đã mài dũa kỹ năng chuyên môn của mình hơn một phần tư thế kỷ, chủ yếu nhờ luyện tập tại nhà qua những cuộc trao đổi giữa hai vợ chồng.

 Nói dễ hiểu hơn, tôi là một luật sư tranh tụng. Tôi dành thời gian mỗi ngày để chỉ ra sai lầm của người khác. Tôi kiếm sống bằng việc phản bác.

 Dẫu vậy đời sống hôn nhân của chúng tôi vẫn cực kỳ hạnh phúc. Đơn giản vì mỗi khi có cuộc tranh cãi giữa một biên tập viên và một luật sư, kẻ chiến thắng không ai khác ngoài vợ.

 Và chính thế nên tôi muốn bắt đầu bài này bằng một lời khuyên nhỏ cho cánh mày râu: một khi đã chinh phục được trái tim nàng, bạn chẳng nhất thiết phải chinh phục nốt mấy cuộc tranh luận.

 Hôn nhân được coi là một dấu mốc của cuộc đời. Một số trong các bạn đã kết hôn. Một số chưa từng kết hôn. Một số sẽ kết hôn. Một số rất thích tận hưởng trải nghiệm này và sẽ kết hôn nhiều, nhiều lần nữa. Cũng tốt thôi.

 Dấu mốc lớn tiếp theo trong cuộc đời các bạn là ngày hôm nay: lễ tốt nghiệp. Kết thúc quá trình giáo dục. Hoàn tất việc học.

 Có một lời nói dối vĩ đại mà các bạn có thể đã được nghe, rằng "Học tập là hành trình cả đời". Rồi vì lẽ đó mà bạn sẽ học nữa, lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ, rồi giáo sư, cứ thế. Bạn biết ai đã nói với bạn như thế chứ? Giáo viên. Bạn không thấy có chút mâu thuẫn quyền lợi nào ở đây sao? Dù gì đi nữa thì đây cũng là thị trường giáo dục. Họ sẽ ra sao nếu thiếu các bạn? Họ cần những khách hàng thường xuyên.

 Các bạn có thể đang mong mỏi tới ngày đi làm, tìm được tình yêu, kết hôn, gây dựng gia đình. Những sinh viên như các bạn ắt hẳn trông đợi một công việc lương cao, nơi mà bạn phải làm quần quật với một mớ trách nhiệm.

 Đó là những gì được trông mong, hy vọng. Và nếu các bạn sống đúng y như thế, thật sự quá sức lãng phí.

 Nếu các bạn trông đợi như thế, các bạn sẽ tự giới hạn mình. Các bạn sẽ sống cuộc đời bị bao bọc trong ranh giới được đặt ra bởi những người trung bình. Tôi không có ý đánh giá họ. Nhưng không ai nên khát khao trở thành họ. Các bạn chẳng cần phải bỏ ra bấy nhiêu năm học hỏi từ bao con người ưu tú của Singapore để chuẩn bị tinh thần trở thành kẻ trung bình.

 Cái các bạn nên chuẩn bị tinh thần là Đời, là một mớ hỗn độn. Bạn chẳng thể trông mong bất cứ điều gì từ nó. Đời là bất công. Tất cả vốn dĩ đã không cân bằng. Đời là bất khả khống chế. Mọi điều tốt xấu cứ thế ập đến từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc. Tấm bằng là lá chắn yếu ớt bao bọc bạn trước số phận.




Ảnh: Internet



 Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng làm việc!

Công việc là thứ miễn cưỡng, là thứ không ai mong muốn.

  Công việc có thể giết bạn. Người Nhật có từ "Karoshi" để chỉ việc tử vong vì làm việc quá sức. Đó là hậu quả rõ ràng nhất của công việc. Nó còn có thể giết bạn theo nhiều cách khác. Nếu bạn làm việc, ngày này qua ngày khác, tâm hồn bạn sẽ bị bào mòn từng chút từng chút một, rã ra cho đến khi chẳng còn lại gì. Một hòn đá chỉ còn trơ lại cát và bụi.

 Đừng lãng phí phần lớn cuộc đời để làm thứ mình không thích cốt để hưởng tí an nhàn chút tuổi già. Bạn có thể không bao giờ chạm được tới cái đích đó.

 Hoãn cái ham muốn tìm một công việc lại. Thay vì thế, hãy vui chơi. Tìm một thứ mà bạn hứng thú. Thực hiện nó. Lặp đi lặp lại. Rồi bạn sẽ giỏi vì hai lý do: bạn thích nó, và bạn làm nó thường xuyên. Sớm muộn gì thì nó cũng có giá trị.

 Tôi thích tranh luận, và tôi yêu ngôn ngữ. Vì thế tôi trở thành luật sư. Tôi thích nó và thậm chí có thể làm không công. Nếu không trở thành luật sư, tôi cũng sẽ chọn một nghề liên quan đến viết lách - một nhà báo thể thao chẳng hạn.

 Vậy các bạn nên làm gì? Hãy tìm một chỗ cho riêng mình. Tôi nghĩ việc tìm kiếm chẳng hề khó khăn với các bạn. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn hẳn đã biết mình muốn làm gì. Sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu các bạn không thể ngăn mình theo đuổi đam mê. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn nên biết thứ mình hứng thú.

 Hãy tìm một thứ truyền động lực cho bạn, thiêu đốt bạn, trở thành đam mê của bạn. Mỗi ngày, bạn phải tỉnh dậy mang trong mình nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Nếu không, bạn hẳn đang làm việc.

Đa số các bạn trong tương lai sẽ phải tham gia vào nhiều loại hoạt động giao tiếp. Tôi có một thông điệp thứ hai: hãy thận trọng với sự thật. Có rất nhiều thời điểm nguy hiểm, tuyệt nhiên không thể nói hay viết ra sự thật. Nó có khả năng xúc phạm và làm tổn thương ghê gớm, rồi bạn sẽ nhận ra rằng: với những người càng gần gũi bao nhiêu, bạn càng phải thận trọng bấy nhiêu để che giấu sự thật. Thường thì im lặng là một tính tốt. Nó còn là một kỹ năng tuyệt vời. Đứa con nít nào cũng có thể bật ra sự thật trước khi lường tới hệ quả. Phải rất trưởng thành mới có khả năng trân trọng giá trị của sự im lặng.

 Để có thể che giấu sự thật, bạn trước hết phải thừa nhận nó. Phải tuyệt đối trung thực với bản thân. Đừng bao giờ cố qua mặt kẻ trong gương.

 Tôi đã bảo rằng các bạn không nên làm việc, tránh nói ra sự thật.



Ảnh: Internet

Giờ thêm một điều nữa: hãy cố "được" ghét.

 Nó không dễ như bạn tưởng. Bạn có biết ai ghét bạn không? Tất cả những vĩ nhân có đóng góp vào lịch sử nhân loại đều đã từng bị ghét, không phải bởi một người, mà thường là rất nhiều người. Sự căm ghét lớn đến mức những vĩ nhân này bị xa lánh, lăng mạ, giết hại hay trong một trường hợp nổi tiếng, bị đóng đinh vào thập tự.

Không nhất thiết phải xấu xa mới bị ghét. Một người có thể bị ghét vì cố gắng thực hiện lẽ phải theo tiếng nói của bản thân. Thật sự quá dễ để được yêu mến, bạn chỉ cần tỏ ra dễ tính và ít giữ chính kiến. Dần dà an phận là một kẻ trung bình. Hẳn bạn không muốn thế. Trên thế giới có rất rất nhiều kẻ tồi tệ, và nếu bạn không chống lại họ, bạn sẽ tồi tệ giống như họ. Quá được yêu mến là dấu hiệu chứng tỏ bạn đang đi sai đường.



Ảnh: Internet

Điều cuối cùng: hãy yêu đi

Tôi không nói "được yêu". Nó cần đánh đổi quá nhiều. Nếu một người chủ động thay đổi vẻ ngoài, tính cách và giá trị bản thân, họ có thể được bất cứ ai yêu.

Tôi khuyến khích bạn yêu một người. Nghe có vẻ hơi quái. Bạn có thể cho rằng nó phải xảy đến tự nhiên mà không cần cân nhắc. Sai lầm. Xã hội hiện đại chống lại tình yêu. Chúng ta soi mọi người dưới lăng kính hiển vi hòng tìm ra thiếu sót và nhược điểm của họ. Thật quá dễ dàng để tìm một lý do không yêu ai đó, hơn là làm ngược lại. Chỉ cần duy nhất một lý do để từ chối. Tình yêu lại đòi hỏi sự chấp nhận toàn diện.

Yêu một người có rất nhiều lợi ích. Đó là sự ngưỡng mộ, học hỏi, thu hút và, cho những ai thích từ hay hơn, thứ mà chúng ta gọi là hạnh phúc. Khi đang yêu ai đó, chúng ta cố gắng hoàn thiện bản thân ở mọi khía cạnh. Chúng ta nhận ra sự tầm thường của vật chất. Chúng ta vui khi là con người. Yêu thương có lợi cho tâm hồn.

Yêu một người vì lẽ đó rất quan trọng, và cũng quan trọng không kém là chọn đúng người để yêu. Tình yêu không đến ngẫu nhiên, từ cái nhìn đầu tiên, tại một sàn nhảy đông đúc. Nó vươn mình chậm rãi, cắm rễ trước khi chia cành và đơm hoa. Nó không phải ngọn cỏ dại yếu ớt, mà là thân cây đủ khỏe mạnh để đương đầu gió bão.

 Bạn sẽ nhận ra, khi có một ai đó để yêu, khuôn mặt sẽ chẳng quan trọng bằng trí óc, cơ thể sẽ chẳng quan trọng bằng trái tim.

 Bạn cũng sẽ nhận ra chẳng có nỗi đau nào quá lớn khi yêu thương không được đáp lại. Bạn làm mọi thứ không phải để được đền đáp.

 Cuối cùng, bạn sẽ nhận ra yêu thương ai đó vốn chẳng thể đo lường. Hoặc là yêu với từng tế bào trong cơ thể mà chẳng hề hối tiếc, hoặc là không gì cả.

Đừng làm việc. Tránh nói ra sự thật. Cố "được" ghét. Yêu một ai đó. Bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn”.

***

Cảm nghĩ của bạn ra sao khi đọc bài viết này? Bạn có thích một cuộc đời 'đầy bận rộn' không? 

 

nguồn: Blog Trung Nghĩa




Thursday, November 10, 2011

cho những trái tim vẫn ở lại chốn này


biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt
từ chối để lại những dấu chân…





Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!
 

Những buổi sáng lại nghe về những người ra đi
như những cơn gió thầm thì
như những cánh chim thiên di
dù chưa đến mùa đông rét mướt…

 

Những buổi sáng lại nghe tim mình đau đớn
khi ngồi đọc bản tin thời tiết
chỉ thấy toàn bão giông đổ xuống suốt chiều dài những cuộc đưa tiễn
không có bàn tay nào ở lại với ngày sau

 

Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
khi chúng ta thuộc về hai con đường!

 

Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơn
ta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm áp
biết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ám
biết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nén
biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt
từ chối để lại những dấu chân…

 

Những buổi sáng ta ngồi đây và nhìn cuộc sống quá chừng cô đơn
một lần mình đứng lên là thêm một lần được khóc
cho phép mình thét gào nỗi đau đến từng chân tóc
cho phép mình gọi tên từng người yêu thương như một bài tập đọc
của một đứa trẻ mới vào đời…

 

Ta có thể đã không còn hiểu được giá trị của một bờ vai
nhìn đâu cũng thấy sự hoài nghi đỏ mặt
chỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạc
sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác
mặc yêu thương có những nghĩa lý gì?

 

Những buổi sáng lại nghe tin về những người ra đi
mà trái tim vẫn ở lại chốn này!





Nguyễn Phong Việt







Tuesday, November 8, 2011

như là giấc mơ


Lòng phải hiểu được lòng mới là tình thương chân thật.
 Thầy Minh Nhiệm
 


Như là giấc mơ được nhìn thấy mình ngồi cạnh nhau trong căn phòng bé nhỏ
chấp hết ngoài kia gọi bão giông…





Như là cách mà chúng ta đợi chờ
sẽ gặp một ai đó xa lạ trong thế giới này để bắt đầu một giấc mơ…

 

Một người bước qua, dừng lại và hỏi phải chúng ta quen nhau từ ngày xưa?
một người chạy theo, níu vai và hỏi phải kiếp trước chúng ta từng hò hẹn?
một người ngồi lặng yên bên vỉa hè và mỉm cười nói chúng ta thuộc về một số phận
không điều gì có thể cách chia…?

 

Có hàng ngàn con người ta yêu thương nhưng sao chỉ chọn đúng một trái tim ủ ấm trong ngày mưa
những xa lạ bỗng gần đến không ngờ được
thấu hiểu từng cử chỉ bàn tay và nét mặt
từng tiếng cười vui lúc đêm về hay trời sáng
từng lặng im trong lòng ngột ngạt
mà vẫn bình yên thôi!

 

Người từ đâu đó rồi bước vào trong cuộc đời
làm thay đổi hướng đi của giọt nước mắt
thay vì rơi trên tay mình thì nay đã rơi trên ngón tay người khác
thay vì mệt nhoài trên cô đơn thì nay đã biết giữ chặt
mỗi yêu dấu đâm chồi…

 

Chúng ta vẽ một vòng tròn mà sóng gió không bao giờ vượt quá được lằn vôi
thắp lên những ngọn nến trong đêm về giá rét
dọn một chổ nằm cho riêng phần đời mất mát
nhưng chúng ta có biết gì về những điều chỉ hình thành khi hờn ghen bật khóc
từng giây phút mong manh?

 

Có cách nào mang một chiếc lược chải hết những khốn khó vẫn để dành
phân loại ưu tư nào đến trước
chúng ta sẽ dự báo cho ngày mai bằng một que diêm vừa đốt
giữa đôi lòng bàn tay…

 

Như là giấc mơ được nhìn thấy mình trên những đám mây
được nhìn thấy mình làm mưa rơi ngoài cửa sổ
được nhìn thấy mình ngồi cạnh nhau trong căn phòng bé nhỏ
chấp hết ngoài kia gọi bão giông…


 

Như là cách mà tình yêu gọi chúng ta đến và tặng cho một ước mong…

 





Sài Gòn, 2h sáng 14/2/2009
Nguyễn Phong Việt





Monday, November 7, 2011

người này và người đó...



Lựa chọn nào cũng khó khăn, hay ta đã không hề cho phép mình làm điều đó ?






 

Tại sao ta chọn người này mà không là người đó
cũng như giữa nước chanh và tắc đá
vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ
để rồi ta trượt dài xuống vực sâu...

 
Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu
ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ
ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ
ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ
một điều gì đó không thể gọi tên...

 
Tại sao ta chọn người này...có lẽ ta cũng đã quên...
có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng
ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác
ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác
rồi cứ thế bước đi...

 
Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay
người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ
người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ
cho tất cả thương nhớ này...

 
Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...)
ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi...)

 
Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười
hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống
nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng
làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm

 
Giữa người đó và người này...
tại sao ta không chọn người đó
dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!



 Nguyễn Phong Việt






 

người này và người đó (2)


tại sao yêu một người mà không thể tựa vai vào người đó
yêu một người mà phải học cách đứng một mình trong chiều gió
nhìn hơi ấm cứ cạn dần đi...






Ta chọn người này vì không dám bắt đầu lại từ đầu
ta chọn người này vì sợ những bất trắc ở một cuộc đời mới
ta chọn người này vì mọi người chung quanh ta vẫn luôn mong đợi
những-người-sống-giùm-cuộc-đời-ta...


 
Tại sao ta chọn người này? điều giản đơn quá mà
có một người chờ ta sau một ngày mệt mỏi
có một người thấm ướt khăn và lau dùm đôi bàn tay dính bụi
có một người giặt phai một mùi hương trên áo mà không cần hỏi
mùi hương ấy đến từ đâu?

 
Ta không chọn người đó bởi không tin vào những gì bền lâu
những giấc mơ nửa đêm về sáng
thương một người cũng như đánh rơi một giọt nước mắt
quyền quyết định đã thuộc về những hạt cát
nơi tiếp nhận giọt nước mắt buồn kia

 
Ta không chọn người đó vì muốn từ chối những gì thuộc về... ngày xưa
những tuyệt vọng khi yêu một người mà cam tâm lãng quên thế giới
làm điều gì cũng sợ người kia sẽ đau nhói
nhất là lúc cuộc đời đưa ta về qua những hẻm tối
vẫn luôn luôn nhìn thấy một vì sao!

 
Khi được quyền chọn lựa ta đâu biết mình đang hạnh phúc xiết bao
có cơ hội nhìn thấy nụ cười hơn nước mắt
ta cho phép ta buông tay nơi này và giữ chặt ở một nơi khác
miễn sao lòng mình đủ thanh thản
cho những lần đối mặt ở ngày sau

 
Không cần biết người này cũng chênh vênh ngay từ lúc gật đầu
nỗi mơ hồ của người đứng trong làn sương mù buổi sáng
chỉ muốn bước chân tiếp theo sẽ đi cùng một người thân thiết
đi và cố tin vào một tình yêu bất biến
không chút nghi ngờ lẫn nhau!

 
Không cần biết người đó sợ đến mức nào cảm giác ngồi trong đêm thâu
chẳng dám nằm xuống vì biết rằng không muốn đứng lên nữa
tại sao yêu một người mà không thể tựa vai vào người đó
yêu một người mà phải học cách đứng một mình trong chiều gió
nhìn hơi ấm cứ cạn dần đi...

 
Khi ta chọn người này và trả lại người đó về trong ý nghĩ hoài nghi...
(và nỗi hoài nghi như thế nào chắc có lẽ chỉ riêng mình ta biết!)

 


6/4/2009
Nguyễn Phong Việt 






  

Wednesday, November 2, 2011

chỉ là..., vậy thôi !





Chỉ là có những điều không thể nói thành lời
chỉ là có những yêu thương rất đơn giản…
vậy thôi!


Như sau một ngày trở về nhà thấy mình như một đứa trẻ cần niềm vui
được nhìn Má nấu một nồi canh chua cho cả nhà ăn tối
có Ba ngồi hỏi han với tiếng cười thân quen quá đỗi
không gian của những cuộc đời gần gũi
vì cần có nhau…

Cho buổi sáng hôn lên má người mình yêu thương để bước ra phố xá ồn ào
thấy mình đủ niềm tin dù ngày mưa hay bão
thấy mình ở giữa những đám đông và bụi đường huyên náo
thấy mình có lúc muốn hét lên khi đối diện với nỗi lo cơm áo
rồi sau đó lặng lẽ bước đi…

Đôi khi biết mình muốn đứng im trong một khuya trời tối đầy sao trời
tự nói chuyện với trái tim đang giữ nhiều chua xót
sao cứ phải đòi hỏi trên môi toàn là vị ngọt
biết rằng sống cho mình thì đừng đặt nỗi đau lên vai những người khác
làm ơn đừng bắt ai gánh vác
chỉ để mình được vui…

Chỉ là một cái nắm tay có khi cứu được một con người
chỉ là có khi lắng nghe thôi mà làm bớt đi một đêm trắng
chỉ là có khi cúi xuống cũng đã là câu trả lời cho những điều ân hận
chỉ là có khi một nụ cười cũng trở thành yêu thương vô tận
giúp sống sót trong cuộc đời…

Chúng ta hay muộn phiền cho những gì lớn lao tận xa xôi
rồi muộn phiền luôn những gì thân quen và nhỏ bé
đến khi biết cắn răng cuộn tròn mình trong góc tối mới nhận ra giá trị của hơi thở
của giọng nói, tiếng bước chân, của thanh âm “Xin lỗi” trước một giây đổ vỡ
đâu phải ai cũng có thể bắt đầu…



Đâu phải ai cũng có thể nhận ra mình ảo tưởng quá lâu
đâu phải ai cũng biết mình đang làm đau những người bên cạnh
đâu phải ai cũng tự choàng khăn khi trời trở lạnh
đâu phải ai cũng ít ỏi những vết thương dù bên ngoài lành lặn
mặc từng giờ đều thứ tha…



Chỉ là, có rất nhiều yêu thương đơn giản
trong mỗi ngày đi qua…

               


                                                                                                                      
10h50 am 
2.11.2011
Nguyễn Phong Việt







Tuesday, November 1, 2011

sao cứ phải thức dậy mỗi buổi sớm mai để làm gì?


...But lovers always come
And lovers always go
And no one's really sure
Who's lettin' go today
Walking away
If we could take the time
To lay it on the line
I could rest my head
Just knowin' that you were mine
All mine...
(November Rain)

Sáng sớm, mình không còn chạy vòng vòng trong cái công viên nhỏ bé chật hẹp đó nữa, mình chạy ra đường, trên vỉa hè dơ bẩn và gập ghềnh, chạy thẳng lên cầu Thủ Thiêm, ngắm bình minh trên sông Sài gòn, hóng gió mát buổi sớm mai yên tĩnh (cảm giác này rất tuyệt vời - ước gì mình có thể share được với ai đó) rồi chạy về để kịp đưa Coffee đi học lúc 6h30. 

Hôm nào cuối tuần, có nhiều thời gian hơn, mình chạy một vòng quanh cầu, nghĩa là tới chân cầu - thuộc quận 2, rồi chạy về, thảnh thơi đón nắng lên và ngắm Sài Gòn trong nắng sớm. Mình yêu thành phố này, và không muốn xa rời nó, mặc dù hàng ngày phải chứng kiến căn bệnh ung thư đang đến hồi trầm trọng của nó về mọi mặt: giao thông, môi trường ô nhiễm, ngập lụt, và cả con người...

Mỗi buổi sáng sớm chạy vã mồ hôi và ngắm bình minh, chính là một trong những cách mình lấy thêm chút niềm tin và động lực cho ngày mới, nhìn những gương mặt người đi lại hối hả, mình lại tự hỏi trên đường chạy... người ta thức dậy mỗi buổi sớm mai để làm gì? ...Và người ta sống để làm gì ?

Sống để làm gì mà tất bật lo toan, tranh đua, giành giật, tị nạnh, bon chen, chà đạp, lừa dối, ghen tuông, hờn giận, khinh khi, đau đớn, khóc thương,... và cuối cùng... để chết ?

Mình vẫn hỏi câu đó, mỗi ngày...




 

Chào tháng 11, muốn xem lại bộ phim Sweet November, đôi khi muốn được như Sara, chỉ sống hết tháng 11 thật ngọt ngào, rồi ra đi...





Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...