Monday, January 31, 2011

còn thương nhớ nhau... thì gặp ở kiếp sau :))






 

Vào một chiều cuối năm, một mình lái xe qua những con đường tuy đông đúc, nghe Em đã thấy mùa xuân chưa chỉ có một cảm giác buồn mênh mang... Tưởng qua được một tuần áp lực là lúc được nghỉ ngơi, thư giãn, hóa ra thấy mình quá thừa thãi và vô nghĩa khi không được làm việc, lại không đi đâu...


Mình có một thói quen rất tốn xăng là những lúc cảm thấy trống rỗng, hoặc quá bối rối trước một việc mà chưa nghĩ ra cách giải quyết... mình lại leo lên xe chạy vòng vòng... mà không biết mình đi đâu. Có khi ra tít ngoại ô như Nhà Bè, có khi đi đến tận Đồng Nai... Chỉ cần cảm giác thoát ra khỏi mấy bức tường thôi... rồi thì suy nghĩ, rồi thì nhớ là lâu rồi... đã nhiều năm, không có ai cầm vô-lăng của mình chở mình đi như hôm thứ Tư tuần trước. Qua mấy còn đường nhiều hoa của Sài Gòn rồi quẩn quanh... mà thấy chán thành phố mình quá, dù hôm nay có vắng hơn, mát mẻ hơn. Thèm lái xe trên những đại lộ rộng lớn, có thể phóng như bay mà không cần biết đích đến, như con đường đến Night Safari ở Singapore vậy, mà Sing chỉ bằng một phần mấy Sài Gòn.

Khi mình cảm thấy nhớ da diết một người mà mình vẫn không nói với họ, và cũng sẽ không bao giờ nói, thì mình biết cái tôi của mình cũng rất lớn, hay chính xác là, mình sợ cảm giác phải phơi bày tình cảm thật của mình. Mình mang một mặt nạ lạnh lùng, bất cần. Và mình cười với mọi chuyện. Làm sao biết trước được điều gì. Cũng không biết tại sao mình lại muốn mang mặt nạ, nhưng có lẽ như vậy mình thấy dễ chịu hơn.


"Không có cái gì đến từ tự nhiên và ra đi tự nhiên, cũng không có cái gọi là tình cờ… Kinh Phật nói rằng tất cả đều bị chi phối bởi qui luật nhân quả, nếu hôm nay ta vô tình gặp một người nào đó mà ta thấy mến, thấy kính... thấy thương ... thấy yêu…. âu rằng đó là do nhân duyên ở một thời điểm nào đó chưa xác định được trong quá khứ tạo lập…" >>> Có lẽ nên tin là vậy chăng ? Tin là ta đã mắc nợ người ở một kiếp trước... để kiếp này bị... đè :))



Vì mình xa nhau nên em chưa biết xuân về đấy thôi...




_DSC3942a





Saturday, January 29, 2011

lặng




Sau những ồn ào bao giờ cũng là những khoảng lặng, sau những đau thương mất mát còn lại sự bình tâm. Thoảng trong những phút giây giữa đám đông thèm được một mình, và thoảng trong những phút giây một mình, thèm xôn xao của đám đông. Nhưng sợ, sợ sự cô đơn giữa đám đông, chứ không phải là sợ những khi ta một mình.


Thấy rằng rồi có lúc, ta cần bỏ lại tất cả sau lưng, chuẩn bị cho mình một hành trình mới, chuẩn bị cho mình... cái giá mới- phải trả cho những trải nghiệm quý giá trong đời.

Rồi ôm trọn tình yêu trong lòng mình, không băn khoăn rằng cần phải trao tình ấy cho ai, không đắn đo trao cho người cần nhận nó, và ta bước đi...





Hẳn ở một nơi nào đó, có người đã thức cùng ta đêm qua, để nghĩ về một hành trình mới...








Monday, January 24, 2011

trong sự một mình



Thực tế, rất ít người đã yêu nhau.

Họ đã giả vờ, họ đã là những kẻ đạo đức giả lừa dối không chỉ người khác mà cả chính bản thân mình.

Bạn chỉ có thể yêu đích thực khi bạn một mình, từ sự nhận biết sâu sắc về bản thân mình, tình yêu tràn ra. Đây chính là sự chứng ngộ, sự thức tỉnh.

Bạn chỉ có thể yêu đích thực khi bạn một mình, khi bạn không còn cần một ai đó yêu bạn. Chính lúc này, tình yêu mới thực là tình yêu. Bạn không phải đến với người khác để tránh xa bản thân mình, mà đến với người bạn yêu vì bạn luôn tràn đầy tình yêu.

Tình yêu lúc ấy là một sự phúc lạc lớn lao.

Chỉ khi bạn không còn cần một ai đó yêu bạn.








Thursday, January 20, 2011

seduces me



...bỗng nhiên gặp một người... mà mình phải cảm ơn cuộc đời đã cho mình được gặp người đó... cho dù có không gặp lại, cho dù sau này có cách xa thì đó cũng là một người mình sẽ luôn nhớ, một dấu son trong cuộc đời... và một kỷ niệm đẹp...

lần đầu tiên mình có cảm giác này

dù thế nào... mình cũng đã có thêm nhiều cảm hứng... để vững bước trên con đường mình đang đi...

trái tim mình mới mong manh làm sao...









Monday, January 17, 2011

phi công trẻ :D



Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thủy
Nhạn vô lưu tích chi ý
Thủy vô lưu ảnh chi tâm.

(Không Lộ thiền sư)


Dạo này phi công trẻ từ đâu không biết ào ào lao vào mình như chim nhạn - làm mình cứ gọi là đỡ không kịp - dù đã vận hết nội công thâm hậu . Mình bắt đầu cảm thấy bối rối cực kỳ. Thời gian này mình đang ở trong trạng thái "Tình có lúc khiến ta buồn chán, muốn quay lưng ôm mặt chẳng màng" . Tóm lại mình rất sợ chuyện phải lòng hay nhớ nhung ai đó. Mệt lắm =)).


Phi công trẻ có ưu điểm là luôn tỏ thái độ rất ngưỡng mộ mình (thật hay giả thì không biết), nhiều lửa ngay từ phút đầu gặp mặt, giúp mình cũng hâm nóng được chút đỉnh . Thật ra ngay từ đầu khi làm quen, các phi công trẻ cứ tưởng mình ngang tuổi hoặc nhỏ tuổi hơn :P, gọi "em" như đúng rồi không cần mình phản đối, đã thế cho dù mình có nói thật chuyện tuổi tác thì các phi công mải mê trên đường bay lượn nên cũng không quan tâm, còn bảo không quan trọng =)).  Điều này chứng tỏ mức độ xì tin lả lướt của mình càng tăng theo độ tuổi ,  nhưng mà, mình biết điều làm các phi công đắm đuối lại nằm ở chỗ khác cơ :)).


Thực lòng mình chỉ muốn chọn một người để hẹn hò nhưng hình như hơi khó, vì các phi công trẻ vốn "ngựa non háu đá", ngày nào chưa cưa đổ được chị là ăn không ngon ngủ không yên (nói cho vẻ hot )- cứ nhắn tin gọi điện các kiểu làm mình cũng thấy rất phiền =)). Chỉ có thỉnh thoảng hoa quà bay tới tấp về địa chỉ của mình là làm mình cười sung sướng , vì mình yêu hoa nên cứ vô tư nhận thôi :P. Nhưng phải nói thật một điều là số mình... đỏ từ lúc nào không biết , phi công trẻ trong danh sách chờ của mình toàn đẹp trai, phong độ, tài năng, ga-lăng lịch sự khỏi chê, khi mời mình đi ăn, nghe nhạc hay xem phim đều tỏ ý chiều chuộng mình vô cùng ngọt ngào, và nhất là luôn biểu hiện sẵn sàng dâng hiến cho mình, luôn bảo rằng mình đi đâu sẽ theo đó, với mong ước là chỉ muốn làm cho mình hạnh phúc =)).


photo



Mình thì đang rối mù vì công việc, và thời gian này chỉ muốn tập trung tinh lực để làm việc mà thôi. Tuy vậy, mình không khỏi âm thầm bối rối và thường cười tủm tỉm khi chỉ có một mình :P. Mình biết các phi công trẻ chỉ muốn khám phá là chính, và mình cũng háo hức muốn khám (và) phá không kém =)),  nhưng thật sự là mình không biết chọn ai bỏ ai :P, vốn bản tính thận trọng, vì vậy mình đang suy nghĩ nên khám và phá ai cho xứng đáng, đỡ lãng phí thời gian, cảm xúc - và quan trọng là không làm mình mất hứng.






p/s:
cánh nhạn bay qua trời
bóng mờ soi đáy nước
chim nào muốn lưu dấu
nước chẳng giữ lại hình
(bản dịch của TSM :D)



Friday, January 14, 2011

đi qua


...
đoạn đường nào đó ta đã yêu người
đoạn đường nào đó ai đã yêu ta... *



IMG_9459
photo by Hòa caca









Thursday, January 13, 2011

phim là phim, tiểu thuyết là tiểu thuyết


Mình yêu tác phẩm Rừng Nauy của Haruki Murakami, nên đương nhiên là muốn xem phim, xem cái cách người ta chuyển thể một tác phẩm văn học đã làm cho nhiều thế hệ ở nhiều nơi trên thế giới say mê nó. Càng phải xem khi đó là phim của một đạo diễn gốc Việt, Trần Anh Hùng.


Rừng Na-uy: Bi kịch của các nhân vật bắt nguồn từ sex?, Phim, Rung Nauy, Rung Na Uy, phim Rung Nauy, phim Rung Na Uy, Tran Anh Hung, Murakami, tinh duc, Naoko

Hôm trước gọi cho Moon, nàng bảo sẽ không xem đâu vì sợ... thất vọng. Mình thì không bao giờ có thể bị thất vọng vì bất cứ điều gì nữa cả, nên mình đã đi xem... hehe
Đi xem Rừng Nauy, tốt nhất là bạn nên đi với một người bạn (vì mình cũng thường hay đi xem phim một mình), những lúc đồng cảm hay xúc động với nỗi cô đơn sâu thẳm của các nhân vật, bạn có thể nắm tay người bên cạnh, vậy là đủ, để thấy có nhau, ở lại bên nhau trong cuộc đời dù chỉ là một thời gian ngắn ngủi cũng là quý giá.
Mình đã đọc nhiều comment trên mạng, tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Cảm thấy chê nhiều hơn khen, thất vọng nhiều hơn về bộ phim khi đem so sánh phim với tiểu thuyết. Mình chỉ có một quan điểm, tiểu thuyết có tiếng nói riêng và phim - ngôn ngữ điện ảnh có tiếng nói riêng. Dù sao cũng cảm ơn đạo diễn Trần Anh Hùng, với tình yêu có thể nói là rất nhiều với tác phẩm này, khi ông, một người Việt sống ở phương Tây lại làm phim về châu Á, và là một câu chuyện ở Nhật Bản. Điều này khiến cho chúng ta thấy thế giới thật phẳng, và ngôn ngữ tâm hồn là chung cho mọi sắc tộc, màu da, ở mọi nền văn hóa. 
Với những người chỉ thấy sex trong truyện của Haruki Murakami thì miễn bàn, nhưng trong phim, mình thấy, vì sự chuyển thể từ ngôn ngữ viết sang ngôn ngữ hình ảnh, thì đạo diễn và dàn diễn viên cũng làm được nhiều thứ. Naoko tuy không đẹp và mong manh bằng trong truyện, nhưng sự chơi vơi trong ánh mắt của cô cũng làm mình phải thót tim. Midori tuy đơn giản hơn so với miêu tả và cảm nhận của Wantanabe dưới ngòi bút của Murakami, nhưng vẫn nổi bật cá tính và sự trong sáng. Một Nagasawa giả vờ mạnh mẽ nhưng thật ra là chạy trốn nỗi cô đơn của mình bằng những cuộc tình không đầu không cuối, một Hasumi đài các kiêu sa nhưng cô đơn trong kiêu hãnh, một Reiko âm thầm dịu dàng thấu hiểu với nỗi đau của chính mình và của người khác (riêng nhân vật Reiko theo mình vẫn chưa lột tả được hết). Và Wantanabe, nhân vật Tôi, đầy những hoang hoải đớn đau với cái tôi chìm khuất trong yêu thương vô điều kiện. Phim không phải là một cuốn tiểu thuyết dài để đọc từ ngày này qua ngày khác nên tính cách nhân vật có phần đơn giản hơn, khiến cho bạn nếu không đọc tiểu thuyết sẽ khó thấy được chiều sâu suy nghĩ, tâm hồn, và và nỗi cô đơn tận cùng của Naoko, Wantanabe, Midori, hay cả Nagasawa và Hasumi... Nhưng mình cũng không hiểu sao người ta chỉ nhìn thấy sex trong phim của đạo diễn Trần Anh Hùng, bởi chính những cảnh phim tuyệt đẹp có thể lột tả được sự mênh mông của tâm hồn con người, sự cô đơn mãi mãi và sự nhỏ bé đau đớn của cái tôi trong không gian, thời gian. 
Sex là nơi trú ngụ của sự cô đơn, khi người ta tìm đến sex, chính là bởi bản năng tìm kiếm sự yêu thương, khỏa lấp cô đơn và muốn trao đi yêu thương của chính mình cho người khác. Có gì là không phải khi bạn làm tình với tất cả mong muốn được trao nhận, được tìm lại chính mình và cảm nhận được yêu thương với người mình yêu và yêu mình ? Có thể với phim, vấn đề như đơn giản hơn, nhưng nếu bạn luôn biết đào sâu suy nghĩ, sẽ thực sự thấy viên ngọc sáng lấp lánh của tình yêu và nỗi cô đơn, thì tác phẩm điện ảnh Rừng Nauy của Trần Anh Hùng quả thật rất tuyệt.
Hình ảnh và âm thanh trong phim Rừng Nauy cũng phải nói là xuất sắc, chỉ riêng điều này rất đáng để bạn xem phim. Mình vô cùng ấn tượng với dựng cảnh và các góc quay, và lặng ngắt với cảnh Watanabe một mình cùng nỗi đau đớn giữa những con sóng thét gào, sự hoang vắng trong tâm hồn con người có lẽ là điều đáng sợ hơn cả cái chết.
...Khi Wantanabe đứng trong bóng tối mà không biết mình đang ở đâu để gọi cho Midori, thì phía Midori là ánh sáng chan hòa và ấm áp, dù đâu đó vẫn có những khoảng lặng cô đơn đang lẩn khuất... Có những ai đã xem phim thực sự cảm nhận được rằng, khi đó, sau những nỗi đau và mất mát, cuộc sống không hề kết thúc, mà mới là lúc bắt đầu, lúc đó người ta mới sống thực sự hơn, biết thương yêu và trân trọng nhiều hơn...





miền cỏ hoa và tình còn vương vấn


...đôi khi lòng muốn yêu anh thật nhiều
mà ân tình đó trả lại bao nhiêu...

photo 



















Cũng lâu lâu rồi mới quay lại Miền Đồng Thảo, có lẽ đã hơn năm... thời gian thấm thoắt thoi đưa... chỗ ngồi xưa vẫn vậy... riêng chỉ có người... là đã khác xưa....
 
_DSC3828

_DSC3829
 
_DSC3823

_DSC3802

photo

photo
 
photo

Buổi chiều cuối năm Sài gòn sương mù và rất lắng, để cho lòng người bề bộn cũng dịu những ưu phiền. Chẳng thể ngồi bên nhau mãi trong cuộc đời... Người đến rồi đi, để cho lòng ta còn chút vương vấn, còn chút nhớ, chút thương, và một chút thôi, đợi chờ hy vọng, rằng... Vạn sự tùy duyên...

Xa nhau đừng để cho nhau buồn lòng
đời như chiếc lá rớt rụng bên song
hỏi anh anh có biết hay không
mà sao anh để tôi nhớ tôi mong
cách chia nào chẳng đau lòng... 
 

photo
_DSC3806
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo



Monday, January 10, 2011

cứ yêu xin đừng mơ ước gì


...Thường tình trong những giấc mơ ta không hề biết,
con tim nhân gian sẽ không bao giờ bền lâu...



Mệt, bận và buồn, vì cái giấy chứng nhận độc thân mà phải quay lại Tòa án, nơi mình ghét nhất để xin trích lục lại Quyết định ly hôn bị chính Tòa án tẩy xóa ngày tháng vì làm sai thủ tục tố tụng. Mình biết rõ điều này khi cầm "án đã có hiệu lực pháp luật" trong tay cách đây mấy năm, mặc kệ Luật sư của mình nói rằng phải phúc thẩm tới cùng, mình chỉ muốn buông một câu "Bỏ !" Người còn không tiếc, tiếc gì... !

Lúc đó không nghĩ lại có ngày mất thời gian và rắc rối vì trước sau gì rồi cũng phải... chứng nhận độc thân. Không phủ nhận chuyện này làm mình buồn, mình nhớ lại cú shock đó và thấy buồn không tả nổi. 

Tự nhiên tủi thân. Kiệt sức. Việc thì ngổn ngang...











Saturday, January 8, 2011

lonely sunday


 Sáng nay nghe bài Vị ngọt đôi môi sao thấy hay thế nhỉ. 
  
Trong tình yêu, làm sao biết ai luôn chân thành, trong tình yêu nào ai biết hay lừa dối. Xin hãy cứ yêu đừng nên bối rối, trái tim tự tìm ra lối, bước qua gian dối người ơi... 

Cảm giác đắm đuối một ai đó, thèm hôn một ai đó phê lắm. Tiếc là bây giờ mình không có.


 Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm... chẳng biết tay ai làm lá sen*.



phởn
phởn :D






Friday, January 7, 2011

it's my heart


_DSC3720

Thật sự là mình chỉ mong đến cuối tuần để... ngủ. Nhưng rồi cũng dậy khá sớm, dù hôm qua thức khuya đến hơn 1 h sáng. 

Đang mơ màng thì con gái xinh lao vào giường mẹ, nhẹ nhàng hỏi: "Mẹ ơi con có thể ôm mẹ một tí được không?" Mình giả vờ ngủ không trả lời. Con bé kiên nhẫn hỏi đến lần thứ ba mẹ mới mở mắt: "Con đã ôm rồi mà còn hỏi à?" - "Nhưng mẹ xoay ra đây con mới ôm được chứ" :)) Thế là hai mẹ con ôm nhau, tận hưởng một buổi sáng cuối tuần thanh thản, không phải vội vã tất bật. "Buổi sáng ôm mẹ thế này thật là sướng. Con yêu mẹ" :D, bé con dụi dụi đầu vào người mẹ và nói. "Mẹ yêu con"- Mình ôm con, mắt lim dim cho đến khi con bé bảo "Thôi mẹ thả ra cho con đi đánh răng nào !":D... Con gái lớn thật đấy, ôm con trong tay không muốn rời, mình nghĩ đến ngày con rời xa vòng tay mẹ... Mẹ mong con gái sẽ bay đi thật xa... ra với thế giới, và học hỏi nhiều điều hay hơn mà mẹ chưa kịp làm...

Cứ vài ngày lại có người hỏi mình "Thế không định lấy chồng nữa à ?", mình lại bật cười và không hiểu sao phải nghe câu này rất nhiều. Có lẽ bạn bè người quen thấy mình "ở vậy" là phí chăng :D. Khi bạn đã dốc hết  tình yêu và tuổi thanh xuân cùng một người đàn ông, để rồi khi chia tay họ tính toán tất cả thành tiền, và nói với bạn rằng: "Tôi sẽ làm cho cô mất hết tất cả, kể cả quyền nuôi con", thì bạn còn đủ lòng tin vào hôn nhân nữa hay không ? 

Cũng vì vậy mà hôm qua mình nói mình phải đi làm Giấy chứng nhận độc thân, rất nhiều bạn hơi ngạc nhiên và chúc mừng... vì nghĩ rằng mình phải chuẩn bị cho việc "không độc thân" nữa. Hihi. Mà mình rõ ràng là đang độc thân, sao lại phải đi làm giấy chứng nhận độc thân nhỉ. Buồn cười thật.

Thật sự thì mình vẫn còn lòng tin chứ. Tin rằng người đàn ông dành cho mình vẫn đang ở đâu đó... mà mình vẫn chưa được gặp, mình cần phải được thử thách, phải chín chắn hơn và đằm thắm hơn nữa. Người đó chắc chắn là... của hiếm, vì không phải ai cũng đủ can đảm yêu một người như mình. Haha.


Mình dậy, việc đầu tiên của mình mở nhạc, pha 1 tách cafe phin và đi tắm. Cảm giác khoan khoái vì buổi sáng cuối tuần rất thích thú. Mình vẫn còn vài cuộc hẹn phải khất, nhưng sao thực sự không muốn ra khỏi nhà...


Tối qua lái xe giữa Sài Gòn lung linh đèn hoa chào đón Tết Tân Mão, cảm giác cực kỳ hưng phấn, mặc dù đông đúc và xe cộ chen lấn nhưng mình cảm thấy như được hòa vào cuộc sống. Cũng không biết từ bao giờ mình đã là cư dân của thành phố nhộn nhịp này, mà không phải ý thức chỉ là một kẻ đến rồi đi, không nhiều vương vấn. Mình yêu Sài gòn, mình cảm nhận rõ điều đó khi đi giữa lòng thành phố. Mình nhớ những lúc xa Sài Gòn lâu lâu, dù ở những thành phố thật đẹp và tiện nghi, mà cảm giác nhớ nhung thật sự không định nghĩa được. Mình chưa bao giờ mình nhớ Đà Nẵng hay Hà Nội như thế. Cũng đúng thôi, đây chính là nơi mình đã trưởng thành, đã gắn bó hơn nửa cuộc đời mình tính theo thời gian...


Cuối tuần này mình lên kế hoạch trang trí lại nhà cửa đón Tết :x. Thêm một mùa xuân mới nữa ở Sài Gòn...



_DSC3723
 

phôi pha

_DSC3713
_DSC3684 




ôm lòng đêm
nhìn vầng trăng mới về
nhớ chân giang hồ
ôi phù du
từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ
đời người như gió qua
...



không còn ai
đường về ôi quá dài
những đêm xa người
chén rượu cay
photomột đời tôi uống hoài
trả lại từng tin vui
cho nhân gian chờ đợi

...



thôi về đi
đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa
...








photo





_DSC3691

 







Thursday, January 6, 2011

khổ vì tình


 ...
- trùi, thức khuya vậy ông già, đi ngủ đê
- đang làm việc mà, ngủ dậy sớm thế
- em dậy từ 6 h kém, h này mà sớm gì
- ngủ sớm dậy sớm sướng nhỉ

- anh đang buồn vì thất tình, nên khó ngủ
-  chắc lại mê em nào
- không nên cười trên nỗi đau khổ của người khác
- đau khổ được là tốt
- Nó đau kiểu khổ sở, tốt gì đâu
- có hả, cái kiểu như anh, vài hôm khác gặp em khác, lại quên ngay í mà
- cũng mong thế, là do mình ép cái bộ não, trái tim phải quên thôi
- Chẳng qua là tự ái đàn ông, không chinh phục được hoặc bị bỏ rơi nên tức thôi, đau khổ gì
- bị bỏ rơi đau khổ một kiểu, không chinh phục được đau khổ một kiểu, kiểu khác nhau, nhưng độ đau thì giống nhau... Anh đang ở giai đoạn ko chinh phục được.
- Anh đau là vì cái tôi bản thân thôi, chứ không phải vì yêu nguời đó, sure
- Hehe, em lại chủ quan
- thì ai chả chủ quan 
- uh, thôi, bỏ qua chuyện của anh, em có gì mới không ?
- Anh mong em có bồ mới hả, hay sao hỏi hoài, em không dễ yêu như anh đâu nhé
- uh, anh mong ai chưa có bồ thì có bồ, đừng ai bị khổ vì cô đơn giống anh
- cô đơn cũng có, nhưng em không thấy khổ, haha
- uh, em giỏi, anh thấy khổ.
-
- Tại em có con gái, nên ko thấy khổ thôi, anh mà có con, anh chẳng thấy khổ ngay
- vớ vẩn, hai chuyện không liên quan nhé, nếu em không có con gái, là nếu thôi. Là không vì tình yêu và trách nhiệm với con mình, thì em đã qua Nam phi roài. Tóm lại là đừng có mong tìm 1 người nào đó yêu mình, mà hãy yêu người khác
- Lý thuyết quá, anh chưa đắc đạo như em, tiếng gọi tình yêu ở Nam phi à ?
- gớm, sao anh cứ nghĩ đến chuyện tình yêu thôi thế, em qua Nam phi làm cho Unesco
- ack, tình nguyện viên hả
- yes
- tình nguyện ngay ở VN đi, còn đầy người khổ như anh
-
- Anh buồn tê tái vì hôm qua tặng quà bị bạn ấy từ chối
- Tội nghiệp anh, thôi tặng cho em đi, em cảm ơn
- nói chung cũng biết là khó, vì cô nàng có người yêu rồi mà, nhưng ở gần hay chơi với nhau
- á à
- anh cũng chẳng hy vọng gì nhiều, chỉ ít thôi, để có sinh lực làm việc, nói chung là anh sai
- Sao lai sai?
- Húc đầu vào đá chứ sao
- Anh đâu có sai, anh yêu thì anh thể hiện tình yêu thôi, em đánh giá cao điều đó, chả có gì là sai cả
- Em sướng nhỉ
- Chuyện gì cơ ?
- như bây giờ ấy, chẳng buồn gì thì sướng chứ sao
- anh nhầm, nếu nói không có gì để lo hay buồn thì không phải, nhưng em trân trọng hiện tại, và cuộc sống, nên em lúc nào cũng thế thôi.
- anh hiểu, anh cũng từng trân trọng, nhưng dạo này stress kinh khủng
- I see, mất cân bằng âm dương
- uh, em có vẻ biết đấy, mất cân bằng kiểu gì
- Anh có nhìu bạn bè không?
- nhiều vô kể, à không, bè thì nhiều vô kể, bạn thì ít lắm
- đấy, chính vì thế, anh sẽ dễ mất cân bằng khi mối quan hệ a mong đợi đổ vỡ, hay không như ý anh muốn
- mà anh ko có bạn gái, toàn bạn trai.
- À, đúng rồi, cũng hơi khó. Anh kết bạn đi, anh đừng nhìn cac bạn gái như những đối tượng săn bắt, à- như con mồi 
- Anh ko làm được vậy, thực sự không làm được, quá khó
- anh thực dụng
- Anh biết mình mà, nếu một cô gái nào đó hấp dẫn, anh ko bao giờ muốn dừng lại ở bạn bè. Anh hấp tấp thể hiện ngay, và thất bại. Cô ấy biết anh yêu cô ta, nên hạn chế cơ hội cho anh gặp.
- nhưng mà kiểu người như anh thì cóc biết yêu ai, chỉ biết yêu bản thân thôi, mà yêu cũng không xong 
- uh, có thể em nói đúng cũng nên.
- đúng, cô ta không yêu anh, gặp anh làm gì
- uh, đúng vậy
- xin lỗi, em toàn nói thẳng, hơi đau tí nhưng lại là sự thật
- anh đã công nhận đó là sự thật đâu
- hà hà
- chỉ là nói rằng em nói có vẻ đúng, có thể đúng, chứ không phải là sure đúng
- kaka, em thì em không tiếc một nguời không yêu mình, hoặc yếu bóng vía không đủ sức yêu em, thế cho nên em chả lăn tăn. Còn nếu em yêu người ta, em chúc người ta hạnh phúc.
-  uh
- Tình yêu nó phải có sự tương tác qua lại, 1 người theo đuổi 1 người, sớm muộn gì cũng chuốc lấy đau khổ
- uh, có khi theo đuổi cả đời không được.
- Theo kinh nghiệm của em, người ta đã yêu anh thì sẽ yêu anh ngay í, còn để anh phải chinh phục thì chẳng qua là gượng ép, hoặc cô ta không có ai, hay cô ta muốn tìm vui, vv
-  uh, có lý
- cho nên, sớm muộn gì cũng rã đám. kaka
- nhưng cũng có thể cô ta thích anh ngay từ đầu, nhưng sau khi tiếp xúc thì dừng lại ở tình bạn thôi
- thì ấn tượng ban đầu nhiều khi sai mà
- uh, sau đó anh viết thư tỏ tình thì cô ta nói, cô ta thích anh, nhưng không dám bỏ người yêu
- akak
- hồi trước thì gặp nhau khá thường xuyên, giờ thì ít, có thể sau cú đau khổ này, anh ko gặp nữa
- anh lên giường với cô ta chưa ?
- chưa, nhưng cầm tay cầm chân thì rồi
- ủa, cầm chân ?
- uh, tập thể thao cùng nhau mà
- Haha, a thèm muốn cô ta thì có, không được nên tức
- thèm muốn thì cũng có, nhưng hơn thế nữa, là tình yêu. Hehe, em chủ quan quá
- không, e đang phản biện tiến sĩ ạ
-  uh, I see
- Em đang giúp a nhìn rõ tình cảm của mình, và em vẫn đang làm việc đấy nhé, không phải rảnh quá mà đi tán gẫu với anh đâu
- uh, I respect that. Anh trân trọng điều đó
- hehe, không yêu người này thì yêu người khác. Sao phải cứ đau khổ vì người ta không yêu mình ?
- uh, có lý, nhưng vẫn khổ, hihi
- Tại sao ? Khổ chỉ là cảm giác, mà cảm giác là do suy nghĩ. Anh có thể thay đổi suy nghĩ, chứ anh không thể thay đổi tình cảm cô ta dành cho anh.
- Câu này chí lý
-
- Cảm ơn em, có thể lát nữa ngủ được vì câu này
- Tình yêu nó phải tự nhiên như hơi thở, em quan niệm thế, cho nên đối với 1 người đàn ông không yêu em hoặc không còn yêu em, em chả tiếc. Và bởi vì đó còn là lòng tự trọng nữa, mình đâu muốn 1 người không yêu mình mà phải ở bên cạnh mình, đúng không ? Ví dụ mình không yêu người ta mà phải ở bên cạnh người ta... mình cũng đâu có happy.
- uh, anh cũng ko muốn ở gần người KO yêu mình, nhưng do ảo tưởng, người ta sẽ yêu mình.
- đấy, chỉ cần nghĩ thế, anh thấy nhẹ nhõm ngay thôi
- uh, em giỏi thật đấy.

- Bài này hay lắm, em có thể vừa làm việc vừa nghe được
- thanks anh.



An ủi người khác thế thôi chứ mình cũng khổ chết đi được í.


photo




see more:



Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...