Saturday, October 15, 2011

kiss me goodbye





Thỉnh thoảng quay lại vô tình trong ký ức, gặp phải những mảnh nhọn sắc cứa đau đớn âm thầm, đau đến chảy máu trong lòng, mà đôi khi ta vẫn cười trên nỗi đau đó. Không cười thì ta còn biết làm gì ? Làm sao có thể quên đi mãi mãi những điều không vui. Cuộc sống bỗng ngột ngạt hơn, lạnh lùng và khắc nghiệt hơn. Nhớ một câu hát: Người ta yêu nhất lại làm ta đau nhất. Thật ra vì yêu mà đau, có phải không ? Tại sao ta không thể yêu mà không đau ? Yêu đến tận cùng, yêu trọn vẹn. Như một câu nói: Tha thứ vì ta mạnh mẽ đủ để biết người sai lầm, chứ không phải vì ta yếu đuối.

Bạn nói sợ nhất đàn ông lèm bèm với phụ nữ, ý là ăn thua với phụ nữ, rồi bạn cười. Mình nói, mình sợ nhất đàn ông hèn nhát, rồi mình khóc. 

Rồi 2 đứa tranh luận, 2 kiểu đàn ông này có điểm chung nào hay về bản chất có giống nhau hay không ? Mình không muốn nghĩ nữa, nhưng sợ, sợ quá chừng lúc đàn ông gỡ mặt nạ của họ xuống. Thường đó là khi, họ không cần bạn nữa.

Có một điều gì đấy không phải là đau khổ, nhưng nó lại làm bạn tê liệt mọi giác quan. Thèm đứng trước một cái thác, như là thác Pongour, để nghe tiếng ầm ào gào thét của nước. Nước không yên tĩnh khi phải qua những bờ vực. Nước đau mà vẫn chảy. Nước cũng biết đau.

Nhìn quanh cả thế giới này... chỉ thấy anh. Sao tình yêu lại ngu dại ngốc nghếch đến thế ?

As time goes by I know you'll see this of me:
I loved you enough to let you go free

Go, I will give you wings to fly

Cast all your fears into the sky

Kiss me good-bye, love's mystery

All of my life I'll hold you close to me

(kiss me goodbye)











2 comments:

  1. Thỉnh thoảng thôi, chứ kí ức mãi mãi là kí ức hén bạn. Tình yêu mà không ngu dại ngốc nghếch thì đâu có gọi là yêu, hè hè

    ReplyDelete
  2. @ Moon:

    Những ân tình chìm trong lòng phố...
    cũng theo hư không mà đi

    (Ảo Ảnh - nhạc Y Vân)

    ReplyDelete

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...