Thursday, October 20, 2011

kẻ độc hành hát bài ca chia ly


      
Tại sao trong hàng trăm ngàn người ta đã gặp trong hàng tỉ người trên thế gian này, mà chỉ có một người mới làm cho ta có cảm giác say mê đó, và cảm giác đủ đầy trọn vẹn khi được ở bên ?
Chia tay, chưa bao giờ là hết yêu.




Chuyện kể rằng, anh đã lấy một thau nước ấm, xin được rửa chân cho nàng, người yêu - người tình đã bỏ anh đi suốt 3 năm không một lời giải thích, nay trở về thì anh đã trót đem lòng yêu người khác, nhưng vẫn rất thương nàng. 

Anh xin được rửa chân - rồi lau thật cẩn thận cho nàng, để nói một lời chia tay, cho xứng đáng ân tình và những ngày tháng khi xưa họ đã ở bên nhau hạnh phúc. Nàng đã linh cảm được điều này. Nàng khóc, khóc như mưa, như điên dại trong đau đớn, nhưng rồi, nàng vẫn để anh đi. 

Nàng rất yêu anh, rất yêu, khi quay trở lại nàng biết nàng yêu anh nhiều biết bao nhiêu, và lúc đó nàng cảm thấy dường như không thể sống thiếu anh được. Anh là đam mê, là tình yêu trong sáng, là hạnh phúc thuần khiết nhất của nàng trong đời. Họ rất đẹp đôi, một mối tình gắn bó từ thời trung học đáng để mọi người ngưỡng mộ. 

Nàng đã ra đi để tìm lại chính mình, nàng ra đi để biết cuộc sống của nàng sẽ như thế nào nếu không có anh, bởi vì nàng đã gắn bó với anh quá lâu, và bởi vì nàng vẫn chưa chắc chắn được rằng anh là sự lựa chọn cuối cùng của cuộc đời nàng. Nàng ra đi với một sự tin tưởng ngây thơ rằng, những gì của mình sẽ vẫn là của mình, người yêu mình nhất định sẽ chờ đợi mình, và nếu họ còn yêu nhau trong xa cách, sẽ trở về bên nhau với một niềm tin lớn hơn. 

Tình yêu ấy đã không qua được thử thách. Hay ngay từ đầu, nó đã không phải là tình yêu ? Đó chỉ là đam mê và bồng bột của tuổi trẻ, hay sự say mê của những kẻ lãng mạn yêu vẻ đẹp bề ngoài ? Nàng trở về để biết rằng cuộc sống luôn đổi thay, ngày hôm qua đã qua rồi, và ngày hôm nay, nàng phải trải qua nỗi đau để biết mình yếu đuối hay mạnh mẽ.

Cuối cùng, nàng chỉ có thể tôn trọng quyết định của anh, để anh đến với người con gái đã làm anh cảm thấy yêu, vui vẻ và hạnh phúc, trong lúc nàng đã không ở bên anh lúc anh cần nàng nhất. Nàng yêu anh vô cùng, yêu đủ để nhìn anh sống hạnh phúc với sự lựa chọn của mình.

(Hay là nàng đã nghĩ cho anh? Cho đến phút cuối cùng bên nhau, họ vẫn trao nhau những nồng nàn với yêu thương cháy bỏng, anh vẫn yêu nàng như ngày đầu tiên họ bên nhau, nhưng họ phải chia tay, phải chia tay vì anh không thể làm tổn thương người con gái ấy, vì anh không thể đối mặt với hoàn cảnh hiện tại, hay vì tình nghĩa, hay vì cả trách nhiệm của một người đàn ông ? Hay vì anh thấy gắn bó với nàng là quá phiêu lưu - Lấy gì đảm bảo rằng nàng không bỏ anh ra đi một lần nữa ?... Nàng muốn nghĩ cho anh, bởi vì nàng mong anh đã lựa chọn đúng, chỉ cần anh được hạnh phúc, thì nỗi đau đớn chia tay của nàng chắc sẽ giảm được phần nào).

Một lần nữa nàng lại ra đi, với trái tim tan vỡ, dù sao nàng cũng đã từng làm cho trái tim anh tan vỡ, nên có lẽ đó là số phận của nàng. 

Có một điều, nàng chưa bao giờ nói với anh rằng: Nàng sẽ yêu anh mãi mãi.


Dũng cảm sống, dũng cảm yêu và dũng cảm chia tay. Tính cách tạo nên số phận.











6 comments:

  1. Chia tay thật khó, nhưng sau chia tay là một bầu trời rất khác trước. Cho nên chia tay chính là đổi mới, chia tay chính là cách mạng. Những ai dám làm cách mạng đây ...he he...

    ReplyDelete
  2. chị ơi, em không dám làm cách mạng đâu, em sợ hy sinh vô ích lắm :)

    hehe

    ReplyDelete
  3. Không ai phải hy sinh cả. Cách mạng này mang lại tự do và những chân trời mới cho chúng ta thoai :-D

    ReplyDelete
  4. :)
    "nhìn theo đường hun hút còn xa
    xin cảm ơn những điều đã qua..."

    không có em í ngày hôm qua sao có em í ngày hôm nay, haha

    Chị ơi, nghe Do that to me one more time - Jheena Lodwich hát đi, em đang phê :D

    ReplyDelete
  5. Cứ sang nhà Mèo lại thấy mình mềm lại. Lạ thế! Cuối tuần vui nha 2 mẹ con nhà Đẹp!

    ReplyDelete
  6. @ Smile Pasta: :) chúc bạn cuối tuần vui, hihi ^^

    ReplyDelete

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...