Thursday, April 7, 2011

lá thư từ sau Tâm bão




Cuộc sống có thể đẩy con người ta lìa xa nhau, nhưng những người cùng chung lý tưởng thì dù có xa nhau họ cũng hướng về nhau... dù mỗi người có thể có một cuộc đời rất khác.






Em yêu,


Anh quyết định sẽ xa thành phố này, Anh sẽ xa em, xa vòng tay và những nụ hôn nồng cháy... xa những khoảnh khắc vui buồn cùng nhau, xa cả thời gian 24h không rời nửa bước...

Nơi Anh đến là một vùng quê nghèo và khổ, nghèo và lại thường gặp cái eo nữa... nên Anh không biết là ở đây có cơ hội nào cho sự phát triển hay không nữa… thiếu thời, thiếu địa lợi, thiếu nhiều thứ để có thể thay đổi… nó giống như ông già bất lực nhìn đứa cháu bị dòng nước cuốn trôi trong sự tỉnh táo cực độ... hay là người mẹ không thể giữ lại được mạng sống của đứa con trai duy nhất mà mình đã ôm suốt mấy giờ đồng hồ trong dòng nước giá lạnh…và cuộn tròn...

Đây không chỉ là chuyến đi cho người khác, nó còn là chuyến đi cho Anh… Anh sẽ tự cho mình một khung trời riêng, Anh muốn thoát khỏi em, Anh muốn rời xa em để hiểu thêm về con tim của mình, hiểu thêm về con đường sắp tới và hiểu thêm về cuộc sống hiện tại..

Chuyến bay delay 01h … dạo này nó delay liên tục.. chờ mà mệt mỏi.. cũng may là mang theo cuốn “Những câu chuyện Sài Gòn” đọc lại cho thấy có không khí mưa gió… hết cuốn đó rồi Anh cũng xơi luôn xong cuốn của John Maxwell.. sau khi hãng hàng không quốc gia delay mời hành khách ra cửa số ….

Anh từ Vinh vào lại Quảng Bình trên đường HCM slowway… nhiều đoạn vẫn còn sạt lở, nhiều đoạn lắc lư như đánh chòng, nhiều khúc mình tưởng như chênh vênh trên dòng sông mà bánh xe không chạm được ma sát … Anh cũng lo lo vì trời đã tối… nếu như xe bị trôi đi.. Anh sẽ bơi như thế nào? Làm sao Anh biết được khi nào áp suất bên trong xe và bên ngoài xe cân bằng để thoát ra….. Trong xe có cái búa nào đập kính không? Mấy thầy có ai hok biết bơi không? Trời đất… Nhiều khi Anh thấy mình thật là hoang tưởng…

What will be will be… Anh ở nhà của một người dân trong thị trấn.. được nằm trên 1 tấm ván gỗ nhưng thiệt tình là không dám đặt cái lưng xuống… thay bộ đồ, nhìn trong túi xách thì chỉ có mấy cái quần tà lỏn, mấy cái áo thun + đôi dép lào mà hok mang theo cái áo dài tay nào cả.. cái lạnh không rét lắm nhưng hình như đang có gió gì gì đó nên cái lạnh cũng thật là khó chịu... phải chi có người nào đó soạn đồ cho đi thì chắc không phải nằm cái thế 02 chân co lên 02 tay thọt vào…. rồi..gừ gừ.. lăn qua lăn lại…

Tưởng mệt dễ ngủ, nào mà khó ngủ quá.. Anh nghĩ về em… gần đây em bệnh.. Anh thực sự lo cho em… em bị viêm mũi.. viêm họng.. cứ sụt sịt hoài… Anh đã học được một số cách chữa trị, nhưng có lẽ Anh hoặc cần nhiều thời gian hơn, hoặc là phải tìm thầy khác lo cho em…nhưng... hạnh phúc của em.. nó cũng là hạnh phúc của Anh.

Anh thèm nằm trên cái giường của mình, thèm có cái chăn ấm đắp lên… thèm có cái cây đàn guitar rải rải vài bài hát cô quạnh trong những đêm lạnh…thấy cái đàn cò móc trong góc nhà... giờ này mà ngồi dậy kéo cò chắc là cả làng dậy dí quýnh chết quá.. đành phải cứ trở người qua lại…

Chúng ta bị sai ở nhiều vấn đề, có nhiều chuyện khiến chúng ta sai… nếu như làm lại từ đầu, có thể chúng ta sẽ làm kiểu khác…và có thể là một kết quả khác… nhưng cuộc sống là cuộc sống mà, nếu không có ngày hôm qua.. Anh đâu thể trở thành như ngày hôm nay được… Sư phụ nói cái người nào đó mà đã từng mang đến cho bạn đau khổ... thì hãy yêu thương họ bằng tất cả tấm lòng... A hiểu ý thầy...

Anh lại thèm cảm giác ôm em, thèm cảm giác ẵm em lên bàn, quăng em xuống ghế hay là lăn lộn trên bộ salon… có khi dắt  em theo về nhà.... đóng của phòng lại, mở nhạc dịu êm.. chúng ta lại tiếp tục như thể ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời của mình… mới xa em thôi... nhưng thật là không thể chịu nổi…

Sáng thức dậy, cùng mọi người… bọn Anh sẽ đi vào một cái làng gọi là Mò O Ồ Ồ… trên đường đi sẽ ghé một cái trường học, phát quà cho mọi người ở đó, rồi tiếp tục… mọi người đi bằng xe, xe cũng mệt rồi thì đi bằng thuyền, thuyền mệt rồi nên đi  bằng “căng hải”... ở nhà Anh cũng thể thao mỗi ngày.. vậy mà đến đây thì đuối như cây chuối… cũng may là chẳng mang vác gì ngoài cái người vợ cả thường ôm hàng đêm mà em không ghen…



Nó giống như một chuyến hành trình về rừng và khám phá cuộc sống trên Discovery Channel... nếu ở bên cạnh em, Anh nhức đầu chừng nào thì ở đây, cái khí trời ảm đạm, có lúc mưa bay bay, có lúc vượt qua con sông hay cái núi lại là một sự trải nghiệm khác... em có thể cảm nhận được cuộc sống hoang tàn ở đây không? Câu nói hay trong After Shock là “người ta sẽ biết quí cái người ta đã mất” … họ mất hết rồi.. mất sạch sành sanh….

Anh ghé vào ngôi nhà có bàn thờ còn nghi ngút khói nhang… 02 đứa bé quần áo xộc xệt độ 5-7 tuổi, mặt mũi đen đúa trố mắt đứng nhìn…trên bàn thờ là một người đàn ông có khuôn mặt khá trẻ, nghe đâu rằng Anh ấy ra đi vì cứu những người khác… chẳng thấy người vợ đâu cả, chỉ là một cái nhà sập xệ còn lại vết tích của nước ngập nhiều ngày…


Ở đây không có nước sạch để uống


Ở đây không có chợ


Ơ đây mì gói trông có vẻ được mùa


















Nothing to see, many thing to fell…..
















Anh đến một ngôi trường


Người ta ở trước cổng trường cũng khá đông

Người ta chờ đợi nhiều người đến chia sẻ với họ tấm lòng và sự mất mát

Người ta chờ đợi điều gì ? Điều đáng chờ đợi nhất là họ nên làm điều gì đó.. chỉ họ mới cứu họ được, nhưng cuộc đời đôi khi biết như vậy.. nhưng cũng chẳng mấy ai muốn làm …

Cái trường học với thư viện tơi tả, sách vở úp mặt vào nền nhà mà khóc tức tưởi… sao lại đẩy người ta vào thế lực bần cùng…



Anh muốn kể em nghe về cái bản Mò O Ồ Ồ.. nhưng Anh kể gì với em đây ?





Còn 02 tuần nữa.. Anh sẽ cùng em đi Singapore, Anh sẽ nói về em như nói chính cuộc đời của mình ... nói về ước mơ của em như chính ước mơ của mình… Anh sẽ nói về chuyến đi này, trải nghiệm này với các bạn ở đó…. Anh tin rằng …..cho Anh biết thực sự Anh yêu em như thế nào, yêu cuộc sống như thế nào, cái khó khăn mà chúng ta đang trải qua thật sự là bao nhiêu so với ở đây?

Thế đấy, họ vẫn sống... họ vẫn chiến đấu….vẫn lạc quan…. vì điều gì? Nếu không phải là vì ước mơ…. nếu ta có thể làm cho cuộc sống đơn giản hơn… Chúng ta làm cho con người định hướng được tốt hơn ….. WHY NOT…..?????

Ngày trước khi xa em, Anh đã tâm sự với Anh TP Kinh Doanh về chuyến đi của Anh… Anh ấy có thể chăm sóc em được không? Chị TP Kế Toán có lo cho em ăn uống đầy đủ không? Anh PGĐ thì lúc nào cũng chăm chút cho em dù Anh đang ở chổ nào đó thật xa xôi…



Cuộc sống có thể đẩy con người ta lìa xa nhau, nhưng những người cùng chung lý tưởng thì dù có xa nhau họ cũng hướng về nhau... dù mỗi người có thể có một cuộc đời rất khác.

Xa em Anh mới hiểu… Anh thực sự yêu em thế nào…


Trái tim anh có nhiều ngăn, anh đã nói với em về điều đó, nhưng ngăn lớn nhất anh sẽ dành cho người Anh yêu… chỉ như vậy em mới có được chân hạnh phúc…





 L.N.H.P





5 comments:

  1. Mình đọc từ từ, từng lời từng chử, chỉ có thể mỉm cười rất nhẹ nhàng mà nói rằng ngọt ngào, dễ thương, chân thật và sâu sắc, còn gì nữa để nói nữa chăng ?

    ReplyDelete
  2. @ Moon: còn, :)
    10 năm nữa đó sẽ là người đàn ông rất tuyệt vời, và diễm phúc cho người phụ nữ nào được bên cạnh anh ấy vào thời gian đó :D :D.

    ReplyDelete
  3. Chị à, vậy có phải anh ấy iu cô nàng đã làm anh ấy "đau khổ" (Sư phụ nói cái người nào đó mà đã từng mang đến cho bạn đau khổ... thì hãy yêu thương họ bằng tất cả tấm lòng... A hiểu ý thầy...). Và cô nàng ấy đang định cho ảnh đau khổ thêm 10 năm nữa thì mới thành "người đàn ông rất tuyệt vời" ko ạ???

    ReplyDelete
  4. @ Cá: em ơi, anh này ảnh yêu nhiều người lắm, giống chị =))

    Yêu thương ai đó thật lòng thì sẽ không đau khổ đâu em, đau khổ chẳng qua là do lòng tham sân si vẫn còn. Mà làm người, mấy ai không tham sân si...

    Tham là tham dục, tham danh tham lợi nên đau
    Sân là vì cái Tôi của mình mà hận người
    Si là vì nỗi cô đơn của mình mà (tự làm mình) khổ

    Chừng nào ngộ ra yêu thương là không đau khổ, thì sẽ yêu nhiều người lắm :D :D

    Thầy dạy ảnh thoát khổ, nên chắc là ảnh sắp thoát rồi :)

    ReplyDelete
  5. Trái tim nhiều ngăn, vậy ngăn nào thật sự dành cho em đây ? hix

    ReplyDelete

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...