Sunday, April 24, 2011

câu chuyện chạy bộ


Love and be good to your body, your mind will follow

unknown


Thực ra từ lúc rời khỏi chăn êm nệm ấm cho đến lúc buộc dây giày trong khi trời vừa sớm tinh mơ vẫn là một quá trình đấu tranh ghê gớm lắm đối với người chạy bộ. Mình đã nói điều này với những bạn cũng muốn chạy như mình. Chỉ có một lý do duy nhất để chạy, hoặc nhiều lắm thì 2 lý do, còn lý do không chạy thì có rất nhiều... Tại sao lại phải chạy chứ ? 


Đầu tiên bạn phải khởi động kỹ tại chỗ, luyện các cơ khớp trước khi chạy ít nhất là 5 phút, như vậy khi chạy bạn sẽ ít bị mệt, đau và nặng hơn có thể dẫn đến chấn thương. Giày chạy cũng nên là giày xịn, đừng tiếc tiền mua giày chạy, vì chân bạn cần được nâng niu, cần được hiểu rằng nó phải chịu sức ép từ cả cơ thể bạn. Một cái đồng hồ thể thao nếu bạn muốn luyện tập nghiêm túc, tức là bạn có thể thử tốc độ chạy nhanhh 15phút/ ? Km hoặc chạy bền 45phút đến bao nhiêu thời gian là tùy bạn. Nếu muốn buổi chạy thú vị hơn nữa thì bạn cần có thêm ipod nghe nhạc hay nghe những gì mình thích.

Sáng tờ mờ mở mắt ra thì đấu tranh, nhưng khi chạy được rồi thì dường như bạn không muốn dừng lại nữa, cứ như có một lực đẩy phía sau vô hình khiến cho bạn phải chạy, chạy và chạy. Dừng lại có thể bạn sẽ mệt hơn. Mỗi lần mình nghe hai chân đau nhức, tim đập nhịp dường như không đủ sức mình lại nghĩ : mình làm được, mình dậy sớm ra đây không phải để đi bộ, mà là để chạy bộ, thế là quên đau, quên mỏi, quên mệt, chỉ chạy và thở.

Khi chạy bạn chỉ cần tập trung chạy, tập trung vào nhịp thở và bước chân mình, thở đều, nhịp nhàng, như vậy sẽ bền sức. Mọi chuyện rắc rối bạn đang gặp phải trong cuộc sống dường như không còn quan trọng nữa khi bạn chạy. Cho đến một lúc nào đó, bạn sẽ thấy chạy rất giống với thiền, dù bạn đang vận động, đó là lúc đầu óc bạn không nghĩ gì cả, thanh thoát, tươi vui, nhẹ nhàng trong nắng sớm mai.

Có rất nhiều người đi bộ trong công viên, chủ yếu là người già, vài người trung niên và có 1, 2 thanh niên- những người trẻ tầm tuổi mình hoặc nhỏ hơn mình. Họ không thể chạy, họ chỉ đi bộ. Mình không muốn giống họ, mình không già, không bị lão hóa khớp và mình có sự sung sức, nghĩ vậy nên mình không muốn dừng lại, không muốn đi bộ, mình chạy.


Chạy trong công viên chật hẹp và đông đúc, thường xuyên phải tránh người đi bộ cũng rất oải, nên thỉnh thoảng mình chạy ra đường. Chạy ra đường có 2 chuyện nguy hiểm đó là xe và... chó. Có những đoạn không có lề đường hoặc lề đường chật hẹp, bẩn thỉu và bị chiếm dụng, bạn buộc phải chạy xuống lòng đường. Còn chó thì thỉnh thoảng lại có một con nhảy xổ ra hoặc đuổi theo bạn.

Bài học khi thấy chó là bạn phải đứng ngay lại,... tươi cười nhìn nó rồi bước đi chầm chậm, khoảng cách đủ xa để nó không thấy bạn nữa thì chạy tiếp. Chứ nếu bạn bỏ chạy ngay lúc đó thì thế nào bạn cũng bị nó đuổi và có thể tợp cho bạn vài phát, vì chắc chắn chó chạy nhanh hơn bạn (chó có 4 chân còn bạn chỉ có 2 chân :D). Xui nữa nếu hôm đó bạn mặc quần ngắn là coi như xong. Mặc quần dài có khó chịu một chút nhưng sẽ bảo vệ đầu gối của bạn tốt hơn nếu bạn trót vấp ngã vì một lý do lãng xẹt nào đó.


photo
Cơ thể vận động nhiều nên khiến mình hay thèm ngọt, và đây là món "hảo" của mình - Black Forest Cake at Paris Deli :) 









 
Mình vẫn thích tập luyện 3 môn phối hợp là chạy bộ, đạp xe và bơi. Nhưng chạy bộ vẫn là môn dễ dàng nhất để tập luyện. Bơi thì phải đến hồ bơi, (và nói thật mình sợ nước hồ bơi đông người :P), đạp xe thì cần xe đạp và đường xá tốt, không khí trong lành ít khói bụi một chút (hai năm rồi từ ngày về chỗ ở mới xe đạp thể thao của mình chỉ để trưng bày). Nhiều lúc mình lại có ý muốn chuyển qua Phú Mỹ Hưng ở, chỉ vì để có thể đạp xe hoặc chạy bộ trên những con đường nhỏ đáng yêu ở đó... Nhưng như vậy đường đến trường học của Coffee lại quá xa.
 

Và cuối cùng, bạn làm gì khi người mà bạn đã trót yêu quý hoặc tin tưởng làm bạn thất vọng hay cảm thấy bị tổn thương ? Bạn ôm đàn và gào lên bản rock DON'T LET ME DOWN ? Không, nếu thích thì bạn cũng có thể làm như thế, nhưng bạn chẳng cần phải làm gì cả, bạn chỉ cần mỉm cười và điềm nhiên bước đi, cùng với những giá trị sống của bạn. Nếu bạn là người kiên nhẫn chạy bộ, chắc chắn bạn sẽ có được đức tính này. Tâm hồn bạn sẽ nhẹ nhàng, sáng trong và thêm nhiều mạnh mẽ.



viết cho mí bạn bắt đầu chạy bộ ^^






see more




6 comments:

  1. Chạy bộ, à không, đi bộ mỗi sáng là thích nhất đấy em ạ!

    ReplyDelete
  2. Iu chị quá đi mất :x

    Em thực sự trân trọng những tình cảm chị dành để viết cho người mới tập chạy bộ, thực sự trân trọng chị ạ

    Mà em cũng hơi giống chị nghen. Có 1 hôm tâm trạng em ko vui, mà em chưa mua được IPOD, em nghĩ "thôi mệt thế này, lại chẳng có nhạc, có cái ô tô chắn ngang kia, ra đó đi bộ cho duy trì thôi vậy". Thế mà hồi lâu làm sao, em vẫn đi bộ được 20 phút, sau đó chạy được 15 phút như mọi lần (mặc dù chạy xong mệt đứt hơi, tay lạnh cóng vì mồ hôi vã ra nhiều quá - chứ không nóng ran người như mọi lần). Trong đầu em trước đó chỉ là "sao bỏ cuộc đơn giản thế. Sao lại vin vào các thể loại lý do để làm nổi bật sự yếu kém bản thân thế??? Mình làm được, mình phải làm được..."

    Chạy bộ không phải là để chơi hay đơn giản là giảm cân. Với em nó cũng là một trải nghiệm hay. Chị so sánh cũng rất đúng. Chạy bộ cũng giống như là thiền vậy. :D

    Và em đang đọc Haruki Murakami :D

    ReplyDelete
  3. :), đã nhất là chạy xong về quất cái bánh đó đó, rồi có người nấu cho tô mì, pha sẵn ly đá chanh...ha ha. Sướng nhể

    ReplyDelete
  4. @ Cá: :) vụ này gọi là "vượt lên chính mình" phải không ;). Trải nghiệm thú vị hơn nữa nếu sau 4-5 tháng chạy bộ em về mức cân nặng chuẩn với 3 vòng tuyệt đẹp, một cơ thể săn chắc gọn gàng trong bộ bikini, haha.

    Tự truyện của Haruki Murakami không phải là 1 cuốn sách dễ đọc, nó dành cho những người yêu mến ông và tác phẩm của ông, cũng như là những người yêu việc viết lách - có thể làm việc một mình và chạy bộ một mình, nó không dành cho mí người ham hội hè đình đám và thích phô trương :D

    Chị đọc What I Talk About When I Talk About Running thích nhất sự khiêm nhường, tính kiên nhẫn, sự tinh tế trong quan sát bên dưới vẻ ngoài điềm tĩnh của người hiểu đời, an nhiên tự tại... và óc hài hước tự nhiên của ông.

    ReplyDelete
  5. @ Moon: đã nhất là chạy bộ về, thiền 10p rùi ung dung đi tắm, hương gừng hương chanh refresh cơ thể, sau đó uống cafe sáng với biscuit ngoài vườn rùi khoác một bộ cánh thật nữ tính nhẹ nhàng và lái xe đến xưởng... hà hà.

    Vẫn đợi một ngày chàng xuất hiện pha cafe cho nàng =))

    ReplyDelete

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...