Saturday, January 29, 2011

lặng




Sau những ồn ào bao giờ cũng là những khoảng lặng, sau những đau thương mất mát còn lại sự bình tâm. Thoảng trong những phút giây giữa đám đông thèm được một mình, và thoảng trong những phút giây một mình, thèm xôn xao của đám đông. Nhưng sợ, sợ sự cô đơn giữa đám đông, chứ không phải là sợ những khi ta một mình.


Thấy rằng rồi có lúc, ta cần bỏ lại tất cả sau lưng, chuẩn bị cho mình một hành trình mới, chuẩn bị cho mình... cái giá mới- phải trả cho những trải nghiệm quý giá trong đời.

Rồi ôm trọn tình yêu trong lòng mình, không băn khoăn rằng cần phải trao tình ấy cho ai, không đắn đo trao cho người cần nhận nó, và ta bước đi...





Hẳn ở một nơi nào đó, có người đã thức cùng ta đêm qua, để nghĩ về một hành trình mới...








4 comments:

  1. Năm mới bình an và hạnh phúc.

    ReplyDelete
  2. không băn khoăn rằng cần phải trao tình ấy cho ai, - phí của quớ em ơi :-D

    ReplyDelete
  3. quá phí :D, em đang ủ cho nó lên men chị ạ :D

    ReplyDelete

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...