Saturday, July 31, 2010

Tibet itinerary : 20. Gyantse Kumbum, ánh mặt trời và mắt Phật


Tb jun23-2010 (289)

Gyantse Kumbum, ở độ cao 4.050m, nơi đây cao hơn Lhasa 300m.
(Kumbum means 100.000 Buddha images)

Tb jun23-2010 (363)


Tb jun23-2010 (379)

Tụi mình đến nơi đã 5h chiều. Nắng rực trời xanh. Gyantse, nơi xưa kia từng được xem là thủ phủ của Tây Tạng suốt 80 năm, nay chỉ còn là một đô thị xưa cũ với dấu tích vàng son là là tu viện Palkhor và  bảo tháp Kumbum này. Được bao bọc bởi một bức tường thành, nơi đây trước kia từng là một quần thể tu viện rộng lớn bên cạnh đền Kumbum, đã từng là nơi tập trung hàng ngàn tăng sĩ của cả 4 phái ở Tây Tạng (Kagyupa, Nyingmapa, Sakyapa và Gelugpa).

Tb jun23-2010 (291)

Tb jun23-2010 (367)

Đền Kumbum là một công trình vĩ đại không nơi nào có được trên cao nguyên Tây Tạng, được xây dựng vào năm 1436, cao 32.4m, mái bằng vàng, đền gồm 9 tầng, 108 cửa và 77 khám thờ (chapel). Thời Cách mạng Văn hóa nơi đây cũng không thoát khỏi sự phá hủy nặng nề của hồng vệ binh Trung Quốc.

Tb jun23-2010 (377)
 cửa vào đền Kumbum

Tb jun23-2010 (288)

Đền Kumbum được xây dựng như một stupa khổng lồ, là biển tượng tín ngưỡng rất đặc trưng của Phật Giáo Tây Tạng, đây được xem như là nơi gìn giữ linh hồn, tương phản với các bức tượng là sự tái hiện thể xác.  Nếu được bay lên trời xanh nhìn xuống, linh tháp Kumbum là một bức Mandala* vĩ đại. Trong Mandala lớn lại có những Mandala nhỏ (mỗi khám thờ là một Mandala). Trong đền Kumbum có khoảng 100.000 hình tượng Phật dưới các dạng Ứng thân, Báo thân và Pháp thân (Sakyamuni, Bồ tát, Hộ pháp...), và có thờ tượng Sakyamuni rất lớn, cùng với sự tái hiện Tứ Diệu Đế đến cõi Niết-bàn theo thuyết nhà Phật.
 
Tb jun23-2010 (112)
mắt Phật nhìn tứ phương trên đền Kumbum
 
Tb jun23-2010 (366)


Tb jun23-2010 (370)

Tb jun23-2010 (373)


Tb jun23-2010 (386)


Tb jun23-2010 (385)

Tb jun23-2010 (384)

Tb jun23-2010 (381)

Tb jun23-2010 (380)

Tb jun23-2010 (345)


Tb jun23-2010 (317)


Tb jun23-2010 (321)

Không hiểu sao mình thấy ánh mắt của Đức Phật ở đây rất buồn.

Tb jun23-2010 (323)


 Tb jun23-2010 (335)

Tb jun23-2010 (293)


Tb jun23-2010 (296) 

Tb jun23-2010 (325)


Tb jun23-2010 (359)
 stupa

Tb jun23-2010 (341)

Tb jun23-2010 (343)

Màu sắc là cách để tạo linh ảnh. Sắc đỏ là tượng trưng cho lòng từ bi. Sắc lục tượng trưng cho sự an lạc, sự xả bỏ. Sắc vàng là màu của ánh mặt trời, của sự tăng trưởng, sung mãn. Sắc xanh là màu của trí tuệ, kiến thức và của không gian mênh mông. Những màu sắc thuần tịnh này là cách để người ta đi vào những tầng sâu tâm thức.

Tb jun23-2010 (383)


Mình nhớ chuyến đi. Nhớ buổi chiều đầy nắng ở Gyantse Kumbum mà mình thì mệt mỏi vô cùng vì sức khỏe có hạn sau chuyến đến hồ Yamdrok và vượt đỉnh cao 5.560m. Ước được đến Kumbum sớm hơn và khỏe hơn để có thể leo lên đỉnh đền, là đi một vòng từ dưới lên trên có thể gọi là đi một vòng tử sinh luân hồi đến Niết-bàn. 


Đêm qua đến 3h sáng mình mới ngủ. Mình cứ ngồi như thế, trong tư thế thiền, cố không suy nghĩ về bất cứ điều gì. Có một sự tĩnh lặng dâng tràn. Khi người ta hoàn toàn tĩnh lặng thì không có bất kỳ sự vận động nào diễn ra trong tâm hồn, và điều đó giống như một ngọn núi phủ đầy tuyết.

Không có gì hiện diện trên đỉnh núi tuyết. Không có sự hiện diện của thời gian. Cũng như những ngày đi trên những con đường mây trắng nơi xứ tuyết, mình không còn khái niệm về thời gian.

Đức Phật ngồi tĩnh lặng dưới gốc Bồ đề, cũng như hình ảnh ngọn núi tuyết, mãi mãi không thời gian, bất động và bất diệt. Phải chăng chỉ ở chốn cao nguyên tuyệt đẹp đó, con người mới có khái niệm miên viễn và có một lòng tin xác tín vào vòng luân hồi ? Là nơi mà sự tĩnh lặng như vô biên sẽ khiến cho con người phải mở rộng ý thức quán chiếu về lẽ vô thường.


to Namtso

Sự vận động của tâm hồn - suy nghĩ, khao khát, hình dung và ghi nhớ - tất cả đều tạo ra đau khổ. Và khi không còn đau khổ, tâm hồn dường như đã biến mất. Mình ngồi đó và trong mình không còn có tâm hồn. 

Nhưng, mình không thể nào ngồi đó mãi. Mình không thể như Đức Phật, như ngọn núi tuyết, bất diệt và không thời gian.


Mình lại trở về với chính mình.
Một nỗi buồn ập tới, dâng tràn.


---------
(*)
Các đồ hình Mandala thường có hình tròn. Trong tiếng Phạn (ngôn ngữ cổ của Ấn Độ), Mandala vừa có nghĩa là “vòng tròn” lại vừa có nghĩa là “trung tâm”, tức là nó tượng trưng cho cả thế giới hữu hình bên ngoài (vòng tròn), thế giới vô hình bên trong (trung tâm). Mỗi đồ hình Mandala là một bức tranh, kể về hành trình bạn có thể đi theo từ thế giới thường nhật bên ngoài để vào thế giới nội tâm trầm lặng ở bên trong con người bạn. Nó đưa bạn đến chỗ hiểu biết sâu sắc hơn về mối quan hệ giữa bạn với vũ trụ.
 
http://www.artsmia.org/art-of-asia/buddhism/images/mandala.jpg
http://people.hws.edu/yignyen/images/mandala.jpg



Thursday, July 29, 2010

xin cho yêu thương đừng rời xa

...

meodieu129 (7/29/2010 11:44:43 PM): chả chăn
meodieu129 (7/29/2010 11:44:50 PM): tự nhiên phi công cứ lao vào
meodieu129 (7/29/2010 11:44:52 PM): nhảy dù
Nguyen Xuân Thuy (7/29/2010 11:44:58 PM):
Nguyen Xuân Thuy (7/29/2010 11:45:11 PM): cẩn thận lại tai nạn đường không, hi sinh cả tổ lái thì nguy
meodieu129 (7/30/2010 12:01:09 AM): thật ra M thấy, dan ong vừa thích mình lại vừa sợ mình, có vẻ thế
meodieu129 (7/30/2010 12:01:38 AM): k phải sợ mình làm gì họ, mà có vẻ như họ chỉ thích ngắm nghía hoặc cắn 1 cái thôi
meodieu129 (7/30/2010 12:02:12 AM): mình cảm nhận được điều đó
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:02:39 AM): Vì họ thấy rằng nếu đi chung với cô này cả đời thì sẽ là điều không tưởng
meodieu129 (7/30/2010 12:02:53 AM): là sao, đó là T thấy phải k
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:03:00 AM): Tình cảm cũng có lúc trồi sụt, lên xuống
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:03:21 AM): với người phụ nữ khác anh ta có thể diễn
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:03:40 AM): nhưng với cô này, hao đi phân nào là cô ấy biết liền
meodieu129 (7/30/2010 12:03:47 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:03:53 AM): đổi màu chút chút là cô ấy nhìn thấy ngay
meodieu129 (7/30/2010 12:03:57 AM): M hiền mà, M có làm j đâu
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:04:13 AM): bao giờ cô ấy cũng đòi hỏi nó phải trong veo như trời Tây Tạng
meodieu129 (7/30/2010 12:04:18 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:04:22 AM): xanh thắm như nước hồ Tây Tạng
meodieu129 (7/30/2010 12:04:25 AM): k đến nỗi thế, cụ ạ
meodieu129 (7/30/2010 12:04:48 AM): công nhận là M cầu toàn, nhung k phải là k biết điều nhá
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:05:10 AM): lúc thì làm ngựa hoang kéo cô ấy đi trên cao nguyên Tây Tạng
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:05:36 AM): lúc lại chui vào hang ve vuốt cô ấy trong giấc ngủ
meodieu129 (7/30/2010 12:05:47 AM): troi oi
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:05:48 AM): không hẳn Mèo đòi nhất nhất như thế, nhưng người ta nghĩ thế, và biết Mèo muốn thế
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:06:13 AM): và người ta biết người ta sẽ sớm bất lực buông xuôi
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:06:38 AM): nên người ta chỉ muốn đi một đoạn đường, rồi kiếm cô nào
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:06:54 AM): kém thông minh hơn một chút, ít nhạy cảm hơn một chút
meodieu129 (7/30/2010 12:07:06 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:07:11 AM): nghĩ in ít hơn một chút
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:07:26 AM): chồng cáu có thể quát vài câu, vẫn te tái chăm sóc
meodieu129 (7/30/2010 12:07:44 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:07:45 AM): cung cúc như con gà mái, cho an toàn, (và an nhàn)
meodieu129 (7/30/2010 12:07:58 AM): haha
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:08:20 AM): còn hình bóng cô mèo kia
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:08:29 AM): thì... cho lên bàn thờ
meodieu129 (7/30/2010 12:08:32 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:08:33 AM): cho vào tủ kính, khi nào bất chợt muốn chia sẻ một vấn đề nào đó
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:09:06 AM): mà cô vợ toét miệng ra cười, nhưng đếch hiểu gì cả
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:09:14 AM): thì quay ra tiếc nuối, ngẫm ngợi
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:09:23 AM): chép miệng, vắt tay lên trán thở dài
meodieu129 (7/30/2010 12:09:44 AM):
meodieu129 (7/30/2010 12:10:00 AM): thở dài sao
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:10:17 AM): than, đời sao lắm chéo ngoe
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:10:40 AM): về cái sự được - mất, dại - khôn
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:10:53 AM): xét cho cùng thì ai cũng cầu toàn cả
meodieu129 (7/30/2010 12:11:44 AM): hic, cũng mệt mỏi lam
meodieu129 (7/30/2010 12:12:06 AM): k phai ai minh cung noi chuyen duoc
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:13:11 AM): hi hi, trước hết cần phải xem đàn ông có gì
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:13:46 AM): Rồi xem là mình định tìm gì ở đàn ông
meodieu129 (7/30/2010 12:13:55 AM): right
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:14:05 AM): nếu không sẽ cứ đi tìm những điều mà người ta không có
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:14:24 AM): còn những người có thì lại... không phải đàn ông
meodieu129 (7/30/2010 12:14:54 AM): that ra, mẫu dan ong M thich là hiền, đơn giản, k màu mè
meodieu129 (7/30/2010 12:15:42 AM): mộc mạc nhưng tinh tế, hiền nhưng phải có uy, mâu thuẫn ha
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:15:52 AM): nói chung luôn có mâu thuẫn đấy, thằng nào được cái mồm thì phần đuôi lại kém
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:16:08 AM): thằng nào ổn đoạn phao câu thì cái đầu lại không được
meodieu129 (7/30/2010 12:16:36 AM): hihi, k hẳn chứ
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:16:46 AM):
meodieu129 (7/30/2010 12:16:49 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:18:56 AM): chà đạp lên mọi thứ để đạt mục đích, một cách điên rồ và mù quáng, bất chấp mọi thứ
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:19:28 AM): và không thèm nghĩ tới hậu qủa cho nạn nhân
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:19:50 AM): nếu trong chuyện iu thì đó chính là
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:19:57 AM): hấp diêm đấy
meodieu129 (7/30/2010 12:20:26 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:20:27 AM): chỉ biết thoả mãn mình, bất chấp kẻ khác mà
meodieu129 (7/30/2010 12:20:32 AM): haha
meodieu129 (7/30/2010 12:20:52 AM): nhưng người ta che dấu rất giỏi nữa
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:22:43 AM): ơ, chính vì nó thủ đoạn cao siêu thế
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:23:06 AM): nên có khi mình bị hấp diêm mà không biết ấy chứ
meodieu129 (7/30/2010 12:23:12 AM): ờ nhỉ
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:23:19 AM): cứ tưởng đó là tình yêu cao thượng
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:23:28 AM): và đang dâng hiến cho tình yêu
meodieu129 (7/30/2010 12:23:28 AM): hay
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:23:53 AM): nên đưa khái niệm bị hấp diêm và vẫn... đạt cực khoái 3 lần vào tài liệu giáo dục tình dục
meodieu129 (7/30/2010 12:24:34 AM): đồng ý
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:25:02 AM): chỉ ghét những đứa không đủ trình mà cứ bày trò lừa gạt, chứ kể ra có đứa nào nó cao siêu lừa mình được cả đời thì tốt quá
meodieu129 (7/30/2010 12:25:26 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:26:16 AM): lừa độ dăm bảy chục năm, làm đám cưới vàng, có độ gần trăm con cháu, xong nó thú tội, để mình đột quỵ đi cho mau lẹ ở tuổi 90, khi biết rõ sự thật bẽ bàng và cay đắng
meodieu129 (7/30/2010 12:27:34 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:27:49 AM): thế là ok, làm đám ma to đùng
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:28:06 AM): xong xuống Âm Phủ sẽ rút kinh nghiệm, làm lại cuộc đời
meodieu129 (7/30/2010 12:28:10 AM): nhà văn ơi là nhà văn
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:34:37 AM): đường đời lắm nẻo
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:34:51 AM): va đập vào nhau rồi lại bay tứ tán
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:34:57 AM): ở với nhau một phút, có khi lại tốt hơn bên nhau cả đời
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:35:18 AM): thế cũng là tránh cho nhau
meodieu129 (7/30/2010 12:35:19 AM): uhm
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:35:26 AM): khỏi lãnh hậu quả
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:35:30 AM):
meodieu129 (7/30/2010 12:35:31 AM):
Nguyen Xuân Thuy (7/30/2010 12:36:59 AM): Thi thoảng có gặp Kiên k?
meodieu129 (7/30/2010 12:37:03 AM): có
...



vương tơ


Sợ quá gần gũi để rồi thành xa lạ.
Sợ những lạnh lùng tàn nhẫn với nỗi đau của người khác.
Sợ những tính toán thiệt hơn dù chỉ cho một lần gặp mặt. 
Sợ mình ngộ nhận
Sợ những nghi ngờ
Sợ nước mắt
Sợ những đớn đau
Sợ tâm hồn mình già nua
...


Cho dù trái tim yếu đuối của mình có quật mình xuống một lần nữa,
thì mình cũng chỉ mỉm cười.

Cuộc sống sẽ là gì nếu không biết buông bỏ, không biết yêu thương, không biết cảm thông, và nhường nhịn, và thấu hiểu... 
thì sẽ là ghét bỏ, hận thù, đố kỵ, ghen tuông, ganh tỵ, chà đạp... 



Một đứa trẻ được yêu thương thật nhiều, được lớn lên trong tình yêu, sẽ biết cách yêu thương người khác. Tâm hồn trẻ thơ chỉ biết yêu thương, không biết ghét bỏ. Một đứa trẻ lớn lên trong trong sự ghẻ lạnh, trong sự thờ ơ của người lớn mới có khái niệm ghét bỏ, hận thù, nếu có yêu thương cũng sẽ là yêu thương méo mó, đó là sở hữu, chứ không phải yêu thương.


Hãy cho yêu thương một đôi cánh.
Hãy cho chính mình một đôi cánh.




Tbjune26-2010 to EBC



Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...