Monday, December 13, 2010

buồn dài như sông


 ...
có một lần mất mát
mới thương người đơn độc
có oằn mình đớn đau
mới hiểu được tình yêu ... 





... 
trong cơn đau
một vùng nhang khói
kéo ta về
về cõi hư vô...



3 comments:

  1. ta lần mò leo mãi, chưa qua được vách sầu...
    Điệu ơi Điệu à, sầu lâu là rầu à nha :)
    Moon kết bài này Khánh Hà hát nhất, hay không chê vào đâu được :)

    ReplyDelete
  2. Lại phải xa phi công mấy hôm chứ giề :-P

    ReplyDelete
  3. @ Titi: Phi công hy sinh lâu rồi chị. vẫn đang tuyển phi công "dự bị" mới =)) =))

    ReplyDelete

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...