Thursday, April 15, 2010

You're only young one...


Hôm qua không biết vì đọc Mạc Ngôn bị ám ảnh, hay xem phim kinh dị Shutter mà mình gặp ác mộng. Hic. Hôm nay cả ngày làm việc mà buồn ngủ, đau đầu vật vờ.

Shutter - đúng là một bộ phim ma khá hay mà lâu rồi mình mới được xem, vì nội dung sâu sắc và phản ánh cuộc sống hiện đại. Sao mình lại mê xem phim ma thế nhỉ, dù xem xong thường bị ám ảnh. Có lẽ vì mình tin vào sự tồn tại của những linh hồn, hơn nữa mình say mê kỹ xảo của những nhà làm phim Hollywood. Phim này là của một đạo diễn người Nhật, bối cảnh ở Tokyo.

CF cũng thường hỏi tại sao mẹ lại thích xem phim ma đến thế.

- Tại sao người ta lại làm phim ma hả mẹ ?

- Phim ma muốn nói rằng con người phải sống tốt, đừng làm hại người khác, làm việc gì cũng phải suy nghĩ kỹ trước sau vì có thể vô tình làm hại người khác nữa... Vì dù người ta đã chết rồi, mà chết oan, sẽ thành ma, sẽ quay về báo thù.

- Vậy là phim ma không phải chỉ để dọa cho người ta sợ đúng không mẹ ?

...


DSC09183


Sau trận ốm, sức khỏe mình có giảm sút đáng kể, cả tháng rồi, ăn nhiều, ăn ngon, vậy mà phấn đấu mãi cũng chỉ mới lên lại được một kg - 46kg. Đúng là phong độ nhất thời thật, mình chạy cũng không được bền như trước, lại thỉnh thoảng bỏ một hôm, gọi là bỗng nhiên lười vận động. Đi chơi cũng lười, cuối tuần đi đâu lâu lâu cũng chỉ muốn về nhà.

Tối nay vừa xem The International với Clive Owen & Naomi Watts, hay quá chừng, không chỉ là phim hành động ly kỳ mà còn là những pha đối thoại quá hay, quá sắc bén. Đúng là một thế giới điên rồ đầy những âm mưu và tham vọng. Rồi đoàng một cái là đi đời, vậy mà sao người ta vẫn bị cuốn vào guồng xoáy điên loạn đó! Hơi có tí tiếc về nhan sắc của Naomi, giảm sút nhiều so với hồi đóng King Kong. Còn Clive thì vẫn diễn xuất không chê vào đâu được.


Việc thì ngổn ngang mà mình thì sâu lười, chỉ muốn nằm dài xem phim, đọc sách. Mình không thể tập trung nổi hay sao í, chán vật. Đôi khi mình cảm thấy đuối sức kinh khủng, giống như là chịu không nổi nữa, người căng ra như một sợi dây đàn, nếu có ai quấy rầy mình, mình tưởng chừng như muốn phát cáu lên, nhưng thật sự thì mình không nói gì. Mình thích hợp làm nhà văn hơn chứ nhỉ, sao lại đam mê mấy thứ này.


Cuối tháng này phải tậu con Nikon D90, hic, quyết tâm thôi. Không thể đi Tibet mà không pro in photography được^^. Ôi, mình chỉ muốn sống một cuộc sống thật thong dong, đi du lịch, đọc sách, chơi ảnh và viết văn. :P



DSC09180
Cây chuỗi ngọc nhà mình, nhìn gợi cảm nhỉ ^^



Em nhớ anh, nhớ kinh khủng !!!

5 comments:

  1. Hí hí... chắc anh đang đi vắng hả?

    ReplyDelete
  2. @ 2Ti: Kẻ làm em nhớ đến phát điên đang phởn phơ ở HN đấy chị ạ. Em thề là kiếp trước em đã nợ nần gì đó với "hắn ta" :P

    ReplyDelete
  3. Mỗi lần đọc bài Chị lại kết cái câu cuối : Em nhớ Anh, nhớ kinh khủng. Vì chung quy lại, nỗi nhớ không chạy đi đâu được hết.
    Chị Mèo không thích Canon hả ?Em thấy mua Canon 50D hay hơn Nikon D90 đấy Chị ạ.hihi.

    ReplyDelete
  4. @ Thương: chị thích màu ảnh của Nikon hơn. Chị hay chụp thiên nhiên, cảnh vật. Nikon chụp màu tự nhiên hơn. Canon thì nét hơn nhưng màu xám hơn. Nếu hay chụp chân dung thì nên chọn Canon. Chị là dân chơi lãng tử, hehe :D. Cám ơn em^^

    ReplyDelete
  5. Em con lang xet nua chu khong dc lang tu dau Chi a.hehe.The ma nhieu nguoi bao Nikon mau khong that nhu Canon.Em khoai chup thang cu nha e nen dg dinh nham mat dua chan.hihi.Chi Meo giu gin suc khoe dung om nua Chi Meo nhe.Cuoi tuan relax nha Chi.Hug.

    ReplyDelete

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...