Saturday, April 10, 2010

oui, c'est la vie


Dù đêm vắng cho thương nhớ đầy...

 

DSC09158


Mỗi ngày mình lại thấy quyết tâm hơn một chút và tìm cảm hứng để theo đuổi công việc. Tất cả còn đang ở phía trước, có thể thành công, có thể... không, nhưng mình phải tin tưởng. Mình thật sự muốn làm cái gì đó mới, cứ đi theo mãi một con đường cũ, cảnh vật không thay đổi là mình muốn... rẽ sang đường khác, dù có thể con đường đó phiêu lưu, nhưng ít nhiều cũng cần khám phá những khả năng của chính bản thân mình nhiều hơn.

Cuối tuần, enjoy nhất là nghe nhạc một cách thư thái, uống cafe và xem những thứ mình thích. Cả tuần, khi mình tập trung cho công việc, mình dường như quên hết mọi thứ và mình không thấy mệt mỏi. Cũng chỉ có công việc mới làm cho mình quên đi nỗi nhớ anh.

Có một điều mình cảm nhận rõ ràng vào tuần trước là mình không thấy bình yên khi ở bên cạnh những người đàn ông nhiều tham vọng, thích kiểm soát người khác. Một người đàn ông đem lại cho mình cảm giác bình yên là hiền - hiền từ trong tâm, phóng khoáng, ít nói, dịu dàng, ân cần, không cần quá để ý chi tiết, nhưng lại rất tinh tế.


Tháng rồi, Weekly Test của CF lại có một bài điểm C và một bài điểm D (còn lại 2 bài điểm A và 1 bài điểm B), mình buồn quá chừng. Con bé ham đọc sách, thông minh, nhưng lười học. Nghiêm khắc với con và buồn bực nhưng mình chỉ muốn ôm con vào lòng khi con bé cúi gằm mặt, sợ mẹ. Mình thấy vừa làm cha vừa làm mẹ thật khó. Thật sự là rất khó khăn, đối với mình. Mình muốn con tự giác học hành như mình lúc còn bé, thật chăm chỉ, độc lập và vững vàng để rồi có thể đứng thẳng trong đời.

Tuổi thơ của mình rất cô độc, nhưng không bao giờ để ba mẹ phải bận tâm về chuyện học hành. Mình vừa muốn là một người bạn của con, nhưng lại thấy cần phải nghiêm khắc hơn.






Tháng năm, mình cần phải tập trung nhiều hơn cho chuyến đi Tibet, phải đọc hết sách Guidebook (mình luôn muốn hiểu biết sâu sắc về những nơi mà mình sắp đến), mua sắm các thứ cần thiết, cả sức khỏe, nghỉ ngơi nhiều hơn, luyện tập và uống thuốc bổ dưỡng. Chuyến đi mà mình đã plan gần 2 năm nay làm mình rất phấn khích và mong đợi. Hy vọng sẽ gặt hái nhiều trải nghiệm, vượt qua nhiều thử thách và an toàn, vui vẻ cùng các bạn đồng hành chưa quen lắm.


lonxon


Cuộc sống, đôi khi phải khó khăn, phải bề bộn, chứ mọi thứ dễ dàng quá lại làm người ta quên giá trị của sự an vui, hạnh phúc, và trân trọng những yêu thương. Yêu một người, hóa ra cũng thật giản đơn, mình hạnh phúc khi nấu nướng cho người đó ăn, nhìn anh ăn ngon lành và hôm nào cũng bảo ngon, anh no quá thì mình cũng không muốn ra ngoài ăn nữa. Yêu một người đơn giản là cảm thấy bình yên khi ở bên người ấy, dù chẳng cần phải nói gì.


Mình vẫn chưa sẵn sàng cho một cuộc hôn nhân hay chung sống nữa, nên mình cũng không thể mong người khác toàn tâm toàn ý với mình. Mấy hôm nay mình luôn tự nói với mình bằng một câu của Osho: "Không ai ở đây để đáp ứng sự mong đợi của người khác cả!". Đúng thế.





Sáng thứ bảy lên mạng -YM, một anh trai tâm sự là không chia sẻ được với vợ, một em trai sắp lấy vợ than vãn là không muốn cưới nữa vì cảm thấy không chia sẻ được với người vợ sắp cưới đó. Ô hay. Sao người ta cứ mong đợi tình cảm của người khác dành cho mình, cứ tìm kiếm tình yêu từ người khác và mong người khác dành thời gian cho mình thế nhỉ ? Mình còn không chịu dành thời gian cho chính mình, lắng nghe bản thân và hiểu chính mình thì ai ở đây để lắng nghe và hiểu mình ? Yêu là gì thế. Yêu thật ra là chỉ mong cho người kia hạnh phúc, và làm mọi điều để họ hạnh phúc. Vậy thôi.

Mình thì luôn có âm nhạc, sách và... nước hoa làm bạn, những người bạn không bao giờ có thể rời bỏ mình, chỉ có mình bỏ bạn hay quên bạn mà thôi. ^^


mypf 

books 6


Mình sẽ đi pha một thứ gọi là Orgasm để uống rồi ngủ. Món Cocktail này thật ra chỉ từ rượu Cointreau và Baileys cùng với vài viên đá, lắc kỹ rùi uống. Rất phê.






No comments:

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...