Tuesday, December 15, 2009

những người mẹ đơn thân



Bạn không thể sống được vì bản thân mình nên bạn mới sống vì người khác.
Nếu biết yêu thương chính bản thân mình, bạn mới biết yêu người khác một cách đúng nghĩa.

- Osho -



bodHa 10-6-08 (14)



Người ta thường gọi họ là những singlemom. Hình như, những singlemom đang càng ngày càng nhiều, những người phụ nữ đã ly hôn, và cả những người phụ nữ chấp nhận nuôi con một mình mà không kết hôn.

Hay tại vì tụi mình giống nhau nên chơi với nhau, quen biết nhau, vì những người cùng cảnh ngộ thì luôn chú ý đến nhau và có nhiều đồng cảm ?

Thật lòng, mình thấy những người mẹ đơn thân như mình, như các bạn mình, như những con ngựa phi ngược dòng, nhất là trong xã hội Á Đông, vất vả, lo toan, nhưng vẫn phải lao về phía trước. Mạnh mẽ mà cô đơn, can đảm mà yếu đuối, cứng như một tảng đá mà cũng mỏng manh như một cánh hoa hồng... Chẳng còn cách nào khác, vì trách nhiệm với những thiên thần bé nhỏ đã được sinh ra bởi rất rất nhiều tình yêu thương...

Mình rất ghét kiểu mang thai để trói buộc một gã đàn ông nào đó. Sẽ chẳng bao giờ có hạnh phúc từ sự trói buộc và miễn cưỡng. Ngày xưa, lúc chưa kết hôn (lần thứ nhất :D), lúc đó mình cũng chưa sẵn sàng để kết hôn, cứ nghĩ nếu lỡ có con thì có khi sẽ nuôi con một mình, và nhất định cũng không thể phá thai, vì mình nghĩ mình sẽ không bao giờ làm điều đó. Và vì thực sự, lúc đó đã không tự tin rằng người đàn ông mà mình sẽ lấy làm chồng - là người đàn ông đích thực của đời mình.

Vợ chồng là duyên phận. Là duyên nợ. Và chia tay là số phận.

Rất hay. Vì khi sống một mình, mình thấy hạnh phúc, viên mãn, và ý nghĩa hơn hồi chung sống với chồng. Dù cuộc chia tay làm mình đau đớn, hụt hẫng không ít. Là lòng tự trọng bị tổn thương quá nặng nề mà thôi.

Rồi, mình đã yêu một người đàn ông tha thiết và nhiều lúc rất muốn có con với anh ấy. Nhưng mình lại không hề sẵn sàng cho một cuộc hôn nhân nữa cũng như sự chung sống. Như vậy có phải là kỳ cục hay không ? Nghĩ cũng là bình thường, khi yêu nhau tha thiết, bản năng làm cha làm mẹ thường trỗi dậy. Mình muốn gắn kết với người đó, vừa hữu hình - là đứa con; vừa vô hình - bởi thực sự chỉ có yêu thương nhau mới nghĩ đến nhau nhớ đến nhau mãi trong cuộc đời mà thôi. Nhưng sự chung sống quả là rất phức tạp, đối với mình, nếu không tôn trọng nhau, xin đừng nghĩ đến chuyện kết hôn. Nếu kết hôn, nhất định phải tôn trọng nhau, tương kính nhau.

Sự chung sống với một người đàn ông không hề đơn giản đối với những người phụ nữ độc lập, cá tính mạnh và nhất là đã từng ly hôn hay đã từng có con. Họ có thể nuôi con một mình mà không cần đàn ông làm một chỗ dựa, thực sự họ đã mạnh mẽ hơn gấp ngàn lần. Thử thách luôn làm cho chúng ta mạnh mẽ. Đau thương chỉ luôn làm cho chúng ta quý trọng cuộc sống hơn mà thôi. Chính tình yêu thương làm cho họ thêm mạnh mẽ và hoàn thiện hơn. Vì không thể yêu thương một người đàn ông trọn vẹn nên họ dồn tình yêu thương cho những đứa con. Những đứa trẻ chỉ biết yêu thương vô điều kiện, chúng không đòi hỏi, chúng luôn tin tưởng và trong sáng.


Mình về hỏi má: Má, bây giờ nếu con có thai thì sao ? Má bảo : Điên à? Không, con nói thật đó, nghiêm túc, nếu con có thai, má thấy thế nào ? Thì má thấy không nên, má chỉ thương con thôi...

Thật sự, khi tình yêu tràn ngập trong trái tim, mình luôn có tinh thần có thêm một thiên thần nữa, và mình chỉ nghĩ đến những người thân, chứ với mình thì không sao. Mình sợ những người yêu thương mình sẽ shock, rồi vì thương mình, mà buồn. Nhưng có gì không hay khi có con với người mình yêu, đó chẳng phải là minh chứng của tình yêu sao? Hơn nữa, dù sao, mình vẫn tôn trọng quyền làm cha thiêng liêng của người mình yêu dù không chung sống. Vì yêu, người mẹ đơn thân cho dù không còn có người đàn ông mình đã từng yêu bên cạnh, thì họ vẫn sẽ vô cùng thương yêu nâng niu những đứa con bé bỏng của họ. Bởi vì chúng chính là hiện thân của tình yêu trong trái tim họ. Sâu thẳm vẫn là tình yêu đã trao đi.

Single-parent không phải là cái gì xa lạ và bị kỳ thị ở xã hội Tây phương, nhưng ở xã hội này, những người phụ nữ như mình ít còn cơ hội lựa chọn cho mình một người đàn ông, và gần như không còn cơ hội yêu trọn vẹn một lần nữa. Nghĩa là yêu, rồi có thể kết hôn. Những định kiến sẽ mãi là định kiến, sẽ a dua theo số đông. Chẳng có ai có can đảm yêu thương thật lòng những người phụ nữ đã bỏ chồng, nuôi con một mình và có thể quyết định cuộc đời mình đi theo con đường mà mình muốn.


Những người mẹ đơn thân thích làm bạn với cô đơn. Họ không sợ cô đơn mà đã yêu sự cô đơn của chính họ. Yêu đến nỗi khó có thể chia tay sự cô đơn đó để đến với một người đàn ông. Những người mẹ đơn thân tìm thấy niềm vui trong công việc, trong sự chăm sóc các thiên thần và trong những sở thích thú vui của riêng họ. Quả là họ đã quá yêu bản thân mình, nuông chiều bản thân mình, điều mà những người phụ nữ đang có chồng không thể có. Kỳ lạ, những người mẹ đơn thân ở họ thường toát ra vẻ đàn bà khó cưỡng. Ngắm nhìn những singlemom, mình luôn thấy họ thật đặc biệt, ở họ luôn toát ra một vẻ đẹp, vẻ đẹp của sự độc lập, tự tin, và cả vẻ đẹp của sự cô đơn.


Người ta cứ nghĩ những người mẹ đơn thân, những người phụ nữ nuôi con một mình là không cần đàn ông, hay đàn ông chẳng có nhiều ý nghĩa đối với họ, hoặc họ coi nhẹ vai trò của đàn ông...

Không, không phải.


Đàn ông rất có ý nghĩa trong cuộc đời những người phụ nữ nuôi con một mình. Họ là những người quá nhạy cảm, lại quá cứng rắn, họ làm sao có thể tự tin hy sinh cá tính của mình vì một người đàn ông không yêu thương họ hết lòng, không bao dung, rộng lượng ? Thật ra là do họ đã lý tưởng hóa đàn ông, và họ đã thất vọng, sợ thất vọng và tổn thương trong cuộc sống chung mà cuối cùng, họ còn lại một mình.








1 comment:

  1. Mâu thuẫn đi kèm nhau Chị ạ. Vừa muốn có con với đàn ông mình yêu thương, nhưng sống chung thì lại vấn đề khác. Tự dưng tự do lâu, nghe chung sống lại hãi hùng :P .

    ReplyDelete

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...