Wednesday, January 13, 2010

I'm big big girl...


I'm a big big girl
in a
big big world
It's not a big big thing if you leave me
but I do do feel that
I too too will miss you much
miss you much...




Hôm nay 8.30 p.m mới rời khỏi công trình, 9h hơn mới về đến nhà, tắm xong là đúng 10h đêm -  ăn tối một mình.

Thợ nghỉ đột xuất vì nhà có tang, không có thợ mới, thứ bảy phải giao nhà nên mình làm thợ sơn luôn. Hic.

Vừa ăn tối vừa nghe nhạc trên mạng, cảm giác tuyệt vời. Xong, uống một lon bia, hút thuốc và mơ màng...

Nỗi nhớ anh vẫn luôn ngự trị, khi em chạy bộ buổi sáng, khi em pha tách cà phê, khi em trồng hoa, hay cả khi đang miệt mài làm việc, khi em ăn tối, và lúc này... em hút thuốc.
Nhưng em vẫn yêu tự do của mình lắm. Ngay giờ đây, em yêu sự cô đơn của mình, yêu sự tự do của mình. Sống với nỗi đau không dễ. Có khi, đang làm việc, thỉnh thoảng em phải dừng lại một chút vì nỗi nhớ anh làm em nghẹt thở.
Em đang nghe bản nhạc Tưởng Rằng Đã Quên.

Với anh, có lẽ sẽ chẳng bao giờ em có thể quên.


Một nỗi đau âm thầm, nhức nhối.


Bao giờ cho em quên ?













No comments:

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...