Friday, November 27, 2009

courage by myself








Thỉnh thoảng CF đi vắng, thế là lại được ở một mình buổi tối, dù cũng có tí nhớ cô nàng.

Về, tắm, cắm hoa, nấu nướng, một mình một đĩa, một ly rượu, mở nhạc, thắp nến, thế là thưởng thức. Xong thì nhấm nháp chocolate rùi đọc The Fountainhead. Phê. Yên tĩnh tuyệt đối. Sướng nhất là không phải mở miệng để nói, không phải lo những thứ vặt vãnh ngày thường, vì là cuối tuần.

Mình đã học được cách buông bỏ mọi cảm xúc xung đột mâu thuẫn. Mình thích cảm giác đối diện với chính mình.







Hey, vậy là đã khởi động xử vụ án chạy bộ mỗi buổi sáng rồi nhé, 30 phút + 15 phút khởi động và về đích. Chạy cũng rất phê. Lúc chạy bỗng mình nhớ quá những ngày học Award Before Change cách đây gần 7 năm. Hình như mình đã bỏ quên điều gì đó quá lâu. E hèm. Quyết tâm, quyết tâm và quyết tâm. Một tinh thần khỏe mạnh trong một thân thể cường tráng, oh yeah !








Wednesday, November 25, 2009

ru em ngồi yên nhé... tôi tìm cuộc tình cho...






Phật nói: "Tình bằng hữu là thứ còn sâu sắc hơn tình yêu nhiều. Tình yêu có thể chấm dứt. Tình bằng hữu không bao giờ chấm dứt".

Tình yêu có thể chấm dứt. Tình bạn không bao giờ chấm dứt. Ngày mai bạn có thể ghét người bạn yêu hôm nay - nhưng người đã từng là bạn bè không bao giờ có thể trở thành thù. Nếu người đó mà trở thành kẻ thù thì ta biết rằng ngay từ ban đầu chẳng có tình bạn nào cả.

Tình yêu thì ràng buộc, tình bằng hữu cho ta tự do. Tình yêu có thể nô lệ người khác. Nó có thể sở hữu, nó có thể trở thành chủ nhân ông. Tình bạn không bao giờ trở thành chủ nhân của ai cả, nó chẳng cầm giữ ai, nó không bỏ tù - nó giải phóng. Tình yêu sẽ trở thành ràng buộc bởi vì người yêu thì luôn nằng nặc đòi hỏi người kia không được yêu ai khác ngoài mình.

Tình bạn không có sự đòi hỏi đó. Một người có thể có rất nhiều rất nhiều bạn, hàng trăm hay hàng ngàn. Bởi vì tình bạn là một kinh nghiệm sâu xa và rộng lớn. Tình bạn luôn phóng khoáng và chân thành, luôn thứ tha và rộng lượng.

Đó là lý do tại sao những người bạn dù lạc nhau 10 năm vẫn tay bắt mặt mừng khi lại tìm gặp được nhau. Còn những người yêu thì mãi mãi ra đi cùng với tình yêu đã chết.


Thật ra, những người yêu nhau đó chưa từng là bạn.
Thật ra, chẳng có ai yêu bạn cả, bởi trong cốt lõi sâu xa nhất của họ, họ yêu một cái gì đó khác. Không ai đủ can đảm để yêu không vì một điều gì cả, tức là trong trái tim nẩy sinh tình yêu. Tức là họ yêu bạn vì chính bản thân bạn, dù bạn xấu xí, dù bạn sai lầm hay chỉ là kẻ thất bại, ngốc ngếch, hay dù cho bạn có đối xử với họ thế nào. Ai cũng mong muốn người khác yêu mình vô điều kiện, nhưng không ai đủ can đảm dấn thân vào con đường đó.

Không ai trong chúng ta có thể yêu, bởi bên trong chúng ta chẳng có suối nguồn tình yêu nào cả. Khi ta nói với người kia : "Tôi yêu em/anh" thực ra là ta không ban phát tình yêu mà đang đòi hỏi tình yêu. Tất cả chúng ta đều đòi hỏi tình yêu. Và làm sao một người chính họ còn đang đòi hỏi tình yêu lại có thể cho đi tình yêu được ? Làm sao một kẻ ăn xin lại có thể trở thành vua ? Làm thế nào mà người đang đi xin tình yêu lại có thể là người ban cho tình yêu ?


Tất cả chúng ta đều đòi hỏi tình yêu lẫn nhau - Những kẻ ăn xin tình yêu. Tất cả mọi người đều đòi hỏi tình yêu mà không biết rằng, người mà ta đang đòi hỏi tình yêu đó, chính họ cũng đang đòi hỏi tình yêu từ người khác. Giống như những kẻ ăn xin đứng trước mặt nhau chìa ra những cái bát để ăn xin lẫn nhau.

Bao lâu mà con người còn đòi hỏi tình yêu, người ấy không thể nào có khả năng ban phát tình yêu. Bởi vì đòi hỏi tình yêu là một dấu chỉ rằng không có suối nguồn tình yêu nào trong người đó. Nếu không tại sao lại phải xin xỏ tình yêu từ bên ngoài? Chỉ có người mà đã vượt khỏi sự cần thiết phải đòi hỏi tình yêu thì mới có thể cho đi tình yêu.

Tình yêu là sự chia sẻ, không phải sự xin xỏ. Tình yêu là một vị hoàng đế, chứ không phải là kẻ ăn mày.

Tình yêu chỉ biết cho đi mà thôi, nó không hề biết gì về việc đòi hỏi.

Tình yêu mà đòi hỏi thì không phải tình yêu.

Tất cả chúng ta đều là những kẻ ăn mày và tất cả chúng ta đều đi hỏi xin những kẻ ăn mày khác về những gì mà họ không có. Và khi ta không xin được, ta trở nên phiền muộn ; ta khóc lóc kêu gào và nhận thấy rằng ta không có được tình yêu. Tình yêu không phải là cái gì đạt được từ bên ngoài. Tình yêu là âm nhạc của nội tại bên trong con người. Chẳng ai có thể cho bạn tình yêu. Tình yêu là một sự nở hoa từ bên trong bạn. Bạn không thể đạt được tình yêu từ bên ngoài, thế nhưng tất cả chúng ta vẫn cứ tìm kiếm tình yêu ở bên ngoài. Tất cả chúng ta tìm kiếm tình yêu ở người được ta yêu - một hành động hoàn toàn sai lạc và vô ích.

Tình yêu đã ra đi hay rồi sẽ ra đi - sẽ mãi mãi chẳng bao giờ là tình yêu thực sự. Tình yêu còn khi người còn yêu ta và tình yêu hết khi người bỏ ta đi, khi người quay lưng! Thật nực cười ! Làm gì có tình yêu mà hết ! Chỉ là dối trá, chỉ là để xin xỏ tình yêu.




Tóm lại, uống một ly vang rồi ngủ nhé, thấy đời bay bổng phết.







Monday, November 23, 2009

Sức mạnh của nụ hôn


http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/13412/may_be_one_BIGBIG_kiss_by_EXtrasoda.jpg
pix unknown


Bài này của bạn Môi Đỏ, thấy khá hay thuổng về đây:

Hôn đi, không hôn thì sống làm gì ?

- Đối với anh hôn còn thích hơn cả làm tình.

 -Em cũng thế, làm tình mà không hôn thì vứt

-Thế hôn mà không làm gì hết thì sao?

 -Thì tiếc mãi chứ sao…

   Tình yêu đã chết nếu hai người không còn muốn hôn nhau nữa, tình yêu vẫn sống nếu hai người không thể hôn nhau nữa, và tình yêu sẽ đạt đến đỉnh cao nếu hai người chỉ được hôn nhau trộm lén mà không được phép làm gì hơn thế nữa…Tình yêu đậm sâu lúc hai người có thể hôn, vuốt ve, trò chuyện và ân ái… Còn tình yêu sẽ ra sao nếu họ vẫn ân ái mà chẳng buồn hôn? Không biết. 

 Người ta sinh ra đôi môi để luôn luôn khao khát ngậm vào một cái gì đó, như đứa trẻ từ bé đã thích nút vú mẹ, nút đủ thứ những gì trong tầm tay nó, chẳng phải vì đói, chẳng phải vì muốn ăn, mà chỉ đơn giản điều đó tạo nên khoái cảm… Lớn lên một chút, môi dùng để nói nhiều hơn, rồi thì ăn nhiều hơn, rồi thì…hôn nữa, bởi vì thay vì nút lung tung, con người đã nhận ra nên nút... vào ai đó.

Nụ hôn là cách thể hiện tình cảm gần gũi nhất của con người, người ta có thể hôn lên bất cứ đâu khi đã yêu, nó như gia vị trong một món ăn vậy, nếu thiếu nụ hôn, tình yêu trở nên nhạt thếch, ân ái đục ngầu và mối quan hệ giữa người với người phần nào  trống rỗng. Vì chẳng có bà mẹ nào lại chẳng hôn con, chẳng có đôi tình nhân nào ngồi bên nhau chỉ để nhìn ngắm và sờ soạng, chẳng có đôi môi nào không khao khát được gần gũi một đôi môi… Cuộc sống thiếu nụ hôn, cuộc sống thiếu oxy để thở.

Có một lần tôi bị đứt tay, người đàn ông ấy vội vàng đưa ngón tay tôi lên môi để nút, những dây thần kinh ở đầu ngón tay bỗng trở nên tê dại, vết cắt mềm nhũn đi và tôi mềm nhũn đi…Tôi bỗng nhận ra, môi của một người đàn ông có thể trở thành liều thuốc giảm đau rất hữu hiệu, không những thế, môi của một người đàn ông còn có thể tạo nên niềm hạnh phúc vô bờ bến cho người đàn bà anh ta yêu, nếu anh ta biết cách hôn và hôn bằng tất cả tình yêu… Để khi người đàn bà hạnh phúc, nàng sẽ mang hạnh phúc ấy gieo rắc khắp nơi, nàng yêu đời, nàng trở nên nhân hậu… Cuộc sống sẽ đẹp lên rất nhiều trong mắt nàng, nửa thế giới được hôn, cả thế giới sẽ căng tràn nhựa sống.  

Vậy cho nên mong những người đàn ông hãy dùng môi để hôn hơn là nói những điều to lớn, chỉ cần hôn và thì thầm thế thôi…Thế giới chắc chắn sẽ bình yên hơn đấy, khi những người đàn ông dành thời gian nhiều hơn để hôn .

Nhưng mà nhớ... đánh răng đều nhé, chẳng ai hạnh phúc nổi nếu được hôn bởi một hũ mắm tôm đâu.



***

Mình bổ sung theo tâm lý học tí, đua đòi:

Thường thì đối với phụ nữ, hôn là phương tiện quan trọng đo khả năng tương thích của một đối tác tiềm năng. Phụ nữ coi nụ hôn có ý nghĩa như là sự khởi xướng, duy trì và kiểm soát tình trạng hiện tại với một đối tác lâu dài. Ngược lại, nhiều người đàn ông đặt ít tầm quan trọng hơn cho nụ hôn, đặc biệt là với các đối tác ngắn hạn và chỉ hôn để có chuyện ấy.

Ngoài ra, hôn giống như một quá trình điều tra, cho phép chúng ta thấy được mùi vị khác nhau của mỗi người. Hôn chỉ có thể mãnh liệt khi người ta muốn gần gũi nhau, trong tiềm thức, đó là những giác quan: xúc giác, vị giác, cả thị giác vì thông thường nhìn nhau rồi mới hôn, và hôn rồi lại nhìn nhau... Mà tình yêu, thực sự là những tiềm thức, không phải là ý thức. Có một trao đổi phong phú và phức tạp của thông tin liên quan đến hóa chất, xúc giác và biểu lộ tính tình khi hai người hôn nhau.


Chỉ có những nụ hôn mãnh liệt khi người ta có những đam mê cháy bỏng, sự hợp nhất, sự thấu hiểu, và nhiều ham muốn. Bởi vì nụ hôn là một phần của tình dục, mà tình dục là một phần tất yếu của tình yêu, nó giúp cho tình yêu thêm trọn vẹn, thêm gắn kết. Nhưng nếu chỉ có tình dục, mà chỉ có làm vụ kia mà không có hôn thì mình nghĩ không phải là tình dục đúng nghĩa. Và chắc chắn không phải là tình yêu. Mình vẫn nghe các anh giai kể đi chơi gái thì không hôn, right ? Khi không hôn, đó là lúc người ta... có ý thức. Người ta ý thức đó chỉ là giải quyết sinh lý. (ak ak)

Nhưng với tình yêu, nếu không có một kết nối tình dục mạnh mẽ thì không thể đủ độ gắn kết giúp hai người đi tới cam kết lâu dài. Mà kết nối đầu tiên và quan trọng nhất chính là nụ hôn. Hầu hết những đôi yêu nhau vẫn mặn nồng sau nhiều năm, thì chuyện giường chiếu của họ thường là number 1. Sự hòa hợp tâm hồn dẫn đến sự hòa hợp thể xác. Lúc đầu, có thể vì mê nhau (vì đẹp, hấp dẫn,...) người ta cứ tưởng là hòa hợp. Thật ra, những cặp về sau lủng củng, là ngay từ ban đầu đã không có sự hòa hợp tâm hồn, người ta cố vì không có đối tác khác tốt hơn mà thôi. Cũng không loại trừ, tâm hồn con người luôn luôn thay đổi. (Huề vốn )



***

Hôm qua chủ nhật, ngồi xem một bộ phim trên Star Movies khá hay, tựa là SWEET HOME ALABAMA, nội dung hơi nhảm và đẹp như mơ, vì nhân vật nữ chính ra đi 7 năm, sự nghiệp thành công rực rỡ, đính hôn với con trai thị trưởng New York rùi mà về quê làm thủ tục ly hôn với chồng cũ mới phát hiện ra tình yêu đích thực của mình vẫn là... chồng cũ.

Nhân vật chồng cũ đã hỏi nhân vật nữ chính ở phút cuối cùng : Why do you still want to marry me?


Nhân vật nữ chính trả lời: Em muốn lấy anh vì em có thể hôn anh bất cứ lúc nào em muốn.


Và họ hôn nhau dưới trời mưa cùng sấm sét ì đùng.


Chỉ có thể còn muốn hôn khi yêu mà thôi. Sure.


Saturday, November 14, 2009

my TIBET plan



http://a367.yahoofs.com/lifestory/CIk_PbGfFRjxczwDQtuPesw6_6/blog/20091115091358541.jpg?lb_____Dy0Jkpnx0


1. Để dành tiền: 2 xấp, hay hơn nhỉ . Gọi là Tibet fund đi, để tránh tiêu pha linh tinh không cần thiết, nghĩa là phải tiết kiệm nhé.

2. Kiếm tiền mua con Nikon D90 để chụp ảnh cho sướng và pờ rồ hơn, khoảng hơn 1 xấp nhỉ

3. Dành thời gian Tập thể dục và chạy bộ everyday  để chuẩn bị cho Everest Base Camp. Chả biết leo được tới đâu, có khi nửa chừng hộc máu mà chết. Vì vậy phải khỏe.

4. Học lại vài câu Chiness thông dụng (mình ghét học Tiếng Tàu cực)

5. Mua hai cái áo lạnh Mango thiệt đẹp thiệt xinh, khăn quàng cổ thiệt chic, boots đế thấp và giày thiệt ngầu để diện ở nơi nóc nhà thế giới. (vụ điệu đà và thích đẹp này chưa biết hao mí chai nữa )

6. Đọc mí cuốn sách về Tây Tạng, vụ "nghiên kíu" này để bay mí chặng đọc típ cũng được. (thời gian đâu thời gian đâu, hic hic)


7 Tháng nữa! Vì đã book vé return bay KUL và Chengdu, mất tiền rùi, nên kiểu gì cũng phải lên đường.
Đầy hứng thú. Nghĩ đã thấy sướng mê ly.

Khả năng chịu lạnh của mình kém cực, nên có khi sẽ... chết vì lạnh trên đó, nghĩa là đi có thể không về . Dù sao cũng vẫn đi. Bi giờ mà không đi mai mốt già chắc không còn sức mà đi đâu, nên ưu tiên số 1 cho plan này.


http://a367.yahoofs.com/lifestory/CIk_PbGfFRjxczwDQtuPesw6_6/blog/20091115122748786.jpg?lb_____D2Z3XNQb0



Có bác nào đã đi Tibet làm ơn vui lòng cho mình thêm kinh nghiệm, chắc chắn không thừa. Xin cám ơn.





Friday, November 13, 2009

...Không duyên nợ cùng nhau làm sao giữ cho đừng chia ly...



Trăng ơi sao trăng rụng xuống cầu
cho con sông kia ngậm mối sầu
trôi lang thang đến bạc mái đầu
tìm cả đời chẳng thấy trăng đâu ?
 ...

thôi thôi thì nếu anh hững hờ
đành để tôi mong chờ
bằng trái tim bơ phờ ...

thôi thôi thì lỡ yêu ai rồi
thì suốt trong cuộc đời
yêu một người mà thôi...


- Hoa kia là hoa giả hay hoa thật... hoa giả phải không em?
- Anh biết rồi mà... sao còn hỏi :)
- Hoa giả mà cũng cắm.
- Sao không? Giả mà như thật, khiến cho anh cũng khó phân biệt được. Đó là sự mô phỏng thiên nhiên, nó thật ở chỗ là người ta cố làm cho nó giống như thật.

Khi người ta yêu nhau, chán nhau rồi đối xử tệ chả ra gì với nhau - Em gọi đó là sự mô phỏng tình yêu. Đó không phải là tình yêu.

Mà đôi khi, ta lỡ, hay thử chia tay một người, ta mới biết người đó có yêu ta thật hay không. Ta cũng mới biết ta có đang mô phỏng tình yêu hay không.




http://a367.yahoofs.com/lifestory/CIk_PbGfFRjxczwDQtuPesw6_6/blog/20091114011746609.jpg?lb_____DjdSkyKhd

Mình hình như đang trở thành một homebody, nghĩa là một người chỉ thích ở nhà.

Bước vào nhà, với không khí yêu tĩnh, đối diện với những tượng Đức Phật ở khắp mọi nơi trong nhà, mình như quên hết những căng thẳng công việc, những xì-trét vì giao thông, những bon chen mệt mỏi bên ngoài. Tâm mình lập tức bình an.


http://a367.yahoofs.com/lifestory/CIk_PbGfFRjxczwDQtuPesw6_6/blog/20091114012738651.jpg?lb_____DA4ax1ks9

Ngoài công việc và những lúc phải ra phố vì cần thiết, mình chỉ thích về nhà, ở nhà, làm việc, nấu nướng, ăn uống, xem phim, nghe nhạc, đọc sách... nói chung là không thiếu trò để làm ở nhà. Mình chẳng còn thích tụ tập đàn đúm, chẳng còn thích những chốn đông người. Cafe ăn uống với bạn bè cũng hiếm rồi. Có gì thì bạn thân cứ chạy qua nhà, ăn uống nói chuyện thật thoải mái.

Đi đâu cũng thấy nhớ nhà, phồn hoa như Singapore hay huyền bí như Siem Reap cũng không giữ chân mình được lâu. Nhiều khi cảm thấy yêu Sài Gòn quá chừng, mà cũng ghét cái thành phố ô nhiễm, bụi bặm và kẹt xe này. Không hiểu sao mình vẫn cứ gắn bó với nó, ở Bangkok tiện nghi là thế cũng không thấy thân thương như Sài Gòn. Nhưng mình nhớ cái chốn của mình, nơi mình có thể bày biện trang trí tự do theo ý thích, nơi mình tập trung mọi tinh lực để làm việc một cách hiệu quả nhất, nơi mình ngủ ngon nhất, tối tối được ôm con gái thủ thỉ chuyện trò, được cắm những bông hoa mình yêu, được nấu những món mình thèm ăn, cái chốn "thiền tại chỗ" của mình cũng luôn có rượu vang để uống cho nồng nàn cùng vài thứ để nhấm nháp... và buổi chiều, từ trên cao có thể hóng gió ngắm hoàng hôn Sài Gòn rất tuyệt.... nói chung là no place like home.

http://a367.yahoofs.com/lifestory/CIk_PbGfFRjxczwDQtuPesw6_6/blog/20091114013205968.jpg?lb_____DM55E_iZP

Có lẽ vì mình đã đi nhiều quá ? đã gặp gỡ đủ loại người... Có một thời tuổi trẻ mình chỉ ham đi và luôn muốn đi...

Rồi một ngày bước giang hồ chợt mỏi
Ta bỗng thèm góc ấm bỏ cuộc chơi...
(Độc huyền cầm-  Lương Ngọc An)

Thật ra là mình còn muốn đi nhiều nữa, hôm nay đã lọ mọ vào book vé đi Tibet cho mùa hè năm sau.

Mình còn muốn đến Địa Trung Hải, Nam Mỹ, và cả Bắc Âu.


Sài Gòn lại chuẩn bị trang trí đón một mùa Giáng sinh mới... Ngoảnh đi ngoảnh lại mà mình đã "mình ên" 4 cái Xmas rùi. Nhanh nhỉ.

http://a367.yahoofs.com/lifestory/CIk_PbGfFRjxczwDQtuPesw6_6/blog/20091114012823809.jpg?lb_____DtUuv0_ii

Mình luôn cảm thấy cuộc sống thật ngắn ngủi, nên tận hưởng từng ngày, từng giờ. Không phiền ai, trách ai, giận ai. Phật nói là đã Ngộ. Không lấy hành động hay sai lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình. Nên mình sống rất thoải mái, mặt mày thường tươi tắn, hay mỉm cười, trêu người khác... khiến nhiều người luôn nghĩ mình hạnh phúc vì có một người đàn ông bên cạnh và hẳn rất cưng chiều mình. (Buồn cười nhỉ ?) Mình cảm thấy khi người ta giận dữ người ta thật xấu xí. Khi người ta cười, tình yêu cuộc sống như bừng nở. Vậy tại sao không sống thật vui vẻ. Mình đã đau khổ quá nhiều và quá đủ, mình chỉ muốn dành trọn những tháng ngày còn lại của cuộc đời cho hai chữ Tình yêu và niềm vui. Tình yêu công việc, Tình yêu dành cho con gái, và tình yêu... trong trái tim.

Vậy nên mình luôn học cách quẳng đi mọi áp lực, mọi lo lắng, mọi phiền muộn. Mình cũng là một kẻ không có bản ngã, không thích tranh dành, không thích chứng minh, không cần tỏ ra mình đúng. Chỉ yêu và sống thực là mình. Mình là con người của tự do, của yêu thương vô điều kiện. Chỉ làm những gì mình thích. Không cần cố gắng làm hài lòng bất cứ ai, chỉ yêu thương là đủ. Nếu là yêu thương, là tự nguyện, không cần đòi hỏi, không cần người phải trả lại.


http://a367.yahoofs.com/lifestory/CIk_PbGfFRjxczwDQtuPesw6_6/blog/20091115122255630.jpg?lb_____DdyY.MqA7

Khi bạn cười là trong lòng bạn thấy vui, bạn không cần cười để làm hài lòng ai đó.

Trăng ơi sao trăng rụng xuống cầu
cho con sông kia ngậm mối sầu
trôi lang thang đến bạc mái đầu
tìm cả đời chẳng thấy trăng đâu ?
...

http://a367.yahoofs.com/lifestory/CIk_PbGfFRjxczwDQtuPesw6_6/blog/20091114012328358.jpg?lb_____DgCiSRsSfthôi thôi thì nếu anh hững hờ
đành để tôi mong chờ
bằng trái tim bơ phờ
...

thôi thôi thì lỡ yêu ai rồi
thì suốt trong cuộc đời
mình cứ nuôi mong đợi...

(Ca khúc Bẽ Bàng- Thái Thanh)






Tuesday, November 10, 2009

Thực phẩm chữa bệnh cho phụ nữ




Các chuyên gia dinh dưỡng cho rằng, nếu chúng ta biết kết hợp các loại dinh dưỡng trong thức ăn hàng ngày, sẽ hạn chế được việc phải dùng thuốc.

Còn đối với phụ nữ, chế độ dinh dưỡng hợp lý có thể ngăn ngừa được một số bệnh.


Bệnh thiếu máu: Bổ sung các thực phẩm giàu chất sắt.

Đối với phụ nữ, chu kì kinh nguyệt hàng tháng cũng là một trong những nguyên nhân khiến cơ thể bị thiếu máu. Nếu tình trạng này kéo dài sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự hoạt động của buồng trứng. Những thực phẩm như gan, thịt bò, rau chân vịt… không chỉ là thức ăn giàu chất sắt mà còn dễ hấp thụ. Đặc biệt, trong thời kì kinh nguyệt, bạn không nên uống cà phê và trà đặc, vì các loại đồ uống này sẽ cản trở quá trình hấp thụ chất sắt của cơ thể.


Ảnh minh họa

Kinh nguyệt không đều: Uống sữa nóng pha với mật ong

Đau âm ỉ bụng dưới, đau lưng, cơ thể mệt mỏi, ngủ không ngon giấc… là tình trạng thường gặp trong thời kì kinh nguyệt. Các chuyên gia phụ sản khuyến cáo, trong những ngày có kinh, mỗi tối trước khi đi ngủ, bạn nên uống 1 cốc sữa bò nóng pha chút mật ong sẽ làm giảm sự căng thẳng, thoải mái về tâm lý, tạo giấc ngủ ngon, khiến cơ thể không bị mệt mỏi.


U xơ tử cung: Ăn nhiều rau, quả màu hồng

Thành phần hóa học trong các loại rau củ quả màu hồng và hành tây, nho tím… đều có khả năng ức chế sự tăng trưởng của các tế bào ung thư, đồng thời giúp cơ thể phòng tránh sự phát triển của căn bệnh u xơ tử cung.


Bệnh viêm tuyến sữa: Ăn nhiều lúa mạch và đồ biển

Nghiên cứu gần đây cho thấy, thực phẩm hàng ngày của phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ nên có nhiều lúa mạch, vì nó giúp các hormone nữ được duy trì ở mức hợp lý, tránh dẫn đến bệnh viêm tuyến sữa do hormone nữ tăng cao. Chất iốt có trong đồ biển cũng có tác dụng tương tự, hạ thấp mức hormone nữ trong cơ thể khi tăng cao.


Đau thần kinh: Ăn chuối tiêu

Công việc cơ quan và gia đình khiến nhiều người bị đau đầu, căng thẳng, và những lúc như vậy bạn nên ăn chuối tiêu. Chuối rất giàu vitamin B6, có tác dụng trị chứng căng thẳng thần kinh và đau đầu hiệu quả. Ngoài ra, ăn chuối tiêu còn giúp chúng ta dễ ngủ và giảm đau âm ỉ ở bụng dưới.


Đau nửa đầu: Ăn nhiều thực phẩm giàu magiê

Bệnh này thường gặp ở phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ, đặc biệt là phụ nữ lao động trí óc. Một nghiên cứu cho thấy, ở những người hay bị đau nửa đầu, thì hàm lượng magiê trong máu của họ đều thấp. Nếu biết cách bổ sung magiê bằng các thực phẩm giàu dinh dưỡng như: hạt kê, các loại đậu, chuối tiêu, quả có vỏ cứng hay đồ biển… thì có thể ngăn ngừa và giảm được căn bệnh này.


Phiền muộn: Hãy ăn cá

Do chịu ảnh hưởng của các hormone tiết ra trong cơ thể, nên phụ nữ thường dễ bị phiền muộn, suy nghĩ buồn phiền hơn nam giới. Tuy nhiên, các nhà khoa học đã phát hiện ra, nếu chúng ta thường xuyên ăn các loại cá như cá đối, cá trích, cá song… chứa omega thì có thể hạn chế và khắc phục được tình trạng này.


Giảm hormone nữ: Ăn các chế phẩm từ đậu

Hormone nữ tính có vai trò rất quan trọng trong cơ thể phụ nữ. Nếu hormone này bị thấp, sẽ khiến cho các cơ quan sinh sản và sự hoạt động của các cơ quan trong cơ thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Do vậy, ngoài rau xanh, hoa quả, trong thực đơn hàng ngày chúng ta nên bổ sung thêm các chế phẩm từ đậu tương. Mỗi ngày, bạn nên uống 500ml sữa đậu nành hoặc ăn 100g các loại như đậu phụ tươi, đậu phụ nhự… sẽ giúp điều tiết và duy trì hormone nữ trong cơ thể ở mức bình thường.


st

Monday, November 9, 2009

Sự cần thiết của cô đơn






Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

CAO HÀNH KIỆN
(1940~)


Diễn văn nhân dịp lãnh giải thưởng "Golden Plate Award" tại International Achievement Summit (Hội Nghị Thượng Đỉnh về Thành Tựu Quốc Tế) lần thứ 41 của American Academy of Achievement, tổ chức tại Dublin vào ngày 8 tháng Sáu 2002.
 --------------


Cảm giác cô đơn là thuộc tính độc đáo của con người. Một cái cây hay một con chim có vẻ như đang cô đơn, nhưng đó là một cảm giác mà kẻ quan sát đã gán cho chúng. Cảm giác này xảy ra khi một con người đang ở một mình, và, bị tác động bởi xúc cảm của chính mình, y liên kết trạng huống của riêng mình với trạng huống của con chim hay cái cây trước mắt mình. Vì cảm giác này gắn liền với một yếu tố thuộc về việc kiến khảo tự ngã, nó không phải là một sự chiêm nghiệm thuần tuý khách quan. Sinh ra như thế, cảm giác cô đơn là một dạng thức thẩm mỹ, qua đó, trong lúc đang quan sát hoàn cảnh ngoại giới của mình, người ta đồng thời kiến khảo cái tự ngã ở bên trong, và ở một chừng mực nào đó thì đây là một sự khẳng định phẩm giá bản thân.


Cảm giác cô đơn này, mọc lên từ lòng tự yêu mình, có thể gây ra thái độ tự thương hại hay dẫn đến sự lừa dối, và thậm chí có thể hoá thành thứ xúc cảm nông nổi thái quá. Nếu không còn mối quan tâm về ngoại giới, cảm giác này có thể biến thành một mớ rối rắm trong tâm hồn và trở nên một nỗi bi thống làm sinh ra lòng khinh mạn và cố chấp.


Để tiếp nhận sự thú vị từ cảm giác cô đơn thay vì để cho nó trở thành một nỗi bi thống, ta phải kiến khảo cả những gì ở bên ngoài và những gì ở bên trong — nói cách khác, dùng một con mắt khác để lặng lẽ quan sát thế giới ngoại tại cũng như thế giới nội tại của chính mình. Con mắt thứ ba này — con mắt có khả năng vượt lên trên những giới hạn của bản thân — chính là cái mà chúng ta vẫn gọi là ý thức, hay thậm chí là tuệ thức.


Tuy nhiên, tuệ thức hay ý thức cũng sinh ra khi ta có khoảng cách — nói cách khác, khi ta lùi lại một bước. Chúng ta cần một khoảng cách nào đó để có thể thấy rõ và phán đoán chính xác về con người và các sự kiện.


Cô đơn không chỉ là một phán đoán mang tính thẩm mỹ, bởi nó cũng có thể biến thành một động lực. Vì nó đặt tiền đề trên sự khẳng định phẩm giá bản thân, nó góp phần thúc đẩy cá nhân vươn tới và vượt qua những khó khăn, hay theo đuổi một mục đích đặc biệt.


Chỉ khi một đứa trẻ đối diện với cô đơn, nó mới bắt đầu trở thành một người lớn; và chỉ khi một con người đối diện với cô đơn, y mới trưởng thành. Cô đơn thì rất cần thiết cho người đến tuổi thành niên. Nó khuyến khích sự độc lập, và tất nhiên, để làm tăng sức mạnh nhân cách trong những hoàn cảnh xã hội thì khả năng chịu đựng cô đơn là điều không thể thiếu.


Thật tệ hại nếu không có cái khoảng cách thiết yếu này giữa cá nhân và những người khác, nếu lúc nào cũng phải chen chúc với mọi người — dù trong một gia đình hay trong một tập thể khác. Hơn nữa, việc cộng sinh đòi hỏi sự cao thượng và cảm thông, và những phẩm tính này tuỳ thuộc vào chúng ta có đủ không gian thích hợp giữa bản thân và người khác hay không.


Mở rộng hơn nữa, cô đơn là một điều kiện tiên quyết cho tự do. Tự do tuỳ thuộc vào khả năng tư duy phản tỉnh, và tư duy phản tỉnh chỉ có thể bắt đầu khi con người ở trong cô đơn.


Thế giới không chỉ gồm có những cặp nhị phân — đúng hay sai, đồng tình hay phản đối, chính trị khéo hay hay chính trị không khéo. Trước khi chọn lựa, chẳng có hại gì nếu ta lưỡng lự và để dành ra một chỗ nho nhỏ cho tư duy phản tỉnh độc lập.


Khi những ý thức hệ, những trào lưu ý tưởng, những trò thời thượng và những trò điên khùng đang ngự trị khắp nơi, thì chính sự cô đơn khẳng định sự tự do của mỗi người.


Trong cái thế giới ồn ào hối hả hôm nay, sự tuyên truyền qua phương tiện thông đại chúng đang lan rộng khắp mọi nơi, thì nếu đôi khi một cá nhân muốn lắng nghe tiếng nói của trái tim mình, y sẽ cần sự hỗ trợ của cảm giác cô đơn. Cho đến khi nào cô đơn không biến thành một thứ bệnh, nó là điều cần thiết cho mỗi cá nhân để xác lập chính mình và để đạt đến những thành tựu.


Tôi xin cảm ơn tất cả quý vị hiện diện hôm nay tại cuộc hội nghị lừng danh này đã kiên nhẫn lắng nghe tôi nói về những ý nghĩ mà tôi đã thâu thái được từ những kinh nghiệm của bản thân. Tôi tin chắc rằng tất cả quý vị cũng có những ý nghĩ như thế.


---------
Dịch từ bản tiếng Anh của Mabel Lee, "The Necessity of Loneliness", trong Gao Xingjian, The Case for Literature (Sydney: HarperCollinsPublishers, 2006). Nguyên tác của bài diễn văn này được đăng lần đầu tại Đài Loan, với nhan đề 必要的孤獨 [“Tất yêu đích cô độc” (Yêu cầu tất nhiên của sự cô độc)], trên phụ trang văn học của tờ 聯合報 [Liên Hiệp Báo], ngày 11/07/2002.


Sunday, November 8, 2009

Sketch


Image Hosted by ImageShack.us
Một tối, cảm thấy quá mệt và kiệt sức, lại không ngủ sớm được, mình nằm chơ vơ. Chợt nghĩ đến một người bạn cũ, người vẫn nói dù thế nào vẫn luôn là bạn mình, mình gọi cho anh ấy, cũng muốn hỏi thăm về cuộc sống và công việc, cả việc đã có bạn gái chưa. Vì đây là người mà cách đây gần 2 năm mình đã từ chối tình cảm, mặc dù thỉnh thoảng vẫn gọi cho mình nhưng mình lại hơi ngại và luôn giữ khoảng cách.


Không ngờ, lại có thể nói chuyện thoải mái với anh ấy hơn một giờ đồng hồ trên điện thoại. Mình đã nói với anh ấy về tất cả những mệt mỏi, chán chường của mình trong hiện tại, về những khó khăn công việc mình đang gặp phải, về cuộc sống thường ngày bận rộn và của một single mom, về những người đàn ông tán tỉnh ve vãn làm mình thấy phát ngấy, về người đàn ông mình yêu, cả về tình yêu, tình dục, sự ham muốn, tình cảm chân thành, về cả chuyện tại sao mình nói không trước những cám dỗ, cười trước những đớn đau, và tại sao đến bây giờ vẫn rất sợ sự ràng buộc...


Anh ấy đã lắng nghe mình, thỉnh thoảng hỏi lại, và khẳng định vài điều cùng suy nghĩ của anh ấy. Mình cứ luôn miệng bảo em chán quá, mặc dù thỉnh thoảng lại cười. Gần kết thúc, mình nói với sự cảm kích chân thành: em thật đã làm phiền anh quá nhiều, rất cảm ơn anh đã lắng nghe và chia sẻ cùng em. - Không sao mà, chỉ cần em cười là được. Thế em đã cảm thấy thoải mái hơn chưa ? - Vâng, anh ngủ ngon nhé. - Uhm, có gì thì cứ gọi cho anh nhé, anh luôn ở đây để lắng nghe em.


Dù biết đó có thể chỉ là những lời nói làm vui lòng, mình cũng không khỏi cảm thấy chút nghẹn. Mình thấy đời thật trớ trêu, trước đây nhiều lần anh ấy gọi mình đã không muốn nghe máy, mình cũng nghe nhưng vì lịch sự mà thôi, hoặc anh ấy nhắn tin mình cũng không muốn trả lời.


Phải chăng, đàn ông luôn nhớ đến người đàn bà họ chưa chinh phục được ?

Phải chăng, cuộc sống là như thế, người ta luôn hướng về cái mình chưa có và không thể có?


Tại sao có những người chỉ có thể làm bạn mà không thể yêu?

Tại sao có những người yêu rồi thì khó có thể làm bạn ?

...

Friday, November 6, 2009

Thèm





Bạn phải là chính bạn, là sự tự do không giới hạn, trải nghiệm và sống thật sự. Có quá nhiều người đánh mất chính mình để làm hài lòng người khác. Thách thức của cuộc sống là tận hưởng mọi thứ mà không lệ thuộc vào bất cứ điều gì" - Osho.

http://img.news.zing.vn/img/74/t74725.jpg


Sài gòn tháng 11 nắng quá.

Thèm cái lành lạnh của Đà Lạt, lang thang 1 mình cũng được. Thèm hoa dã quỳ quá. Thèm thiên nhiên hoang dã, thèm ra Suối Vàng hét thật to rồi nghe tiếng mình vọng lại, thèm nằm giữa thảm cỏ nghe gió mơn man trên mặt (có đùi ai để gối thì tuyệt! ), thèm lái xe đi lanh quanh giữa hoa lá mây ngàn...

Vậy mà chiều nay phải phấn son đi đám cưới, hic. Có vẻ như mình đã chán quá nhiều mặt người.

 
Tháng 11, nhớ nhất hoa dã quỳ nở rộ trên khắp những nẻo đường phố núi. Thèm điên đảo.


Thèm ở bên một người... Cảm giác thật bình yên.


Thèm nụ hôn dịu êm, ngọt ngào, say như rượu mật.


Wednesday, November 4, 2009

What are you going to do ?


Làm gì giờ ? Đứng nhìn công sức của mình đổ xuống sông xuống biển ?

Mình vẫn chưa biết phải làm gì.. Mình chán. Chỉ có một cảm giác chán ngán thôi. Hic. Dù đã quyết định mà sao khi chính thức trả lời mình vẫn thấy có chút tiếc nuối. Một cơ hội thử thách độ cứng cáp của mình. Hic. Mình biết là mình mềm yếu. Một cơ hội vượt qua chính mình mà mình bỏ lỡ. Một năm. Rồi sẽ qua nhanh nếu cứ cắm mặt mà làm. Sao mình lại sợ ? ... Mình vừa chán những mục tiêu và chiến lược, hoạch định và báo cáo, lại vừa bị chúng lôi cuốn như ma lực, để rồi quay cuồng cáu kỉnh trong đó. Mình vừa bị hấp dẫn bởi thử thách lại vừa đau thương với sức cùng lực kiệt.

 
Đầu tuần đám ma.
Cuối tuần đám cưới.



Thiên hạ vẫn bon chen
Còn mình... chỉ muốn biến mất.

Mệt mỏi kinh khủng. Lâu rồi mới có cảm giác này. Mới biết mình độc hành đã quen. Mà nhìn thiên hạ cưới nhau bỏ nhau rầm rầm mình cũng thấy chán nữa. Chả có hứng thú j hết. Đời cứ như một vở kịch, hết lớp này đến lớp khác. Người diễn đeo mặt nạ chán lại hóa trang, bôi đen chán lại phủ trắng xóa cả. Mô-típ cũ. Không có j thay đổi.



 
Minh họa không liên quan:  

Photobucket


Nhân vật bán-nude trong ảnh cuối tuần này sẽ chính thức sống trong ngục tù.


Thành thực chia buồn 

Tuesday, November 3, 2009

độc tấu









Thất bại trong công việc - chưa bao giờ làm mình nản lòng.
Chỉ là những đỉnh núi, rơi từ đỉnh này thì lại leo lên đỉnh khác.

Có điều, rơi xuống hay leo lên thì bạn cũng chỉ một mình mà thôi.


Soi bóng đời bằng gương vỡ nát...,  đoạn đường xa ta đã đi qua,
ngày vui tới ta vẫn chờ...


Một ngày bỗng nhiên thấy mờ mịt quá, sống đến hơn nửa đời người mà mình vẫn chưa nhìn thấy được bộ mặt thật của tình yêu. Mình khát khao được trông thấy nó biết bao! Có thể ngày mai mình chết, thì điều mình tiếc nuối duy nhất là chưa nhìn thấy được khuôn mặt thật của tình yêu, tình yêu thiêng liêng, tình yêu đích thực. Có được một tình yêu như vậy, có chết sớm một chút cũng đáng, còn hơn là sống đến già mà vẫn không biết mặt mũi nó thế nào. Dù có tình yêu trong lòng, nở những bông hoa tươi thắm, nhưng nếu không được tưới tắm, có lẽ bạn sẽ héo rũ đến chết mà thôi.

Mình chỉ là một đứa sống theo bản năng, đã thích cái gì thì luôn cố làm bằng được, không hối tiếc. Không bao giờ từ bỏ và không bao giờ hối tiếc. Yêu cũng thế. Đã yêu thì sống chết cũng yêu.

Dù sao, sự thiếu hụt luôn dạy cho mình thêm cứng cáp. Sự mất mát chỉ làm mình cảm thấy cần phải đứng vững hơn. Thử thách cũng là lực hút, đôi khi bị đẩy về phía trước và không có đường lùi. Cho dù thế nào cũng chỉ có một tuổi trẻ, một cuộc đời. Không muốn sau này phải hối tiếc vì đã không cố gắng hết sức mình.

Mình luôn tự nói với chính mình, luôn tự nghĩ trong đầu "I'm fine, nothing, everything is possible!". Mình luôn lặp lại nó mỗi ngày, mỗi buổi sáng, để rồi, có lúc, mình lại muốn hỏi lại một ai đó, người mà mình thật sự tin cậy, thật sự tin tưởng, thật sự yêu thương mình, rằng: mình có ổn không ?


Không có ai ở đó. Giống như lời của bạn vọng vào rừng thẳm, vào vách núi, đáp lại chỉ có tiếng của bạn mà thôi.








Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...