Sunday, May 31, 2009

My Sunday




Đời không như là mơ.

Hôn nhân không tình yêu là vô đạo đức,
Cuộc sống thực tế có tình yêu thì không cần bất cứ sự ràng buộc hình thức nào.


Friday, May 29, 2009

Chán mớ đời !


Chán 1:

Sài gòn, mọi ngả đường đều dẫn đến kẹt xe. Ngán kinh khủng. Không chỉ giờ cao điểm mà là mọi giờ, không chỉ một số đường mà tất cả các đường, đều chỉ được đi với vận tốc rì rì 30km/h là cùng, còn không thì cứ nhích từng tí, bỏ xe đi bộ có khi còn khỏe hơn.


Dân Việt đúng là mọi rợ với xe máy chen chúc, bụi, khói, ô nhiễm..., ô nhiễm cả tiếng ồn. Thấy mình cũng mọi rợ nốt. Đường thì kẹt, đã thế lại thi nhau bấm còi. Xin lỗi hôm nay lần đầu tiên chửi thề : ai đánh giá mặc kệ - khi cái thằng đằng sau cứ bấm còi tít tít mãi mà đường thì hẹp, chả lách đi đâu được với cái lô cốt : "Còi cái con mẹ giề, đường chó đâu mà đi mà cứ bấm còi mãi thế ?" Mịa, thấy mình điên vãi lúa, xe hơi trùm mền, xe máy thì nắng đổ lửa với cả mưa to gió lớn. Kẹt xe khói cay đỏ mắt, điếc tai đau đầu vì tiếng động cơ và còi, hôm nào về cũng nghe tóc mình khét lẹt mùi khói xe.

Mạng người ở Sài gòn nói riêng và ở VN này nói chung bi h như cỏ rác í nhỉ. Người chết mỗi ngày vì tai nạn giao thông luôn là con số hàng chục, đang nghĩ lúc nào tới lượt mình.


Chán 2:

Công việc không chạy, khách hàng hủy hợp đồng, thay đổi điều kiện ép nhau, làm giá. E tăng, USD giảm, vàng nhảy lambada, tóm lại là bỏ, dek muốn làm j cả. Chỉ muốn đi chơi, cơ mà đi chơi cũng phải nghĩ đến ngân sách. Hic.

Chán 3:

Người yêu coi như không có, đúng ra là có hay không cũng thế, chả nước non gì ráo. Ừ thì "còn gặp nhau thì hãy cứ vui"* vậy. Khi buồn tự giải quyết chứ làm sao giờ =))
Chán vậy đủ để thấy cuộc sống là thế đó. Đời là thế đó. Nhưng mà mình không thấy mệt, chỉ thấy chán thôi. Cảm thấy chỉ muốn leo lên núi rồi nhảy ùm phát xuống biển. Xong. Trở về cát bụi. Kết thúc kiếp sống nhọc nhằn, tạm bợ.


Tóm lại là chán mớ đời.
Viết trong lúc chờ ngủ. Hi.

* thơ Tôn Nữ Hỷ Khương


^^
Alo - tớ đang chán sống - cafe thôi !
Ok.
Thế là update thêm vài hình ảnh chán đời của tớ :D















Wednesday, May 27, 2009

Tình Yêu



Xem ảnh vẫn thấy một cảm giác thật khó tả như khi xem bộ phim làm rung động lòng người này.

Quá yêu^^


Đêm bơ vơ thương ai đêm đợi đêm chờ

Trời bây giờ trời buồn nên trời hay mưa...



Đêm,
thường khi thấy cô đơn
lại đốt hương trầm
không hiểu sao có cảm giác được an ủi
chỉ có mùi hương là hiểu ta
lẩn khuất nhạt nhòa những nỗi nhớ quên, đau buồn

Hôm nay bỗng thấy nhớ Bangkok ghê người
Nhớ những chặng đi miệt mài
Hôm nay trời mưa mà bỗng thèm đi chơi
thèm uống beer
Nhưng cuối cùng là chẳng đi đâu
Ngoan
lại về nhà
nấu nướng
ăn uống với một đôi đũa

Nghĩ thấy mình hạnh phúc hơn hồi xưa
Hôm nay bạn cũ cùng làm việc nói Mai càng ngày càng trẻ càng đẹp ra... rất là khả nghi
Thấy vui vui.
Hôm nọ chị đồng nghiệp cũ cũng nói mặt mày bây giờ sao sáng trưng vậy. :)


Càng ngày càng thấy mình xa lạ với chung quanh.
thấy không còn chút hứng thú
Cuộc đời bon chen
Lòng người đảo điên


Chỉ mong sao tình yêu giữ ta lại...


ImageHost.org


Wednesday, May 20, 2009

Kim Nam Joo








Kim Nam Joo, ngôi sao của phim Người Mẫu ngày xưa mà mình rất thích. Yêu phim này kinh khủng và cả những diễn viên chính^^

Hơn 10 năm rồi. Nhớ ngày đó viết review phim này cho Tạp chí Thế giới điện ảnh - lần đầu tiên, nhuận bút 200.000 VND thấy to như quả núi. (Trong khi viết cho 1 vài tờ khác nhuận bút chỉ 50-80.000 VND)

Cũng từ bài này nhận được rất nhiều thư làm quen của bạn bè gần xa...

Biết nói sao nhỉ. Phong cách vẫn tốt. Váy đẹp giày đẹp, nhưng...

Thời gian và chồng con 10 năm làm người đẹp tàn quá. Hay tại vì dấu vết phẫu thuật thẩm mỹ quá nhiều, mắt cắt, mũi sửa và thu gọn gương mặt... còn gì nữa ko biết? Nhưng nhìn mà mình cứ tiếc. Thần thái cũng không tốt, biểu lộ một cái tâm bất an, gượng. Nụ cười không thể tươi.




Ngậm ngùi.
Phụ nữ hạnh phúc hay không đều không thể giấu trên gương mặt, ánh mắt.
Thời gian qua đi thật khắc nghiệt.

 
(ảnh Ngôisao.net)


Tâm sáng
Mắt sẽ trong
Tâm tĩnh
Mặt sẽ vô cùng thư thái
Nụ cười hàm tiếu mà vẫn tươi

Hôn

ImageHost.org

Tìm môi nhau cho nhau rã nát rã nát tim đau...


"Sao hôn em lại ngon thế nhỉ "
:XXXX ;)
;))


... Em vẫn nhớ lần đầu tiên mình hôn nhau, ngon không chịu được. Hai đứa cứ hôn mãi hôn mãi, đùa nghịch như hai đứa trẻ với nụ hôn trên bãi cỏ... Nụ hôn ngọt lịm, đam mê nồng nàn, nụ hôn đầu tiên mà như tự thuở nào...

"Em vẫn chưa thấy có gì ngon bằng nụ hôn của anh"

Cứ thế mà yêu nhau...

Bao nhiêu đam mê em gửi vào nụ hôn

Bao nhiêu tình yêu em gửi vào nụ hôn

Bao nhiêu nỗi nhớ em gửi vào nụ hôn

Bao nhiêu cuống quýt anh gửi vào nụ hôn

Bao nhiêu yêu thương anh gửi vào nụ hôn

Bao nhiêu đam mê anh cũng gửi vào nụ hôn

Hòa quyện.


Đôi lúc em vẫn tự hỏi: Liệu không yêu nhau người ta có tìm được sự say đắm trong nụ hôn hay không ?

Có bao nhiêu đôi lứa bên nhau mà không còn tìm thấy sự vui thú nồng nàn ngọt ngào của nụ hôn?

Có bao cặp vợ chồng không còn tìm thấy những đam mê nóng bỏng cuồng say từ nụ hôn ?

Em vẫn nghe nói có những cặp bạn tình người ta không hôn nhau, người ta chỉ "làm" với nhau mà không hôn.

Xin lỗi, không hôn sao gọi là làm tình ?

Tại sao có lúc ta không còn muốn hôn người ta đã từng yêu nữa?

Tại sao có lúc ta không còn nhớ nụ hôn là món quà tuyệt vời như thế nào dành cho người ta yêu ?

Cũng đơn giản thôi, hôn chỉ dành cho những kẻ mê đắm nhau.

Bởi vì, nơi khởi nguồn thật sự của nụ hôn là từ ánh mắt trao nhau, từ sự đồng cảm của hai tâm hồn, chứ không phải từ môi ngon hay môi đẹp.

Khi không còn yêu nhau, người ta không còn nghĩ đến chuyện hôn nhau nữa.


Khi không còn yêu,
hôn nhau sẽ như thế nào anh nhỉ ?




Sunday, May 17, 2009

Bản chất của tình yêu ?







Có một nhà tâm lý học đã viết: Tình yêu tuổi thơ đi theo nguyên tắc : " Tôi yêu vì tôi được yêu"; tình yêu trưởng thành trái lại : " Tôi được yêu vì tôi yêu "; tình yêu thiếu trưởng thành thì : "Tôi yêu bởi vì tôi cần đến em"; tình yêu trưởng thành lạị nói " Tôi cần đến em vì tôi yêu em ". Ðiều đó có nghĩa là gì ? Phải chăng "sự phát sinh tình yêu bằng cách yêu thì hay đẹp hơn là bị lệ thuộc vì được nhận tình yêu ? " Nói cách khác, bản chất của tình yêu là Cho hay là Nhận? Giải quyết được vấn đề này sẽ giúp ta 3 điều thú vị :

Một là: Nếu chưa có tình yêu, ta vẫn còn cô đơn, ta sẽ có thể tìm gặp được đối tượng và tìm thấy tình yêu. Hai là: Nếu đang yêu, ta sẽ giữ được tình yêu và người yêu. Ba là: Nếu đã là bạn đời với nhau, ta sẽ củng cố được hạnh phúc gia đình, làm cho cuộc sống lứa đôi mãi mãi có hương vị quyến rũ như thủa nào.


Nhưng tình yêu là gì ? Tại sao trong cuộc đời, tình yêu lại quan trọng đến nỗi không thể không có nó? Tình yêu là sự kết hợp với "người ta" để giữ toàn vẹn được mình. Là sức mạnh hoạt động của con người, làm cho con người chiến thắng được cảm thức cô đơn. Có thể nói yêu là điều kiện để thực hiện nghịch lý: "Mình với ta tuy hai mà một", "Ta với mình tuy một mà hai". Ta sẽ nghĩ thế nào trước mệnh đề "Tình yêu là hiến tặng" ? Thông thường hiến tặng ai một cái gì, có nghĩa là mất đi, là một sự hy sinh. Trong ý nghĩa ấy, sẽ có lập luận cho rằng bản chất của tình yêu và vô điều kiện. Nghĩa là yêu không cần đáp trả. Yêu không cấn đáp trả là một hình thức của tình cảm đơn phương. Ðấy là trường hợp tình yêu chỉ mới thực hiện được có một nửa. Bởi vì bản chất của tình yêu phải là sự cộng hưởng. Khi ta nói yêu nhau, tức là yêu cầu cả hai người và về cả hai phía. Do đó, hiện tượng yêu không cần đáp trả là sự biến dạng của tình yêu chứ không phải là tình yêu trọn vẹn. Ðiều đó, chứng tỏ rằng khởi điểm của tình yêu là cho, là hiến tặng. Mà điều tối quan trọng của cho không phải chủ yếu thuộc về vật chất. Sự hôn phối nào, tình yêu nào đặt trên cơ sở việc cho về vật chất sẽ không tồn tại. Vậy thì cho cái gì? Ðó là mạng sống, con người, cái gì quý giá nhất của chính mình. Tóm lại tặng hiến của tình yêu quý giá nhất là cái gì thuộc về phạm vi nhân bản, là niềm vui, sự hiểu biết, sở thích, óc hài hước, sự buồn khổ, và tất cả những gì làm cho người yêu "giàu" hơn lên, sống động hơn lên, làm sản sinh ra một đời sống mới, một thế giới mới. Như vậy, "Cho", tự bản chất là một niềm khoái lạc. Và chỉ có người thật sự làm chủ, thật sự "giàu" mới có khả năng cho và muốn cho.


Từ đó, ta sẽ hiểu yêu là một sức mạnh, một năng lực tuyệt đỉnh sản sinh ra hạnh phúc, niềm vui, khoái lạc. Cho nên ý nghĩa cao cả của tình yêu không phải là yêu không cần được đáp trả mà là đem tới cho người kia niềm vui, sở thích,v.v.. . nghĩa là cái gì quý giá nhất của mình đống thời từ đó mở ra hướng "kẻ cho lẫn ngưởi nhận đều có cái thú là mình đã cho ra đời một cái gì mới". Ðó chính là tình yêu đích thực, trọn vẹn, tự do và tự nguyện.Trên ý nghĩa căn bản đó, chúng ta thấy mối liên hệ và nội dung của việc cho và tặng quà đối với người yêu cũng như đối với người bạn đời của mình. Cho và tặng quà đối với người yêu là cả một nghệ thuật. Một giáo sư chuyên khoa về vấn đề này đã viết: "Tặng quà là cả một nghệ thuật cực kỳ tinh xảo tỏ ra giữa hai người bạn tâm tình có những tình cảm tế nhị sâu sắc. Ðó là biểu hiện của xã hội văn minh: thương nhau không cần phải tỏ ra bằng lời nói mà, phải tìm cách để hiểu lòng nhau. Tùy theo mỗi xã hội, mỗi thời đại, việc cho và tặng quà cho người yêu có những hình thức khác nhau. Có thể tặng quà thật đắt giá, rất có giá trị về kinh tế, hoặc tặng quà có ý nghĩa.




"Món đồ tặng phải nói lên một cái gì thầm kín, cho ở đây phải được lựa chọn tinh tế như một thứ ngôn ngữ tỏ tình tuyệt diệu hơn lời nói trực tiếp. Nó là tình yêu được tổng hòa cùng một lúc: tình cảm yêu mến, lòng chăm sóc, sự hiểu biết và quí trọng dành cho một người và chỉ một người ấy thôi. Cho nên, qua món quà tặng và việc tặng quà, bạn có thể biết được người yêu của bạn là ai, có người chọn quà theo ý thích của riêng mình, chứ không để ý tới sở thích của người yêu. Nếu người yêu của bạn làm như thế, thì bạn có thể biết được tính cách của anh ấy: một người độc đoán, chủ quan và chỉ nghĩ tới mình !"


Ở đây chúng ta cần sáng suốt để nhận ra rằng việc cho và tặng quà đối với người yêu là một cách biểu lộ tình yêu bởi vì bản chất của tình yêu là dâng hiến. Cho nên khi gặp một trường hợp đối nghịch lại hành vi cho thật nhiều quà, tức là không hề tặng, thì có nghĩa là tình yêu mang tính giả tạo... Người cho quà tới tấp, cũng như người không hề trao tặng bất cứ món gì ngoài những lời tán tỉnh, có một điểm giống nhau: họ đang đùa giỡn với trái tim và cả bạn nữa! Về phía người nhận quà, cách nhận cũng nói lên phần nào tính cách của họ. Người yêu của bạn thích những món quà có giá trị vật chất, thì đó là người có óc thực tế. Nếu thích nâng niu những món quà giản dị nhưng in dấu những kỷ niệm đẹp, đó là người chung thủy. Còn tặng phẩm của bạn bị bỏ rơi ở đâu đó, thì người nhận có tính hời hợt, và nông cạn. Tóm lại, khởi phát của tình yêu là ban tặng, là cho. Ði từ cái cho thuộc về tinh cảm, thuộc về tâm hồn chuyển hóa thành cải cho có tính cách vật chất, tình yêu bao gồm trong bản thân nó trái tim và thân xác, tinh thần và vật chất. Có ai đó đã từng nói: "Tình yêu là sự kích thích, đồng thời là một ý niệm chịu tác động ở phía bên ngoài. Nếu quả thật như vậy thì khi nào bạn thiếu thốn tình yêu, có nghĩa là bên ngoài không còn tác động gì đối với bạn, và chính bạn, bạn đã không còn khả năng kích thích phía bên ngoài. Ðó là một hiện tượng "nghèo nàn không thể ban tặng gì cho ai, và mất hiệu lực hòa nhập với con người. Cho nên, trong suốt cuộc tình của mình, không phải yêu một lần là đủ cho một lần là xong. Muốn giữ cho tình yêu bền chặt, hạnh phúc lứa đôi không vơi cạn, mỗi người phải cho không ngừng để làm sản sinh ra tình yêu. Người nào chỉ thích thú khi nhận mà không cảm thấy thích khi cho, người đó sẽ không có tình yêu.


sưu tầm








Thursday, May 14, 2009

Đàn ông



Một người đàn ông thực sự có giá trị đối với tôi chỉ có hai từ : Điềm đạm và bao dung.

Chỉ hai từ thôi nhưng chứa đựng cả một tính cách.

Điềm đạm nghĩa là anh không nóng mặt trước bất cứ chuyện gì, kể cả việc anh không nhảy dựng lên khi nghe nói tôi đã/ đang ở bên cạnh một người đàn ông khác, bởi vì anh đủ lòng tin tưởng tôi, bởi vì anh hiểu đời hiểu người, và từ điềm đạm còn bao gồm cả sự tự tin cần có của một người đàn ông.

Bao dung nghĩa là anh hiểu con người ai cũng có sai lầm, ai cũng phải thay đổi và cần được yêu thương, không chỉ với tôi và với tất cả mọi người, anh có cái nhìn độ lượng và lòng nhân ái với tha nhân. Nghĩa là anh không sống ích kỷ, gian lận, không đổ lỗi và khi cần, nhận lỗi về mình, bởi vì anh luôn hiểu lẽ đời và biết yêu thương người khác.


Đàn ông như vậy mới thực sự là đàn ông.

Đàn ông Việt vẫn mãi là đàn ông Việt, từ trong máu, không thể nào khác.




pix fr internet





Wednesday, May 13, 2009

I'M a Lady

ImageHost.org



Buông điện thoại và em khóc.
Trái tim như có muôn vàn mảnh ghim châm.

Một người đàn bà thường được gọi là người đẹp, là duyên, là đáng yêu, là có năng lực, sống và làm việc và nuôi con một mình, được gọi là sung sướng và may mắn, còn gì để mà đau mà khóc, mà mong chờ ?


Tình yêu. Có lẽ em nên thờ thần tình yêu. Bởi vì một tình yêu đẹp mãi mãi là ước mơ khó chạm tới. Em chẳng mong một mối quan hệ hoàn hảo, trong đó hai người yêu nhau và luôn luôn thấu hiểu cho nhau. Sợ nhất là không còn đối thoại. Bởi vì không đối thoại là không cảm xúc, không chia sẻ, và không đi nhiều thứ khác.


Em cũng không mong một tình yêu trọn vẹn, nghĩa là nắm tay nhau đi đến trọn đường đời, không phản bội, không giả dối, không - đến - một - ngày - không - còn - yêu - nhau. Người đàn bà là em chỉ làm vì yêu thương, không muốn làm chỉ vì bổn phận. Em sợ một ngày tất cả chỉ còn là bổn phận, nhạt nhẽo, vô vị, khi bên nhau mà xa cách nghìn trùng... Đúng ra là không dám mong. Làm gì có người đàn ông nào có thể cám ơn vợ mình mỗi ngày cho đến khi có cháu nội cháu ngoại, rằng em ơi bữa cơm này rất ngon... (Anh biết em nấu với tình yêu thương, anh biết em nêm nếm bằng hạnh phúc...) 
Em luôn có ước mơ mình mãi mãi nằm trong tim một người, cho dù xa nhau, cho dù vĩnh viễn chia lìa. Huyễn hoặc. Gần nhau còn chả nhớ nữa là xa nhau. Ái tình luôn là thứ phải thiếu thốn, luôn là thứ phải khát thèm, nếu no đủ, có khi nó giãy chết vào một bình minh không ai biết trước.

Vậy thì.

Sao em không an phận.
Sao em cứ mong có thứ ái tình trọn vẹn ngọt ngào từng phút từng giây ?


Một buổi sáng em thức dậy sau một đêm khó nhọc với giấc ngủ, đầu đau như búa bổ và mắt sưng vù. Là do em tự làm khổ mình. Em ngốc ạ.

Em thấy trống rỗng.

Không còn cảm giác đón chào một ngày tràn ngập yêu thương. 

Em uống vội tách cafe, chườm đá lên mắt và đeo kính đen ra đường...
Trông em vẫn sexy, môi vẫn đỏ, vẫn gợi tình, vẫn làm nhiều kẻ thèm khát vẻ đàn bà nuốt nước bọt không giấu diếm. Nhưng em phải đeo kính đen. Em phải giấu đi nỗi buồn giữa ban ngày. Em vẫn phải cười, mắt vẫn đỏ hoe không ai biết...


Một buổi chiều muộn, em ăn tối cùng con gái nhỏ mà không giấu được nước mắt chan cơm. Nhai thức ăn không cảm giác. Vì bất cẩn hay vì ngu ngốc, em đã sai lầm trong công việc, và em tự oán trách mình, tự dằn vặt mình. Em thèm một lời an ủi, một lời động viên. Thèm lắm. Chẳng có ai cả. Em cũng chưa bao giờ hối hận vì đã thất bại trong hôn nhân. Vì ngày xưa, thực ra em cũng chỉ một mình. Một mình lo toan bao nhiêu thứ để cuối cùng... đọng lại chỉ còn là những lời cay đắng và phỉ báng và đổ lỗi.

Vậy thì, em còn mong gì một người đàn ông biết sẻ chia ở cái xã hội này? Cái xã hội mà giá trị của một người đàn bà được đánh giá qua người đàn ông của cô ta và tiền của người đàn ông đó.

Nhưng em phải sống, phải tồn tại trong cái xã hội trần trụi không tình người này. Cái xã hội mà mọi giá trị đảo lộn hết rồi. Chỉ có đổi chác, ăn miếng trả miếng, bon chen, tạm bợ, tiếc với nhau một nụ cười, tiếc với nhau một cái nắm tay hay một cái ôm xiết chặt, tiếc với nhau một lời tri ân sau cuối, nhưng có thể vung hàng đống tiền cho một đêm nhục dục hoan hỉ, có thể làm bóng tên mình bằng hàng trăm triệu đồng...


Còn Tình Yêu, Tình yêu ở nơi đâu ?


Thôi cho em dừng lại, nếu tình yêu mãi là những ngôi sao xanh xa tít tắp trên kia...




Tuesday, May 12, 2009

Freedom, far as far the eye can see







Vì không tìm kiếm điều gì, nên họ tự do.
Tự do là hạnh phúc.
Hạnh phúc chỉ đến từ bên trong.
Dám sống thật với mình. Dám từ bỏ những danh lợi phù hoa để không đánh mất mình.

Hạnh phúc chỉ đến từ bên trong.



Hạnh phúc luôn khác với thú vui. Thú vui chốc lát đi qua chán chường sẽ đến. Hạnh phúc mãi mãi là ước mơ.



Dằn dỗi với mình qua những chiều muộn,
nhọc nhằn với mình những lúc đêm về...

Em đã tưởng rằng mình chẳng còn tìm kiếm điều gì ở thế giới này !


















Friday, May 8, 2009

Thấy Phật




Rằm tháng Tư.
Đốt hương trầm
Mưa, không thấy trăng.
Nhưng như vẫn thấy trăng tròn...


Nhìn trăng... thì có khác gì thấy Phật ?
Trăng tròn rồi trăng khuyết.
"Hoa khai kiến Phật ngộ vô sinh"
Hoa nở rồi hoa tàn,
là vô thường.

Phật không chỉ ở trên bàn thờ
Phật không chỉ ở trong tâm
Phật ở khắp mọi nơi... trong nụ cười, trong cơn gió, trong mỗi lời nói, trong cơn mưa...
Nhìn là thấy. Không nhìn không thấy.


Đại Lễ Phật Đản,
không đi chùa, chẳng ăn chay
chỉ nằm đọc THẤY PHẬT của thầy Cao Huy Thuần.
Thấy mình.



Thursday, May 7, 2009

He's just not that into you


He's Just Not That Into You [DVD] [2009]


Phim này mua lâu rồi,

Tối nay thề là nằm uống beer xem phim này,
Tối mai sẽ xem Twilight (nhục ghia, rinh về lâu rùi mà h mới có hứng :P)

Tối kia xem gì nhỉ ? ...

Túm lại là nếu không có ai gọi điện đòi ăn tối hay uống rượu tại gia với mình.
Quyết định zậy đi.

:-)

Tuesday, May 5, 2009

Honeyed Time

...

một buổi chiều ngọt ngào mật ong
mật ong rừng
tuyệt ;))





ImageHost.org

Monday, May 4, 2009

Perfect Life



ImageHost.org


Hôm nay có cảm giác có thêm năng lượng để chuẩn bị cho việc đối phó với nhiều thứ.
Sáng nay lại nín thở và tiếc rẻ trên sàn vàng. Đúng là đời, không ai biết được chữ ngờ. Dù sao cũng chỉ là tiền- không phải tình.
- Nên không làm mình đau.

Chiều, nhận được 1 tin không làm mình ngạc nhiên nhưng lại làm đau nhói tim một cái, rồi lại cảm thấy không có gì... Phải cười nhẹ với đời, cưng ạ.

Nước luôn sôi ở 100 độ C. Mọi việc đều có thời điểm của nó.

Về bản chất, giống cái thì luôn sống bằng trái tim,
Giống đực thì sống bằng lý trí, nếu giống cái mà sống bằng lý trí thực sự thì thực chất là không biết yêu.

Sông chỉ có thể một bên bồi bên lở chứ không thể cùng bồi cả hai. Bên bồi sẽ không bao giờ biết được đại dương bao la. Bên lở sẽ không được nặng phù sa.


Cũng cần một người bên cạnh để chia sẻ, để yêu thương chăm sóc và để gục đầu vào vai mà khóc mỗi khi cảm thấy quá bức bối, quá mệt mỏi, nhưng lại yêu tự do của mình quá đỗi. Đành thôi. Cái gì cũng có giá của nó. Không dễ gì chấp nhận một cuộc hôn nhân hoặc chung sống nữa. Đôi khi mình chỉ thấy đó là trò người ta diễn cho thiên hạ xem.


Cảm thấy hiện tại của mình là rất hoàn hảo. Dù người ta nhìn vào cứ hỏi/ thắc mắc/ nghi vấn/ ngạc nhiên: tại sao cứ phơi phới thế mà lại... không có chồng ???

Lạ không nhỉ.

Sunday, May 3, 2009

và chúng ta đã mất đi









Và chúng ta đã mất đi...
Những lần đầu tiên yêu thương trọn vẹn
những khóc cười theo bản năng của con người sinh ra để hướng thiện
những ngón tay chạm vào đâu cũng có thể tha thứ được
những cái lắc đầu khi không cần thấy phải hối tiếc
những ngày chờ đợi một mong nhớ đến điên người mà không cần biết
mình đang sống vì ai?


Và chúng ta đã mất đi...
những buổi sáng nhiều nắng cùng mây trời
cứ mắc nghẹn lo toan trên bàn ăn bày sẵn
mang theo mình mỗi ngày một chiếc khăn mà chẳng thể nào lau hết những hoài nghi chạm mặt
sợ cả cái cách bản thân đứng nhìn trong bất lực
không thể đưa tay ra mà không cần điều kiện
ta đang sống vì ai?


Tình yêu đó đến một lần rồi mãi mãi không bao giờ đổi thay
như giọt nước cuối cùng đã hóa thạch
như con đóm đóm cuối cùng đã biết cười khi chết đi cho ánh sáng lịm tắt
như trăm ngàn điều đắng cay cũng không đánh chìm nổi ước mơ hạnh phúc
nhưng mà nào đâu biết...
trái tim đã đập nhịp nghi ngờ?


Bầu trời bắt đầu ngày tháng ấy với những cơn mưa
để cho người biết dành riêng trong lòng một chỗ trú
để chúng ta bàng hoàng nhìn thấy hoàng hôn khi bình minh ngoài kia vừa mới tỉnh ngủ
muốn ngăn lại những tiếng thở dài nhưng tiếng thở đã dài hơn dòng sông mùa lũ
chúng ta như bông hoa chỉ muốn sống một cuộc đời bất tử…
từ lúc mới gặp nhau?


Những gì phải kiếm tìm dạy cho ta cách làm quen với nỗi đau
tìm thấy – khóc, không tìm thấy- cũng khóc
khi ở bên cạnh nhau hóa ra là khi đáng sợ nhất
chúng ta quen với ánh sáng và rồi bất thần chỉ còn biết câm lặng
không dám hỏi lúc bóng tối trở về trong ngàn lần chớp mắt
người đang sống vì ai?


Lúc trái tim đập nhịp nghi ngờ mới biết rằng chúng ta không có quyền gì với vận may
điềm báo trước chỉ là cách nói khác về số phận
người bước đi với đôi bàn tay giấu tận sâu vào trong ngực
ta mỉm cười và người thì khóc
ta nói chạy đi mà người thì bước chậm
còn có thể níu giữ được gì?


Và chúng ta đã thật sự mất hết chẳng còn chi
những hồn nhiên đáng cho hơn là nhận
một tình yêu đáng được giữ gìn nhưng lại vuột mất…

Từ đó chúng ta ngàn lần không còn tin vào định mệnh!




(SG, 04/1/2009)

Nguyễn Phong Việt





Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...