Wednesday, February 25, 2009

AQ



Ngày xửa ngày xưa yêu lần đầu ngu vãi lúa, cứ nghĩ yêu là mãi mãi. (=it's me)
Yêu lần thứ hai vẫn chưa hết ngu, vẫn cứ nghĩ đây là mối tình cuối cùng của đời mình.


Yêu đến lần thứ ba, khi sống đã quá nửa đời người, mới vỡ ra yêu chỉ là một bữa tiệc, rồi sẽ có lúc tàn, bữa tiệc ấy hoành tráng hay ngon lành hay say túy lúy tùy thuộc vào hai kẻ... đang nhậu (với) nhau. Và thế là tranh thủ chén thôi. Dek thèm nghĩ nữa !


(Chả phải sao ? Bây giờ sơn hào hải vị đầy ra đấy. Ta vẫn thường nói, không phải ăn (uống) cái gì, ăn (uống) ở đâu, mà là ăn (uống) với ai. )

Đã chén là không nghĩ, nhá.

Nghĩ lại mất ngon.

Mà cứ tưởng tượng đi, bạn đang thưởng thức ung dung ngon lành món chả giò giòn rộm và thơm lựng, tự nhiên người cùng chén lại bảo bạn ăn món tráng miệng đi cho nhanh còn ấy nữa (ấy ở đây là dọn rửa, hihi), thế là bạn mất cả hứng, bạn có còn muốn ấy nữa hay không ? (ấy ở đây là... tùy nghĩ, nhé !^^).

Thế nên tiệc tùng thì phải có hứng và phải vui đúng không. Không vui thì đi dự tiệc làm gì. Ở nhà đắp chăn ấy một mình cho nó lành (à quên, ấy ở đây là tự sướng hay đọc sách hay làm gì cũng được - tùy )


Cuối cùng: tin tưởng rằng đời ta còn chén còn say được với niềm hân hoan vô bờ bến là sờ ương sương sắc sướng rùi. Tiệc tàn thì ta sẽ tỉnh vậy.




Bk go around 3-1-08 (11)
Đang chuẩn bị chén món Pad-Thai 1 mình ở BKK^^

No comments:

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...