Sunday, April 20, 2008

chuyện của Coffee ;))


CF dạo này nói năng quả thực làm mẹ Mèo hơi sợ. Vừa ngạc nhiên, lại vừa buồn cười, đôi khi phải quay lại dạy con không được nói như thế.

Dưới đây là nguyên văn.

1.
Đọc truyện Người đẹp và Quái Vật, đoạn cuối khi Người Đẹp hôn Quái Vật và chàng biến thành một hoàng tử khôi ngô...
- Ui trời, cái truyện này đoạn cuối kết thúc lãng mạn quá, làm con nổi hết da gà !



2.
Thấy mẹ khuya rùi còn mở máy tính:
- Mẹ lại check email đấy hả mẹ ?
- CF biết cả check mail nữa cơ à, kinh nhỉ ? Bà ngoại ngạc nhiên.
- Thế sao con biết là mẹ check mail ? Mẹ hỏi.
- Con tự biết - giọng rất tỉnh.



3.
- Mẹ, lúc nãy mẹ mặc cái đồ đó còn thấy mẹ sexy gợi cảm lắm đó mẹ. đẹeeep (kéo dài chữ đẹp). Hâm mộ mẹ.



4.
Đọc truyện Nàng Tiên Cá, đoạn cuối kể rằng nàng ra biển ngồi trên tảng đá và nghĩ về mối tình tuyệt vọng...
- Tuyệt vọng nghĩa là không bao giờ đạt được phải không mẹ ?
Mẹ :


5.
- Bà ơi, bà là con chó con của con (bắt chước vì mẹ Mèo hay gọi CF là con chó con của mẹ ).
- Sao lại nói bà như vậy? Bà ngoại vừa trợn mắt vừa buồn cười.
- Vậy thì gọi là con chó bà, còn mẹ thì gọi là con chó mẹ hả bà ?
(hiểu rằng yêu lắm thì gọi là chó đây )


... còn nhiều nữa, nhớ ra edit sau.


image/


image/

Tuesday, April 15, 2008

For My Life


image/

Một ngày bỗng thấy những đồ vật chung quanh mình cũng thân thương quá, không muốn rời xa.

image/


image/
Cái ảnh Mèo đội mũ bộ đội là lúc nó 5 tuổi= CF bi h. Còn cái ảnh mắt liếc điên cuồng là lúc 18 tuổi.

image/


Về cơ bản, Mèo là một đứa thích bày biện, trang trí, yêu sự gọn gàng ngăn nắp và cái đẹp. Nhưng nó quá bận rộn, nó mải mê làm đẹp cho nhà của người khác còn nhà mình thì nó hơi lười.

Nó thích hoa, thích nến, thích sách, đồ mây tre, handmade, những đồ lưu niệm nho nhỏ của các chuyến đi và nhất là sự ấm cúng. Nó cũng chỉ thích sự đơn giản, mộc mạc và gần gũi thiên nhiên chứ không thích quá cầu kỳ, xa hoa hay sang trọng.


image/

image/

image/

image/

image/

image/
Trên tủ lạnh (ảnh CF lúc 4 tháng tuổi)

image/

image/

image/

image/

image/

image/

image/
Working place.

image/

image/
Hũ đựng tiền xu các nước đã đến, hoa cúc và xúc xắc gắn bó từ những ngày đi học xa...


image/
Tranh Coffee vẽ tặng mẹ lúc mẹ đi công tác về-ngày 27/3/08 : Mẹ Mèo thích nhất con thỏ, nhưng mặt giống con chuột we', hehe. Tên 2 mẹ con cũng là do CF viết.


image/
Restroom.
image/

image/

image/

Thursday, April 10, 2008

COFFEE


Tối hôm qua CoFfee đã nói một câu làm mẹ lặng cả người:
"Cám ơn mẹ đã dành thời gian cho con ! Con yêu mẹ"



Suốt cả ngày hôm nay đi đâu làm gì mẹ cũng cứ nhớ câu nói của con, và vẻ mặt con gái nhỏ sau khi nói xong câu đó, cười rất đáng yêu.

Mẹ nhớ... ngày xưa... có lần đã hỏi ba con : "Anh có bán thời gian của mình không ? Nếu có, cho em hỏi 10 phút là bao nhiêu vậy ?" ... Khi có lần mẹ muốn nói chuyện mà ba con vẫn không chịu buông tờ báo. Câu nói ấy thật sự không nằm ngoài sự trách móc.

Con đã dạy cho mẹ nhiều điều. Mà hôm qua là một điều vô giá : Không bao giờ quên biết ơn người khác đã dành thời gian cho mình. Và không bao giờ được trách móc. Chỉ có thể là cám ơn và biết ơn mà thôi.


Và thời gian dành cho những người mà mình thương yêu không bao giờ là đủ.
Cám ơn con gái nhiều lắm.



image/

image/

image/

image/
Coffee rất khoái chơi game winnyPoo và món cơm gà ở Terrace Cafe.


Saturday, April 5, 2008

Qui sera



Dạo này mình lại hay mất ngủ, cứ nằm xuống đầu ong ong nghĩ về công việc, về những gì đang phải lo. Có hôm làm việc khuya, có nhiều người bạn hỏi làm việc nhiều thế, kiếm nhiều tiền để làm gì ? Hóa ra ai cũng nghĩ làm việc là để kiếm tiền nhỉ. Mình cười, bảo đâu chỉ làm việc là vì tiền. Mà thực sự lúc làm việc cũng không nghĩ đến tiền, chỉ nghĩ đến hiệu quả công việc, rằng những gì mình theo đuổi nhất định phải thành công. Mà thành công nghĩa là phải có tiền nhiều hơn chứ nhỉ. Thế mà lại bảo không làm việc vì tiền à. Mình làm việc đúng là vì tiền thật chứ còn gì.


Hic. Vẫn có cảm giác nặng nề. Công sức của mình bị những kẻ khác cướp trắng là điều mình cảm thấy vẫn không thể nào chấp nhận nổi. Thời gian của mình, tâm huyết của mình… Nhiều lúc thật sự muốn quên đi cũng không được. Bây giờ chỉ còn giải pháp là nhờ đến pháp luật, nhưng hóa mù ra mưa, mình e rằng sẽ mệt mỏi với chuyện kiện tụng. Rồi chẳng biết lấy lại được cái gì. Luật pháp Việt Nam thực chất là gì thì mình quá rõ. Nhưng để những kẻ đó nhởn nhơ sao ?


Dạo này mình hầu như không chơi một môn thể thao nào, thấy trì trệ hơn rồi. Bận là thế. Cả tuần stress với tình hình giao thông hổ lốn của Sài Gòn này rồi, nên cuối tuần thực sự chủ nhật rảnh rỗi cũng không muốn đi chơi nữa. Có cái hẹn café với bạn rùi thì cũng muốn đi, nhất là cho CF vui vẻ. Xong lại chỉ muốn về nhà ngủ, giá như bây giờ được ôm ai đó ấm ấm ngủ hết ngày luôn thì tuyệt nhỉ.


Lại nói về giao thông, mình đúng là dek hiểu nổi cái bọn quản lý đô thị với cả giao thông công chánh của cái thành phố này. Đường xá đã chật hẹp lại còn dựng lên không biết bao nhiêu lô cốt để làm cống rãnh, mà chẳng biết bao lâu mới xong. Giao thông VN, đúng là thật quá kinh khủng ! Đến nỗi quá ngại đi ra đường, cuối tuần thật sự cũng không còn ham đi chơi, hầu như phải từ giã xe 4 bánh để chuyển sang 2 bánh. Nắng nóng, đường xa, không biết đến mùa mưa thì sẽ ra sao nữa khi đón đưa CF đi học.


Cuộc sống sao quá mệt mỏi, quá chán và quá căng thẳng. Vậy mà lúc nào mình cũng phải cười tươi, nói chuyện, và sống như ngày mai mình sẽ chết. Nhiều lúc chúi mũi vào công việc, quên mất mình, quên mất những người thân chung quanh mình đang sống ra sao. Biết làm sao đây khi guồng quay này cứ cuốn mình đi. Tự cảm thấy mình dừng lại thì mình sẽ chết. Tự nhủ là mình phải cân bằng, cân bằng. Get a Life. Get a balance life.


Tình yêu: không có tình yêu nào. Mình nghĩ nếu lúc này đang yêu một ai đó, không biết có cung cấp năng lượng cho mình nhiều hơn không ? Hay rồi lại mệt mỏi và đáng chán vì những xung đột, những ích kỷ, những tính toán. Có những kẻ tính toán cả cho hạnh phúc. Tại sao phải thế. Có biết yêu không ? Hạnh phúc chính là tự do, là tình yêu vô điều kiện cơ mà. Ngay cả con mình còn không yêu thì là sao có thể yêu thương người khác? Suy cho cùng, mình thấy đàn ông VN thật ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Tự cho mình quyền lựa chọn và ban phát. Hic. Mình không cần. Yêu đương gì. Chẳng qua là thỏa hiệp mà sống với nhau thôi. Mình không cần thứ đó.


Nhưng quả thật dạo này nhiều khi mình thèm yêu ghê gớm. Mình thèm vòng tay xiết chặt, thèm ôm ấp, thèm hôn hít, thèm quấn quít, thèm một bờ vai tin cậy để dựa vào khi mệt và để yên tâm gối đầu mà ngủ. Không lo toan, không muộn phiền. Ước gì hạnh phúc chỉ đơn giản có thế. Mình sống một mình đã quá lâu chưa ?


Mình có mâu thuẫn không ? Vẫn thường xuyên hỏi mình câu đó. Đến bây giờ vẫn chưa cảm thấy người nào thích hợp, dù trong lòng vẫn thực sự rất nhớ một người. Mà không phải là đàn ông không-phải-V-N. Ngốc thật, nhưng cảm xúc là một cái gì đó ta không thể nào điều khiển được. Cuối cùng, thật sự thì tình yêu chọn mình chứ mình nào chọn được tình yêu? Có lúc mình thấy rất cần đàn ông, lại có lúc không. Cảm xúc cũng thật mơ hồ… Yêu một người quả thực đối với mình không hề đơn giản.


Đêm qua 2h sáng mới ngủ được, sáng dậy sớm. Vậy mà bây giờ nằm mãi cũng không ngủ được. Có lúc chỉ mong người ấy bước ra khỏi giấc mơ của mình, để mình được ôm chầm lấy. Không cần nói gì, và không cần biết ngày sau ra sao.
...


Uh, mà có ai biết được ngày sau ra sao…


Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...