Thursday, November 6, 2008

Nothing


Nói chung là mệt, chán, các kiểu. Tâm trạng rối bời, vô cùng mệt mỏi, không biết mình sống vì cái gì. Mình thấy mình cũng không quá ham hố điều gì, sống chừng mực, điều độ, biết người biết ta. Không phóng tay tiêu xài, không phô trương quần áo. Mệt quá bữa tối làm một tô mì cũng xong, vậy mà sao lại mệt như vậy. Nhiều khi mình cũng không quan tâm không cần biết mình được bao nhiêu và có bao nhiêu tiền, quan trọng là mình có làm việc tốt hay không, có vui sống hay không.

16-8-08 (3)

Ngồi định thần lại thấy muốn viết cái gì đó, mà lại không biết viết gì nữa. Mình không phải là đứa nỗ lực vì đồng tiền, vậy mà sao bây giờ thấy hình như mình đang bị cái vòng xoáy công việc, tiền bạc, tỷ giá, đầu tư, lợi nhuận, thua lỗ blah blah nhấn chìm vậy. Mệt không thể tả, như kẻ hụt hơi sắp chết đuối đến nơi vẫn cố ngoi lên thở, hic hic.

Mình vẫn thường tự hào là công việc chẳng mấy khi làm mình stress vì mình vốn thích nghi với sự bận rộn, thử thách, giao tiếp đa chiều. Mình cũng chẳng mấy khi gặp bực mình vì những mối quan hệ công việc. Ai nổi nóng với mình thì mình nhã nhặn và cười, lập tức họ cũng thấy quá và dịu lại ngay. Đôi khi mình thường là người chịu thiệt trong các mối quan hệ có quyền lợi, tiền bạc, cũng chỉ vì mình chẳng muốn tranh chấp, không coi trọng chuyện hơn thua, càng coi tiền bạc chẳng là gì so với những mối quan hệ tốt đẹp. Giúp ai thì cũng giúp hết lòng để rồi có khi thấy thất vọng âm thầm. Cũng chẳng sao, cứ tự nhủ cuộc đời có gì đâu mà tranh đua giành giựt.


Nhưng mình lại thấy người chịu đựng và thiệt thòi với mình nhiều nhất là CF. Mình đi làm về nhiều khi chẳng muốn nói gì cả. Con bé hễ mở miệng hỏi hay nói gì là mình hoặc trả lời ậm ừ, hoặc gắt lên "con để cho mẹ yên nào, mẹ nhức đầu lắm!" Cũng một tuần có vài ba ngày như vậy rùi. Hic. Mình ước chi mình phân thân, có thể làm tốt nhất vai trò của một người mẹ, người bạn của CF và làm việc không biết mệt. Công việc không làm mình mệt mà áp lực doanh số và những chỉ tiêu hạn định thực sự làm mình mệt mỏi căng thẳng và tinh thần... đuối. Nghĩ mà thấy bái phục mấy ông tỷ phú giàu nhứt VN và thế giới. Những người đó quả là có đầu óc siêu phàm và làm việc không ngại gian khó. Còn mình, gian nan chỉ thấy nản !


Ngẫm lại cuộc sống luôn cần phải có đam mê. Đam mê để sống. Khi không còn say mê công việc này thì mình đi tìm công việc khác, hoặc tìm thú vui đam mê trong những sở thích âm nhạc, sách hay phim ảnh hay đơn giản chỉ là đi chơi bên ngoài thiên nhiên, tìm lại cảm giác vui sống yêu đời. Ít ra cũng phải đam mê một cái gì đó. Không thì rất dễ chán. Cuộc sống mà không có đam mê giống như không có hương thơm không có mùi gì hết vậy. Cứ tưởng tượng ăn uống hay làm tình mà không ngửi được mùi vị của thứ mà mình định xơi thì chẳng còn gì là thú vị nữa ! Hic. Vô vị quá.


Nhiều khi tự hỏi mình có phải là đang tự gây áp lực cho mình không. Đường dễ không đi, cứ tự đâm đầu vào chỗ nhiều khó khăn thách thức, để rồi gặp chuyện không hay cũng cắn răng chịu đựng, không dám than với người thân nửa câu. Nhìu khi tự nhiên thấy tủi thân một cách vô lý, rằng mình phải tự thân vận động mọi việc. Bạn mình nói, thấy M cũng "thoải mái" rồi mà sao vẫn bon chen quá vậy. Ý là mình đã có mọi thứ được coi là tạm cho cuộc sống như nhà cửa, xe cộ. Mình cứ nghĩ, cuộc sống như những nấc thang mà mình phải bước lên, chẳng lẽ lại tụt xuống hay ì ra một chỗ hay sao. Mà nếu chỉ nghĩ đến mục tiêu kiếm tiền thì quả là thất bại trước mắt, nỗ lực không còn ý nghĩa gì. Mà cuộc đời con người, sao cứ phải làm giống như những gì người khác đã làm, như theo một lối mòn định sẵn ? Mà đời mình, có một chuyện quan trọng là hôn nhân thì cũng đã thất bại đắng cay rồi. Thật ra, cũng không cần một người chồng cho lắm, trừ lúc mình đem xe đi kiểm định, xếp hàng trong nắng gắt và chờ đợi, thấy toàn đàn ông, không một bóng nữ tài xế, tủi thân quá.


Có vẻ như theo chủ nghĩa xê dịch nhiều quá... Nhưng mình vẫn thèm một mái nhà có terrace, mái hiên với với hoa cỏ, bàn ghế mây, bộ cờ vua, trà, biscuit và một đối thủ đánh cờ, vừa có thể nắm tay và nhìn nhau âu yếm, quên hết mọi ưu phiền ngoài kia..., thoảng trong bếp có mùi thơm thơm...


- Hôm nay anh nấu món gì cho em thưởng thức mà thơm thế nhỉ?
Haha...



Nghe Gió thổi bên lòng

No comments:

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...