Thursday, August 14, 2008

Đến lúc


Cuộc sống thường không chật hẹp trong những ngôi nhà, trên những con đường, góc phố mà chính trong những định kiến và suy nghĩ của con người.





Sẽ đến lúc bạn nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự ràng buộc một tâm hồn.

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra tình yêu không còn là điểm tựa, và bên nhau không có nghĩa bình yên.

Sẽ có lúc bạn chợt nhận ra nụ hôn không phải là lời cam kết và quà tặng khác với lời hứa thật lòng.

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp.


Và bạn biết chấp nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sáng, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành chứ không phải sự bi lụy, cố chấp của trẻ thơ.

Có ai đi không vấp ngã một đôi lần.


image/


Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây - trên con đường đã chọn của ngày hôm nay và không trông chờ vào những gì chưa chắc chắn của ngày mai.

Bạn hãy cho đi đừng tiếc nuối, níu kéo. Có ai cho đi mà cảm thấy mất bao giờ.


image/


Và hãy giữ lại những điều đẹp nhất, gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn, hơn là mòn mỏi đợi chờ ai mang đến.

Và bạn nhận ra rằng mình đã vượt qua.

Cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa.

Tự do mơ về những điều sẽ đến.

Ngước mắt vượt qua khung cửa sổ - ngắm nhìn các vì sao.

Cảm nhận rằng bạn đang sống.

Bản lĩnh, mạnh mẽ và xứng đáng.

Dù bất kỳ điều gì xảy ra !

Tất cả chỉ là mới bắt đầu, với tất cả những gì vốn có.

Chờ đón bạn phía trước.

Trong ánh mắt bạn lấp lánh niềm tin.

Của ngày mới.


-Veronica A. Shoffstall- (tạm dịch)





image/





Thấy quý thời gian của mình kinh khủng vì thực sự có nhiều việc phải làm.

Tạm thời đang luyện công chờ ngày xuất chiêu, tập trung công lực cho những kế hoạch mới và những hành trình mới.





image/

No comments:

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...