Monday, July 14, 2008

Giá đâu đó có người đợi tôi... *

(Hay Giấc mơ chỉ là giấc mơ)


Dạo này mình lại hay mơ. Những giấc mơ thường rất đẹp. Một người tình đẹp trai, manly, nồng nàn, đồng điệu từ ánh mắt đến từng cử chỉ, đáng yêu không theo một hình mẫu nào ở ngoài đời.

Mình có thói quen đọc bất cứ lúc nào có thể, lúc đợi giao dịch ở ngân hàng, lúc chờ một gã linh tinh nào đó ko đúng giờ để phụ nữ chờ... Buổi tối, trước khi đi ngủ, mình cũng thường xem phim hoặc đọc sách, living in reading èn watching suốt nên có lẽ bị ảnh hưởng, những hình ảnh đập vào vỏ não, dạo chơi ở đó, lưu trú ở đó rồi để khi mình ngủ, "chúng nó" mix với nhau thành một món lẩu thập cẩm... "hành hạ" mình. Bởi vì khi tỉnh giấc thì mình hùi hụi tiếc. Ôi đời ! Phải trở về với hiện thực phũ phàng là một đám đàn ông nhạt nhẽo vờ vịt giả tạo thực dụng bon chen keo kiệt ỡm ờ ơ thờ hằng ngày vẫn phải đối diện thấy cứ nằm mơ mãi có khi tốt hơn.


Nhưng rồi không thể nằm mơ giữa ban ngày, nên sáng dậy trở lại đời thường bằng cách make up, phục sức o bế mình cho thật xinh tươi hấp dẫn, rồi nở những nụ cười rất đời để đàn ông lại ỡm ờ vây quanh... Chỉ ý thức là mình vui mình tươi là cho chính bản thân mình. Niềm vui tự sinh. Tự sướng thôi vì tác động bên ngoài vào không hiệu quả.


Nói vậy vì mình là người thực tế chứ dek phải là đứa mơ mộng hão huyền. Tuy biết rằng ảo tưởng thì dễ sống hơn, nhưng với bản chất đa nghi như Tào Tháo + thương trường như chiến trường, chất nghệ sĩ bay bổng lãng mạn của mình đã bị thui chột .


"Giá đâu đó có người đợi tôi". Và "Xin cạch đàn ông".


Recommend 2 "món" này. Theo mình là ngon. Vị vừa phải, không quá nồng, đã modify cho hợp thời. Thưởng thức khi nằm ở hồ bơi với một ly "sex on the beach" là ngon nhất.


P/S: Nói vậy thôi, đàn ông như cocktail, không thử ko biết mùi vị thế nào.



Bonus nhảm:

Xem này, phát hiện ra là mình rất thích súng nhá (hiếu chiến), nhưng mà phải là súng đại bác cơ . Và qua từng í thời gian, dù ở phương trời nào thì sở thích đó vẫn không hề thay đổi.


image/
Macau 2004

image/
Thailand 2008



(*) Tập truyện ngắn của Anna Gavalda.

No comments:

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...