Wednesday, January 30, 2008

Sống là chiến đấu


8-7-08 (6)


Một entry riêng tặng H.




Đã bảo sống là chiến đấu mà. Còn sống là còn chiến đấu.


Gần đây mình thấy bạn bè mình ai cũng sức khỏe kém quá, thế thì sức đâu mà làm việc mà chơi nữa không biết. Mà lại toàn là thanh niên trai tráng cả nhé. Nhìn là thấy rầu hết sức. Mình chẳng hiểu sao nữa trong khi mình thì lúc nào mình cũng cảm thấy hừng hực sức sống (như bạn gì của mình nói í ). Mình thừa nhận mình là một phụ nữ giàu năng lượng, làm việc không biết mệt và chơi cũng chẳng thua kém ai. Vì là thế nên buổi tối mình phải thay đổi chiến thuật bằng việc ra ngoài bằng xe đạp là chủ yếu, vì như thế sẽ giải phóng bớt năng lượng đi, cho tay chân nó đỡ thừa thãi, kiểu như người ta làm cái này không được thì phải chuyển sang làm cái khác í :)). Của đáng tội là có vẻ như thế lại làm mình khỏe hơn, yêu đời hơn, khát khao nhiều thứ hơn.=))


Đi ăn tối cùng nhau, chả ma nào chịu ăn nhiều cả, chỉ mỗi mình mình chén hết đĩa tôm nướng, thế thì kiểu gì chả thừa năng lượng phải không ? Buổi sáng, khi mình lái xe đi làm, bao giờ cũng là một chiếc giỏ mây đầy các thứ thức ăn từ tinh thần đến vật chất : sách, tạp chí, đĩa CD, nước khoáng, trà xanh O độ, sữa tươi, milo, trái cây, cafe, các loại bánh, kể cả kem đánh răng và kẹo Happy White... Mình có tật xấu là đói quá thì hạ đường huyết, run lẩy bẩy nên bao giờ cũng tự cứu mình trước khi... trời bắt đói, vì thế, mình luôn có đủ sức chiến đấu đường dài. Như sáng nay, việc ở Sài gòn xong là lái xe luôn xuống Bình Dương họp, vừa lái vừa gặm bánh mì. Các chàng đi xe máy nhìn nữ tài xế qua kính xe tranh thủ gặm bánh mì lúc đèn đỏ thì cười cười. Đến nơi rất đúng giờ. Còn kịp vào toilet đánh răng nữa cơ. Mà phải công nhận, mấy trò vận động chân tay làm mình khỏe lên trông thấy.


Gần tết đường đông, phải nói là lái xe rất bực. Nhưng dạo này mình luyện được một phần mười cái tâm của Bụt, nên không căng thẳng gì lắm. Họp xong lúc 4h chiều, về đến nhà gần 6h tối, mình nghỉ một chút, thay đổi trang phục rồi phóng xe đạp ra đường. Phải nói là lái xe hơi căng thẳng chừng nào thì đạp xe thong dong chừng đấy. Đi ăn tối với một cô bạn quen trên blog đã lâu giờ mới gặp, định đi lòng vòng tranh thủ mua quà tết thì một anh bạn khác nhắc cái hẹn đi uống bia. Thế là đi uống bia nói chuyện công việc, chuyện nhân tình thế thái đến 11h đêm. Khi ra về (anh bạn này là một kiến trúc sư, người đã từng chinh chiến với mình nhiều dự án thời còn làm bên cty BĐS NL, bây giờ đang mải mê theo đuổi sự nghiệp ở một công ty BĐS có tiếng tăm khác), trố mắt khi thấy mình chơi xe đạp: "Ôi, Mai của những hợp đồng và dự án đây sao, ngạc nhiên quá, kiểu này cũng hay quá chớ, chịu chơi thật đó". Uh. Cuộc sống cứ thế mà bận rộn, cứ thế mà nạp năng lượng rùi giải phóng năng lượng. Buồn thỉnh thoảng len lén vào rồi bị đuổi ra. Thế thôi.


Mình chỉ có mỗi tật không bỏ được là hay thức khuya. Làm gì thì cố làm cho xong và sáng hôm sau dậy mắt đỏ hoe. Mình cũng thích sự yên tĩnh của đêm, mà lại sợ một khoảng trống khi nằm xuống. Thích nhất buổi tối có phim tình cảm hài, ngồi xem hơi khuya khuya rùi ôm gối ngủ, tự ru mình trong những mơ không có thật.


Mình luôn nhớ câu Hạnh phúc và thành công là một hành trình, không phải là điểm đến (Happy and Success is a journey, not a destination), cho nên mình luôn enjoy với cuộc sống hiện tại, với từng thời khắc mình sống, với những gì mình có. Kể cả khi mình vừa lái xe vừa gặm bánh mì vừa nghe nhạc, mình cũng không thấy vất vả gì. Kể cả khi mình ride to go around một mình, mình cũng thấy rất thoải mái, không hề mệt. Cho dù có khát khao tình yêu thực sự và thỉnh thoảng rất cô đơn, thì mình cũng không lấy đó làm vội, làm buồn, mất hy vọng và chán nản. Chỉ có thỉnh thoảng mình hơi mất phương hướng, hơi chao đảo, hơi yếu lòng, thì may thay mình cũng đã tự vực mình dậy, bằng nhiều cách. Suy cho cùng, con người ai chả có những lúc như thế phải không, huống chi mình là phụ nữ.


Hôm thứ bảy tuần trước có mấy người bạn cũ mời mình đi uống cafe. Ai cũng xe hơi quần là áo lượt. Và hẳn họ ngạc nhiên khi thấy mình đi xe đạp đến số 5 Hàn Thuyên, vì ngồi ngoài trời nên ai cũng thấy. Mình chả thèm diện váy áo, chỉ có quần jean áo sơ mi trắng và giày thể thao. Ai cũng bảo mình trông như sinh viên, nhưng mà nổi bật vì style.. Mấy anh bạn lại còn bảo, đi xe đạp nên hèn gì trông form người "ngon" quá.:D

Cho dù đi xe đạp thì mình cũng rất tự tin. Mình chưa bao giờ tin vào vẻ bề ngoài của bất cứ ai cũng như những thứ phù phiếm như xe hơi hay chiếc sơ mi đắt tiền, dù mình rất xem trọng sự thanh lịch, hay sẵn sàng mua cây bút Parker 100 USD hay mắt kính 400 USD vì mình thích. Nói không xem trọng vẻ bề ngoài cũng không đúng, nhưng vẻ bề ngoài ấy phải toát lên từ cái nội lực bên trong con người, chứ không phải mấy thứ phù phiếm kia. Như có anh bạn của mình, than rằng suốt ngày chỉ có công việc, chẳng có gì vui, thấy mình chẳng hạnh phúc, mà lại nói hoài về các quan hệ với các đại gia, về chiếc xe hơi số tự động mới mua. Mình bảo, đã chọn con đường mình đi thì cứ tiếp tục, và phải enjoy, phải cân bằng. Đừng có lao lực quá, cũng có thể sẽ kiệt sức, không tốt. Nhưng mà, mình biết anh ta còn ham danh vọng lắm. Đã thế, có khi, than chỉ là cách khoe khoang mà thôi.


Nhiều lúc đi dự tiệc này nọ, cũng cảm thấy mình không phù hợp với lối sống phù hoa, khi nghe người ta nói với nhau về việc mua đất này tham gia dự án kia. Thực sự mình là đứa không màng danh lợi. Chỉ thích làm những gì mình thích và cuộc sống cảm thấy thoải mái là đủ. Mình thích nằm nhà trùm chăn đọc sách và xem DVD (với ai đó thì tốt biết mấy) hơn là đi dự tiệc. Nhưng nếu phải đi dự tiệc thì mình sẽ diện thật đẹp và nhất định sẽ rất tươi vui. Dù sao thì cũng có những mục tiêu nhất định trong cuộc sống, nhưng không phải vì những target đó mà rồi quên mất mình là ai. Chính vì vậy, bạn mình vẫn nói, vẻ phong lưu không phải ai cũng có. Và không phải nhiều tiền giàu có thì mới phong lưu. Phong lưu đơn giản có khi chỉ là biết dành thời gian của mình ngồi uống trà với bạn bè, chứ không phải là ngồi trên xe hơi máy lạnh "kênh" mặt lên với đời.



Mình cũng thỉnh thoảng hay bị kiệt sức, là vì do mình căng thẳng nhiều việc phải lo quá, lại không có một ai có thể chia sẻ tâm tình. Mình cũng đã quen chịu đựng một mình, ngay cả chuyện buồn nhất cũng không bao giờ nói với ba mẹ. Đó cũng chính là điều làm mình thiếu cân bằng nhất. Nhưng mà mình không muốn ba mẹ mình lo lắng vì những khó khăn của mình, kể cả những lúc mình yếu lòng, tim đau nhói.


Hình như người ta nói đúng là yêu bằng trái tim. Vì yêu bằng trái tim, nên tim mình thỉnh thoảng lại đau nhói. Nhưng thế thì đã sao. Chịu đựng cơn đau. Cơn đau nào rồi cũng qua. Và mình sẽ luôn sống tốt, sống đẹp, cho đến khi trái tim mình ngừng đập.



Mình thực sự không có thói quen viết blog kể về cuộc sống thường nhật, công việc hay những khó khăn mình gặp phải, chỉ viết những gì sâu thẳm từ trong lòng mình, gọi là trải lòng đấy. Cho nên, có thể bạn chỉ thấy một phần cuộc sống của mình. Không phải là tất cả. Ai cũng có những góc u uẩn, chỉ có điều có nói ra bằng cách này hay cách khác. Nhưng khi bạn bè gặp mình, có thấy mình cười tươi không nào. Thú thật một điều, nhiều đối tác trong công việc rất thích gặp mình, nói chuyện với mình như một người bạn, vì họ nói mình nói chuyện hơi bị duyên, nhiều năng lượng và vui vẻ, hehe.


Đối với mình sống là chiến đấu, nhưng là chiến đấu với chính bản thân mình mà thôi.


No comments:

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...