Friday, November 9, 2007

Tình rơi như gió





Sự bé bỏng của lương tâm con người trước bao thúc giục gọi mời,
ai chứng nhận cho em thánh thiện khi quá khứ hiện về
chênh vênh một bờ vực tình kia.





image/



Cơn gió mùa đông,
nỗi xao xác mùa thu,
em mòn gót trong bao lần tàn úa,
chút ấm nào có đủ dìu nhau đi khi đã lạnh chân đời.


image/


Qua một lần đổ vỡ,
khép lại bao mơ ước muộn màng,
những tưởng gió rồi lặng lúc trở về với chút mảnh tình tang.




 
image/



Thì thôi,
Ta cũng chỉ là bụi vướng chân người trong mỗi độ ra đi

Đành vậy,

dư âm xưa em chối bỏ làm gì.

 
image/



Đến một lần ta có nỗi đau,
xa một thuở tình già thêm bao tuổi,
thì cứ để lời thề non hẹn suối,
trôi xuôi đi như câu chuyện tình buồn.



 
image/



Một ngàn năm ta rồi như cỏ,
tình rồi như gió
quá khứ tương lai rồi cũng bọt bèo khi giữa đời đành lạc mắt nhìn theo...


image/



P/s:

Hi hi. Yêu biển nhớ biển Cà Ná quá, post lại bài thơ cũ.



Thursday, November 1, 2007

người em yêu





Em hiện đã có người yêu chưa ?

Sao miệng em lúc nào cũng cười mà mắt em buồn thế ?

Sao em nói cười nhiều thế mà viết thấy buồn quá ?

Sao em có vẻ như đang tìm kiếm người yêu, em thì cần gì tìm chứ ?

Sao thấy em cô đơn mà lại như là đang yêu ai đó ?

Sao em không yêu ai đấy đi ?

Sao em không tìm một người đàn ông cho riêng mình?

Sao em có vẻ khao khát chuyện yêu đương mà lại cứ sống một mình như thế?

Sao em...




Ôi trời ơi, làm sao mà em trả lời được mấy câu hỏi này ?







"Gửi người em yêu..."

Người em yêu hiện tại là... không có... ở bên em. Nhưng em vẫn cứ mơ về anh ấy...

Anh ấy chắc hẳn sẽ có cái nhìn rất dịu dàng. Em sẽ luôn đọc được mọi điều trong tim anh ấy chỉ từ cái nhìn của anh ấy.

Anh ấy chắc hẳn sẽ tinh tế và sâu sắc, sâu sắc đủ để sự phóng khoáng và bao dung vẫn là cảm hứng chủ đạo trong cuộc sống của anh ấy.

Anh ấy chắc hẳn sẽ rất hài hước, cũng không cần nhiều, chỉ cần đủ để làm em cười những lúc mắt em buồn mà thôi.

Anh ấy chắc chắn là một người lãng mạn, đủ để biết em yêu hoa hồng vàng và cùng em thắp nến, hay cùng em nghe hết một bản nhạc mà em thích.

Anh ấy dĩ nhiên là người đàn ông thực sự, biết quan tâm sâu sắc, đủ để nhớ ngày nhạy cảm trong tháng của em.

Anh ấy chắc hẳn là một người hiểu biết và có một đời sống nội tâm mạnh mẽ, đủ để em dựa vai tìm thấy bình yên...

Và anh ấy chắc chắn sẽ không bao giờ làm cho em phải khóc. Hoặc nếu đã lỡ để em phải khóc thì sẽ là người hôn lên mắt em.

Anh ấy dĩ nhiên là một người đàn ông sống độc lập và có chí hướng.

Anh ấy chắc hẳn sẽ rất ấm áp, đủ để em cảm thấy muốn cùng nấu bữa tối và cùng thưởng thức.  

Anh ấy là anh ấy, không là ai khác, anh ấy đơn giản chỉ là người sinh ra để yêu em và để em yêu...

Anh ấy đương nhiên là người luôn muốn cùng em đi đến mọi chân trời góc bể, luôn ở bên em* dù em ở bất cứ đâu...

Là người mà em ước mỗi buổi sáng được thức dậy bên anh...




Nhưng em vẫn chưa tìm thấy anh ấy ? Anh ấy đang ở đâu mà chưa đến nhỉ?
Có ai thấy anh ấy thì nhắn hộ em với...



_______________
(*) Ở bên: không có nghĩa là bên cạnh.


(Đêm 31/10/07)


Pix : st





Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...