Saturday, September 22, 2007

Ru đời




9-8-08 (1)



Dạo này có nhiều anh nhảy vào làm quen, bảo mình nhạy cảm và lãng mạn, khen mình sâu sắc và cá tính, khen bài viết của mình hay, có sức cuốn hút... rồi nhờ mình tư vấn để làm sao... để hiểu người yêu hơn, làm sao để hiểu vợ, lấy lại tình yêu của vợ, làm sao để giữ được gia đình ! Ác ác, chua chát làm sao. Xin lỗi, mình không có ý định "PR bản thân" qua mấy lời đó đâu nhé, chỉ nói để mà nói thế này, tự dưng mình- kẻ cô đơn, không tình yêu- đã một lần hôn nhân đổ vỡ, đang rất cay đắng với tình yêu nữa cơ, lại tự nhiên thành kẻ tư vấn cho bao mối tình khác, bao nhiêu kẻ đang yêu khác. Nghe cứ thấy có cái gì trái khoáy ngược đời thế nào ý nhỉ. Nhưng là vì họ thấy mình có điều gì đó giống bạn gái của họ, giống vợ họ, lại cho rằng mình từng trải hiểu biết. Thế có khổ mình không ! Nhưng mà mình nhiệt tình, chân thành thì không thiếu, thế là lắng nghe, chia sẻ, đau đớn, vui buồn cùng với họ, rồi lại tự nhiên đâm ra lẩn thẩn, hâm hâm, nghĩ chuyện người, lại nghĩ chuyện mình. Lại đau. Lại buồn chuyện thế thái nhân tình. Không biết sao nữa, nhưng mình thấy cứ cái đà này, không có anh nào nhảy vào làm quen với mình vì muốn hiểu mình để... yêu mình, thì mình hâm thật mất !



Tình yêu đúng là đùa giỡn với số phận con người. Quả thực, khi người ta có thì người ta không biết, khi mất rồi mới biết ! Rồi mới đau đớn, hối hận, thương tiếc thì đã muộn. Như ly nước đổ không bao giờ lấy lại được cho đầy, cảm xúc mất đi rồi người ta khó mà lấy lại được. Và thật khó để yêu lại một người mà mình đã hết yêu thương ! Mình cho rằng : tình yêu nếu không chăm sóc tưới bón như cây cỏ, chết lúc nào chẳng biết ! Đến khi tình yêu mất đi rồi, đau đớn quá, người ta lại cảm thấy khó mà tha thứ được cho nhau... Nhưng nhất là vợ chồng, dù sao cũng còn cái nghĩa phu thê, ân tình như núi, nếu biết sống vì người khác, bao dung rộng lượng, tình yêu chắc sẽ lại về... Người ta "người" hơn, lớn hơn là ở cái bản ngã của chính mình, nhất là những người đàn ông (những người đàn ông đáng yêu bạn của tôi nhé !) Phàm những gì vật chất hữu hình sinh thì cũng sẽ lúc hoại diệt, huống chi tình yêu là thứ rất vô hình, mong manh, có đó rồi mất đó. Vô thường, tất cả là vô thường mà thôi... Nhưng tình yêu lại có sức mạnh rất to lớn trong cuộc đời con người, nó có thể tồn tại ngay cả khi người ta đã trở về với cát bụi rồi... Nên hãy cứ lấy yêu thương và tình nghĩa làm lẽ sống. Chỉ như thế là đủ.




P/S :

Mình lại thấy đúng là ở ngoài cái vòng khổ lụy của yêu đương thì vừa thanh thản đấy mà vừa vô nghĩa đấy. Đôi lúc thấy như mình bị tàn tật về tâm hồn vậy, vì chẳng thể yêu được ai trong khi người ta cứ nhảy xổ vào đời mình đòi... yêu mình, thế mới ức chế ! Mình sợ, sợ điên được cái cảm giác đau đớn. Chính xác là mình thấy mình hèn, đa nghi, không dám phiêu lưu mạo hiểm trong tình yêu nữa.

Thôi thì "đời ta có khi tựa lá cỏ, ngồi hát ca rất tự do..."






Tuesday, September 18, 2007

Pen và CF



Một buổi tối…


Khi thấy những hình ảnh của mình lần lượt hiện lên trên máy tính của mẹ thì CF nói, giọng rất “diễn” :

- Xin giới thiệu : Đây là Coffee liveshow !
-  Sao con biết liveshow ?
- … Thì con biết tiếng Anh mà ?
- Nhưng mà con có biết liveshow có nghĩa là gì không ?
- Liveshow là… là hấp dẫn, là tự tin.
- ( Mẹ cũng không biết nói sao nữa, nhưng nghĩ thầm: cũng đúng nhỉ, chắc là kinh nghiệm từ TV chăng ?)


Hihi

Buổi sáng chủ nhật đẹp trời. Hai thiên thần tung tăng trên thảm cỏ xanh, nắng chan hòa khắp nơi…

Thoạt đầu Pen có cử chỉ rất VIP, vẫy tay chào quan khách, miệng cười rất tươi. Coffee thì có vẻ nghiêm trang. Nhìn chung, cả hai thiên thần rất có kinh nghiệm xuất hiện trước công chúng.


image/

Sau đó, không hiểu sao tự nhiên Pen lại ra chiều suy nghĩ...

image/

Hay là Pen thấy ngại ngùng nhỉ…, còn CF vẫn tiếp tục với liveshow. Mọi người nghĩ xem VIP Pen đang phác kế hoạch trong đầu hay là vì… “xích lại gần nhau”?

image/

Lại còn quay mặt đi chỗ khác...

image/

Nhưng cuối cùng thì Pen đã lấy lại phong độ VIP của mình bên cạnh người đẹp nè, ngon chưa ?

image/

Rình Pen mãi mới chụp được một tấm đẹp như thế này.




Kết luận : tác nghiệp với VIP Pen thật là mệt, nhưng mà vui. Hihi.



Saturday, September 15, 2007

Mẹ và Con gái





Mẹ và con gái đi đâu cũng được mọi người yêu mến. Thỉnh thoảng có người không biết còn bảo, hai mẹ con thế này thì chắc là ba nó cưng lắm nhỉ (). Người lạ thì nhìn ngó hai mẹ con hơi bị nhiều . Hai mẹ con đi qua những chỗ đông người hoặc gặp những người quen của mẹ thì mọi người đều nhìn con trìu mến cười và khen con xinh, con đáng yêu, “so cute”… làm mẹ thật là vui…



image



Từ khi con 20 tháng, hai mẹ con đã đi Hà Nội chơi. Mẹ vẫn chưa có dịp đưa con đi du lịch dài ngày như thế từ đó đến giờ, nhưng hai mẹ con thỉnh thoảng vẫn đi nghỉ ở Mũi Né, Nha Trang, Phú Quốc, Cần Giờ... hoặc đi chơi xa trong ngày vào dịp cuối tuần. Con rất thích được cùng mẹ đi khắp nơi. Cho dù mệt nhưng bao giờ con cũng muốn được đi với mẹ, nhưng mẹ cũng không thể nào mang con theo được trong tất cả những hành trình, may mà mẹ con mình có ngoại…




Người suy tư trên bờ biển Phú Quốc



Dạo này con thật là người lớn, khi nào cũng “con không thích cái này, con thích cái kia…; khi mệt nằm ngả ra giường thở rồi nói : “sao mà mệt quá đi”, “trời ơi sao mà thoải mái quá”, làm gì không được thì lẩm bẩm “Sao mà bực mình quá đi”… làm mẹ cứ tủm tỉm cười…


Con vừa mê vẽ, vừa mê nhảy múa, cũng mê đọc sách giống mẹ hồi bé và kể chuyện rất hay...







Chả biết dạo này con gái học ai mà nịnh mẹ quá chừng . Câu "cửa miệng" lúc mẹ và con ở bên nhau lúc nào cũng là “sao mà con ghiền mẹ quá đi”, “mẹ ơi sao mẹ đẹp quá đi”, “mẹ ơi sao con mê mẹ quá đi !” kèm theo là nụ cười rất tươi hấp háy đôi mắt sáng . Yêu quá đi mất. Nhất là những lúc con nịnh mẹ khi mẹ đọc chuyện cổ tích cho con nghe trước khi đi ngủ, những lúc mẹ nhảy cho con xem và dạy con nhảy… Con rất biết làm vui lòng mẹ và bà. Còn nói: “Con thích cả hai người cơ ! Có bà để nấu cơm cho con ăn, có mẹ để cho con ngủ ngon và đưa con đi chơi !” ( bó tay !)
Con hay líu lo nói đủ chuyện. Nhìn con cười vô tư kể chuyện cho mẹ nghe, con có biết lòng mẹ thỉnh thoảng lại quặn thắt…



Buổi sáng chủ nhật, mẹ thường đưa con đi chơi công viên rồi hai mẹ con đi ăn sáng uống café (có khi với bạn bè của mẹ nữa). Thật ra là con chỉ ăn thêm món con thích thôi, còn mẹ thì thích uống café ở bên ngoài… Bao giờ cũng là một tách capuchino + bánh ngọt cho mẹ và một đĩa khoai tây chiên + ly kem cho con… Con cười tít mắt chén khoai tây rồi nói: “Sao mà con mê khoai tây chiên dữ vậy trời !” Một lúc sau lại nói : “Sao mà con mê mẹ dữ vậy trời !” (hihi)

- Thế tóm lại là con mê khoai tây chiên hơn hay mê mẹ hơn ?

- Con mê mẹ hơn chứ !... Mà mẹ đẹp con mới mê chứ mẹ không đẹp sao con mê được !

- Bó chiếu với con gái thiệt rùi ! (Mà mẹ chỉ cần đẹp trong mắt con gái là đủ rồi nhỉ !)



image

Rất enjoy !


Những lúc con hư, mẹ vừa mắng con xong thì con đã “đánh trống lảng” hít hít tay mẹ rồi nói “ui cái tay mẹ thơm, sao mà con mê mẹ quá đi” !!! Thiệt tình là mẹ cũng “không đỡ được” !


Con dạo này đã biết làm dáng, soi gương rất điệu và cũng có phong cách riêng. Con lấy cái mũ màu hồng ra đội rồi hỏi mẹ : “Mẹ ơi, con đội mũ này, mặc bộ đồ màu hồng, mang giày hồng luôn là hợp phải hông mẹ ?” “ừ, rất hợp”, mẹ trả lời, thế là con cười tít mắt.

Buổi sáng, khi con chọn giày đi học, không như lúc xưa chỉ muốn theo ý mình dù mẹ bảo đôi giày ý không hợp với bộ váy con đang mặc đâu, bây giờ con luôn cẩn thận hỏi mẹ khi chưa “chắc” lắm: “Mẹ ơi, con mang đôi giày này có hợp không?”. Mẹ gật đầu ừ thì con có vẻ an tâm lắm.






Một hôm thấy mẹ đang chọn áo mặc để ra ngoài, con chỉ cái áo caro màu xanh trong tủ áo của mẹ rồi nói : “Mẹ ơi, mẹ mặc cái áo này, rồi buộc tóc lên đằng sau ý, con thấy mẹ đẹp lắm đó mẹ !” – Uỵch. Mẹ vừa nhìn con ngạc nhiên vừa buồn cười quá chừng.




image/

Những hôm mẹ chở con đi chơi, mẹ mặc áo thun đen, phục sức với dây thắt lưng dài và đeo kính đen, thì con nhìn mẹ rồi vừa nói vừa cười : “Mẹ ơi sao con thấy mẹ hip-hop quá đi !”, “sao con thấy mẹ ngầu quá đi” !!! Mẹ vừa buồn cười về những câu nói của con, vừa ngạc nhiên về sự quan sát tinh ý của con gái yêu.


Mẹ thích nhất là chụp ảnh cho con, nhưng vui nữa là bây giờ con gái yêu đã biết chụp ảnh cho mẹ rồi !




Ảnh này là ba của Pen chụp nè, hihi








image/ image/
 ảnh con gái chụp mẹ


Con rất biết đùa, mỗi khi mẹ làm ra bộ đùa vui hoặc nói chuyện hài hước là con lại hưởng ứng bằng việc trợn mắt lên ra vẻ ngạc nhiên nhìn mẹ và cười : “ứ” , rồi có khi giả vờ… xỉu! Hai mắt trợn lên trắng dã, còn miệng thì cười mím chi, nằm vật ra ghế. Những lúc ý thế nào mẹ cũng làm cho con nhột bằng cách hôn hay cù vào người con, thế là con lại cười khanh khách. Tiếng cười của sao con trong trẻo đến lạ lùng.


- Cop-phi ơi con là tình yêu của mẹ !
- Mẹ ơi mẹ là tình yêu của con. I love you !
- I love you so much !
- I love you so much !
- Mẹ ơi con yêu mẹ suốt trên đời luôn á !


Vì mẹ hay nói với con là “Mẹ yêu con nhất trên đời” nên câu của con là thế đấy.

Mẹ ngồi nói chuyện với bạn bè mà kể về con, thì ai cũng bảo, xem kìa, nó kể về con thì mắt cứ sáng lên !



image


Con gái của mẹ càng lớn càng xinh xắn, càng bộc lộ cá tính ! . Nhưng mà mẹ mong con sẽ là cô gái nhỏ mạnh mẽ và thông minh, đáng yêu và bản lĩnh. Mẹ chỉ sợ con sống quá nhạy cảm, thì chỉ khổ tâm thôi ! Nhưng dù có thế nào thì mẹ cũng sẽ luôn vô cùng tự hào vì đã có con, con gái yêu của mẹ !



Mẹ cứ chụp con hoài hà !





Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...