Saturday, May 23, 2015

thức chờ trời sáng



"Nội tâm vô khuyết gọi là phú, có thể bao dung người khác gọi là quý. Luôn vui vẻ không phải là một loại tính cách, mà là một loại năng lực"
(Khuyết danh)


Party tối hôm qua làm mình thấy nhớ bạn bè ở Việt Nam. Nhớ cuộc sống nhộn nhịp bay nhảy, nhớ những khách hàng mà sau này cũng thành bạn bè, nhớ những nơi mình đã đi qua. Không hiểu sao mình lại thấy nhớ nhiều đến vậy. Rồi khi về nhà mình cảm thấy cô đơn khủng khiếp, muốn được ai đó ôm vào lòng, nói rằng mình ổn, mình sẽ ổn thôi.

Cuộc sống là vậy, không có gì trọn vẹn, cũng không nên vì nản chí mà lùi bước.

Rượu vang không làm mình say mà chỉ làm mình trở về với những cảm xúc chân thật nhất, từ đáy lòng. Mình không buồn hay tiếc, chỉ thấy nhớ, nhớ da diết những ngày tháng đã qua.

Thời thanh xuân qua nhanh như gió thoảng.

Tối qua mình cũng quen biết một người bạn mới mà mình rất thích cô ấy, Emilie, người Pháp, cũng vừa chuyển đến Mỹ không lâu sau khi kết hôn với Jame. Vì Emilie từng sống và làm việc ở Việt Nam một năm và rồi mà từ đó tụi mình khởi đầu câu chuyện, rồi cứ nói chuyện ríu rít mãi. Mình ít khi gặp ai mà thích kết bạn ngay như vậy, nên mình đã rất vui.




Có những lúc quá nhạy cảm.

Đôi khi không kiên định, không chắc chắn về những gì mình đã trải qua, liệu nó có đáng để mình trả giá như vậy không.

Có những đêm giật mình thức giấc, cũng nhìn thấy giấc mơ của mình trong lúc mình không thể ngủ.

Trời đã sáng rồi.






Wednesday, May 20, 2015

hello girl





Hôm nay không hiểu sao mình thấy buồn quá. Lòng chùng xuống. Mình bỏ buổi tập rồi đi lang thang ngoài phố với một cốc cappuccino, hết cappuccino mình lại vào Starbucks đổi sang latte, cứ vậy đi mãi, ghé chỗ này chỗ kia, mua đủ thứ, từ skincare, T-shirt đến oliu, rượu vang. Cứ vài ba ngày là mình lại nhặt được trong store nào đó vài cái T-shirt mới, với đủ kiểu đủ màu và những dòng chữ mà mình thích. Ở Mỹ rất dễ tiêu tiền so với Sài Gòn hay bất cứ đâu, hàng hóa cứ ê hề, nhiều vô cùng, nhiều thứ đẹp, hay mà còn rẻ quá chừng. Store, shoping mall nào cũng rộng mênh mông. Mình phải kìm chế lắm, có những lúc mê đi mua sắm vô cùng mà nghĩ, cứ đi là lại tốn không biết bao nhiêu nữa đây (?) Nhưng rồi ham thích ngắm đồ đẹp và mình lại chẳng thể cầm lòng mà tiêu tiền khỏi nghĩ.

May mà đời còn có rượu vang. Có những lúc, vào buổi chiều tối, khi màn đêm buông xuống, mình thấy chỉ có rượu vang, mí trang sách và jazz mới có thể cứu mình ra khỏi những hoang hoải. Mình không thấy nhớ Sài gòn, hay chưa thấy. Mình chỉ thỉnh thoảng lại thèm cuộc sống của mình như trước kia, tự do bay nhảy. Một trong những ước mơ của mình là những chuyến road trip vòng quanh nước Mỹ, nên không có lý do gì mình lại từ bỏ ước mơ. 

Rõ ràng là mình có lý do để buồn chứ. Nhưng thôi hãy tạm quên đi. Mình đã thực tế hơn nhiều rồi, không còn quá mơ mộng nữa. Dù sao cũng cảm ơn cuộc sống tươi đẹp này, cảm ơn người, vì người mà mình đã ở đây, bắt đầu một cuộc đời mới với nhiều chông gai phía trước. 

Thành phố chiều nay có chút nắng, sau những ngày mây mù và lạnh vì gió.

I see trees of green, red roses, too,
I see them bloom, for me and you
And I think to myself
What a wonderful world.
I see skies of blue, and clouds of white,
The bright blessed day, the dark sacred night
And I think to myself
What a wonderful world.

What a wonderful world...



hello girl, chase your dream 





Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...