Sunday, June 8, 2014

tối thứ bảy






Tối thứ bảy hơi có tí trống trải. Đi tập về lúc nào cũng mần một tô salat - hôm nay là salat tôm - rùi enjoy, ngon không thể tả vì đói. Tối nay người đang trên máy bay đi S.D nên mình... rảnh, lol. Bạn Coffee thì mải chơi mình gọi không thèm nghe máy. Chỉ có mình nhớ bạn í chứ bạn í có thèm mình đâu :(. Uống đến ly rượu vang thứ hai, xem lại SAFE HOUSE đến đoạn anh Ryan Reynolds đẹp trai so gorgeous của mình bị thương máu me đầm đìa thì mình thấy chán, tắt TV định đi ngủ... Nhưng không hiểu sao bỗng nhiên cảm thấy có chút hứng thú, thế là vội vàng vội vàng chụp lấy... Nên dù mắt đã hơi có tí mỏi rồi, mình quyết định uống thêm ly thứ 3 (sẽ ngủ quắc cần câu cho coi) lôi blog ra viết. :))

Thời đại thay đổi con người thay đổi. Mình đã không còn hứng thú với đàn ông trẻ tuổi :)). Ý mình là đàn ông cỡ tầm tuổi mình, kém hơn mình một ít (thường thì khi làm quen họ nghĩ mình trẻ hơn họ, hehe) hoặc hơn mình vài tuổi, haha. Đúng là có những chàng nhìn khá phong độ và sexy, nhưng sau một thời gian hẹn hò, mình nhận ra đàn ông trên 40 tuổi vẫn chưa thực sự trưởng thành! lol. Mình thấy chán í, thấy tẻ nhạt. Và điều quan trọng rất nhiều đàn ông họ không biết thế nào là tôn trọng phụ nữ - có khi còn không có khái niệm này! Tóm lại, gentlemen trên đời này không nhiều, còn đạo đức giả ngụy quân tử thì đông như quân Nguyên :D

Thật ra thì mình là... "bad girl" :)), vì mình thường chế giễu những người đàn ông tỏ ra thích mình hoặc cố theo đuổi mình. Mình biết điều họ muốn và điều mình muốn, vậy thôi à. Và những người đàn ông cứ lẩn quẩn đó, theo mình họ không biết họ thật sự muốn gì, họ chạy hết chỗ này đến chỗ khác, họ đứng núi này trông núi nọ, họ chỉ thích tán tỉnh và tán tỉnh kiểu được chăng hay chớ... Và mình thì không hề ngây thơ! Hỏi chứ giờ này mà còn tán tỉnh một lady sắp U40 kiểu như "mày có thân hình sexy và nụ cười rất cute, tao thích mày lắm lắm !" :))) LOL. Mày thích thì mày phải làm gì đi chứ, ăn tối là một chuyện, ăn tối nói chuyện hợp cạ hay không là một chuyện khác, mà thích thôi thì ăn thua gì :)) Tao cũng thích mày lắm, nhưng tao chỉ thích thôi. Là lá la.

Dạo trước, cách đây một thời gian, mình gặp gỡ một anh chàng người Anh gốc Trung Đông. Chàng là giám đốc sáng tạo của một công ty tầm cỡ đến từ Singapore. Chàng này thích mình ngay ánh nhìn đầu tiên và phải nói là... hmmm... mình có tí xao động với đôi mắt hút hồn kiểu Trung Đông sa mạc của chàng, ta nói nó khát cháy và nóng bỏng hết sức :)). Má ui sau đó chàng làm mình mấy phen cười lăn lóc vì suốt ngày nhắn tin đòi massage cho mình =))). Đi uống cafe, đi ăn tối, chàng bày trò ôm ấp đụng chạm mí massage, mình âm thầm hô biến. Chàng phải rời Việt Nam vài tuần, xa xôi vậy và cả khi quay lại chàng vẫn chưa chịu quên mình. Chàng hỏi trên Whatsapp: "Sao em không muốn gặp anh?" - "Vì anh không tôn trọng em!" - "No, anh luôn tôn trọng em mà ?" - "Trời đất ơi anh không biết thế nào là tôn trọng một phụ nữ sao ?" - "Excuse me ?" =)))

Trước chàng Trung Đông mình hẹn hò với một chàng người Mỹ, chàng là Luật sư bỏ việc qua Việt Nam làm nghề tư vấn Luật dạo, kiêm giáo viên cho một trường Quốc Tế. Ban đầu chàng khá là lịch thiệp và tôn trọng mình. Nhưng nói chuyện với chàng mình hơi oải vì chàng thích lý sự, luật sư mà, trong khi mình chỉ thích... hòa bình. LOL. Còn nhớ, một lần ăn tối, mình cứ nhìn đồng hồ vì hôm đó là Chủ nhật, chàng hỏi sau khi thấy cử chỉ cố tình mất lịch sự của mình :)): "Sao em cứ nhìn đồng hồ hoài vậy? Em có hẹn nữa à?" - "Tối nay trên Starmovies có HOMELAND, một bộ phim truyền hình Mỹ mà em cực kỳ yêu thích. Mình về sớm được không ?" Nói chung là mình biết mình rất "terrible" :)) nhưng mà tin đi, chàng không đủ hấp dẫn mình hơn phim HOMELAND, buồn cười thay đó là phim truyền hình Mỹ! :)). Khi về nhà, lúc vừa xem phim xong chàng nhắn tin cho mình là chàng cũng thích bộ phim, và "Hell, why I've never known this movie before? So I don't understand much" =)). Chàng này đã dụ được mình về căn hộ của chàng, nấu cho mình ăn sau mí màn ăn tối bên ngoài, nhưng mình tình cờ phát hiện ra vài thứ bất ổn về độ chân thành của chàng (và uống beer như nước lã nhưng bày đặt nói yêu thích rượu vang) nên vậy là đường ai nấy đi... Chàng thỉnh thoảng lại nhắn tin chèo kéo "Hi sexy, what are you doing?" and "I miss you!" Không hiểu luôn ?



Có một chàng người Nhật thua mình 2 tuổi, chàng là giám sát viên của một công ty Nhật đầu tư tại Việt Nam. Chàng gặp mình ở gym, haizza, mê tít mình nhưng nhút nhát, rùi sau cũng cố lấy hết can đảm đòi hẹn hò với mình nhưng mình không ưng, nói chung là không có cảm giác đó đó, thì hẹn hò làm giề? :D. Buồn cười nhất là một lần vào một tối muộn, chàng uống say rồi gọi điện cho mình đòi gặp mình ngay lập tức. Nản :(. Sau đó chàng ra sức xin lỗi nhưng đã quá muộn màng :)). Chàng cứ cố, càng cố càng buồn, thế là chàng bỏ Việt Nam qua Pakistan làm việc :P. Mới đây chàng vẫn chưa thôi bị mình ám ảnh, còn nhắn tin cho mình, hỏi sao mày không thích tao ? :)))

Một chàng người Mỹ khác là giám đốc Marketing của một hãng máy bay, đến từ Seattle, chàng rất thích viết email dài lê thê cho mình nhưng khi đi ăn tối nói chuyện thì mình buồn ngủ kinh khủng, tẻ ngắt và không có hứng được với vẻ ngoài khô khan của chàng. Mình thấy ngượng khi chàng còn cố đút cho mình ăn ở buổi hẹn thứ hai sau 6 tháng emails qua lại mà chủ yếu là chàng viết. Chúa ơi khi gặp chàng này mình thấy mình xui hết sức vì đàn ông thành đạt sao mà nhàm chán quá vậy ? :))) Khi chàng tỏ ý muốn đi dạo vòng quanh và hỏi mình thực ra mình muốn gì thì mình phản ứng: "God, you really don't know what you want why you want to know what I want ?" :))

Chuyện hẹn hò của mình dài lê thê, kể đến mai chưa hết í :))) Còn chàng người Úc có đôi mắt xanh biếc yêu mình rất yếu đuối nữa nha, nhưng mà buồn ngủ quá :)). Chỉ có là từ đây mình đã quyết định ngưng hẹn hò :)). OMG! Vậy nên tổng kết lại vài thứ, rút ra kết luận là... thì ra mình càng già càng khó... chịu. Ai mà chiều được mình chứ ? Chỉ có một người cũng già luôn :)))

Thôi vậy đi cho nó lành, tối thứ bảy rảnh nhảm blog chút chút chứ bỏ lâu quá không cười là nó mốc, hihi...


Thành thật mà nói mình chỉ cần làm muffins thôi là thấy vui và muffins của mình phải nói là... rất đỉnh :D :D :D





Sunday, June 1, 2014

đập vỡ cây đàn :))





Done. Vậy là đã xong cơ bản những việc cần làm cho bạn Coffee trước khi bạn í đi nghỉ hè, và mình, có thể thư giãn một chút sau rất nhiều nỗ lực để kết thúc một chặng đường với tinh thần trách nhiệm cao :))). Sau khi cố gắng hoàn thành tất cả, mình gần như bải hoải và cạn kiệt sức lực (oh yeah mình cần một "big vacation" LOL), mình chấp nhận cả những thiệt thòi để ra đi nhẹ nhàng. Con người mình- về bản chất khó mà thay đổi được :))) - Lúc nào cũng tử tế hết chỗ chê. Trừ việc không thích nói ra những lời sáo rỗng.

Mình ghét nhiều thứ, nhưng rất hiếm khi phàn nàn. Mình chỉ có một việc là luôn tỏ thái độ chân thành biết ơn với tất cả. Cảm ơn cả những người mà khi mình thực sự cần họ, họ giả vờ như chìa tay ra nhưng đầy miễn cưỡng, họ đã dạy cho mình một bài học về sự chân thành, lòng tin tưởng, và trên hết thế nào là một trái tim trong sáng hết lòng giúp đỡ người khác không vụ lợi. Mình ghét tất cả những phân biệt đối xử, mình ghét cái cách mà người ta đối xử với người khác chỉ vì vị thế và tiền bạc và những lợi lộc, mình ghét những kẻ nhiều tiền phô trương kệch cỡm trong một xã hội mà mọi giá trị đã bị quy ra tiền. Làm như tiền mới có thể làm cho người ta hạnh phúc.

Đúng là tiền có thể làm cho bạn hạnh phúc, nhất là khi bạn có thể mua được những thứ mình muốn, hay khi bạn yêu ai đó hết lòng tiền có thể giúp bạn làm điều bạn cần để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng tiền cũng làm biến chất một số người khiến cho họ sống thực dụng và thậm chí độc ác. Chỉ cần nhìn cách mà một người dùng tiền của họ, bạn có thể biết khi cần họ có chạy theo đồng tiền và chà đạp lên tất cả hay không. Nhưng vì có tiền, họ có vô khối những kẻ chạy theo xun xoe nịnh bợ, họ thật sự mơ hồ hay không hề biết có một khái niệm khác đứng đối diện với tiền: lòng chính trực.




Đối diện với mọi khó khăn của cuộc sống này, mình chỉ thích chọn cách im lặng.
Và hành động trong im lặng.




Thursday, May 29, 2014

hello my beautiful summer ! :D






Một trong những bộ phim mình cực thích gần đây đó là The Big Wedding. Nói chung cứ xem phim nào mà cười thả ga là mình sướng, vì thế phim tình cảm hài luôn nằm trong danh mục phim ưa thích của mình. Vừa được trải nghiệm những tình cảm đẹp, những cảm xúc tuyệt vời của nhân vật trong phim lại vừa được cười. Một cảm nhận sâu sắc khi xem phim này đó là... tình yêu không bao giờ có tuổi. Chỉ có con người già đi, già đi và già đi... chứ tình yêu chẳng bao giờ già.

Nhưng tình yêu là gì vậy ? Đó là những câu chuyện của phim ảnh. Mình không có diễm phúc được thấy nó trong thực tế ! Xung quanh mình, mình chỉ thấy người ta yêu nhau đó rồi chia tay nhau đó, hoặc vẫn bên nhau nhưng chưa có gì có thể nói đó thực sự là tình yêu cả, hoặc họ vẫn cố ở bên nhau nhưng thực sự chẳng còn yêu nhau, thậm chí chẳng ưa gì nhau. Điều rõ ràng nhất là người ta cần nhau, đến với nhau, ở bên nhau, lợi dụng nhau. Tìm kiếm thứ mình cần không phải là bản chất của tình yêu. Còn đối với mình, cho đến bây giờ, những cảm xúc sâu đậm nhất và sau đó là đau đớn nhất cũng đã qua rồi, có người vẫn còn ở lại trong tim, có người mình cũng đã quên... Nên mình thực sự thấy tình yêu - nếu có - chỉ là một thứ gì đó thật xa xỉ, thật là không thực tế, nếu bảo rằng ta không chọn lựa được tình yêu, mà chỉ có tình yêu chọn ta. Giống như mũi tên của thần Cupid bắn vào ai thì người đó lăn đùng ra yêu điên dại... Nhưng liệu sự điên dại đó kéo dài được bao lâu ?

Sự nhầm lẫn giữa tình yêu và đam mê vẫn thường xảy ra, mỗi ngày, mỗi giờ. Mê nhau mà cứ tưởng yêu nhau. Sự thử thách của đam mê muốn chứng thực đó là tình yêu chỉ có thể là thời gian... Và rất nhiều rất nhiều quả cảm, rất nhiều phiêu lưu mới có thể thấy rằng bạn yêu một người thật sự hay không, hay người đó có yêu bạn hay không. Hầu hết chúng ta thường bỏ cuộc. Chúng ta luôn yêu cái Tôi của mình hơn yêu người khác. Đương nhiên rồi, chẳng có gì sai trái ở đây cả, nhưng hình như chúng ta đang lạm dụng hai chữ đẹp đẽ đó cho những gì chúng ta cần, chúng ta dùng tình yêu để trang trí cho bản ngã của chúng ta thì đúng hơn là chúng ta đang yêu.

Ta vẫn ao ước một người ở bên ta, khiến ta gắn bó cho đến cuối đời. Điều đó đem lại cho ta cảm giác an toàn. Nhưng đâu có gì là an toàn, ngay cả khi ta tìm được một người yêu ta hoàn hảo, thì cũng rất có thể ngày mai họ cũng có thể bỏ ta đi khỏi cuộc đời này, có khi không một lời từ biệt. Đó là cái chết. Điều duy nhất ta có thể làm là sống cho hôm nay, và bớt lo nghĩ đến ngày mai, đến 10 năm sau đó, hahaha.

Đứa nào viết mí thứ nhăng cuội trên ấy nhỉ. Hình như chẳng phải mình. Hôm nay mình bị một cơn đau đầu khủng khiếp tấn công, đầu cứ giật bưng bưng không hiểu vì sao, hic. May là, may là mình có quà, và vui hơn nữa vì bạn Coffee cuối cùng đã thỏa ước nguyện có một "summer reading" của bạn í. Lalala. Đang hình dung bạn í sẽ... crazy và nhảy nhót hú hét như thế nào khi bạn í thấy những cuốn sách bạn í mong đợi suốt 2 tuần nay ! Cũng đáng cái công người gửi và cước phí 63 USD lắm á :)))




I'm so happy today. The book i love is finally in my hands.... Wow i love to read it so much and would like to save my nights for it ! This book inspires me so much to workout, keep an healthy living and try all my best to love my body.




Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...