Monday, March 2, 2015

California blue sky


Sáng hôm qua trở lại Los Altos, mang cho Helen rất nhiều quà từ Việt Nam cũng như ăn sáng uống cafe với "nàng", hihi. Khỏi phải nói là Helen vui đến chừng nào khi gặp lại tụi mình và làm quen với Coffee. Bà lại mải mê nói về những con búp bê xinh đẹp của mình và cho Coffee mượn sách về Barbie dolls.

Một cơn mưa chào đón tụi mình và sau đó trời hửng nắng thật đẹp. Những con đường có nhiều cây khô trơ trụi và không còn nhiều hoa như mùa hè năm ngoái, nhưng không vì thế mà Los Altos mất đi vẻ duyên dáng vốn có. Mình không mang theo máy ảnh, chụp vội vài tấm với ipad. Nghĩ đến những ngày chớm xuân nơi đây chắc là đẹp lắm khi trở lại nhiều màu xanh hơn, bầu trời cuối đông của Califonia cứ xanh ngằn ngặt với mây trắng lững lờ, đi dạo trong cái se lạnh và yên tĩnh này thật là thích.






Mình mê màu trời xanh California, nó làm mình nhớ Tibet, làm mình cảm thấy thật bình yên. Màu xanh trong veo này từ lâu mình không còn nhìn thấy ở Việt Nam, nhất là thành phố mình đã sống- Sài gòn thì bầu trời đã có một màu xanh xám. Thời tiết này thích hợp để đạp xe vòng quanh, chạy bộ và đi dạo. Mình cứ nghĩ mình quay trở lại vào thời điểm này thật tuyệt, có thể từ từ thưởng thức mùa xuân thật sự nơi đây, ngắm hoa cỏ đua sắc tưng bừng và tiết trời se lạnh làm cho ly cafe hay ly rượu nồng càng thêm dư vị...

Hạnh phúc quá nên viết cũng chẳng có gì hay, hehe.










get a new life babe


Vậy là đã trở lại trời xanh California.

Sau mí ngày jet lag vật vã, đêm qua mình đã ngủ cực ngon không vẫy tai suốt 7 tiếng đến gần 8 giờ sáng mới mở mắt, mà vẫn không tin nổi mình đã ngủ chừng đó tiếng không thức giấc giữa đêm. Một phần chắc nhờ bữa tối ngon với rượu vang cũng ngon đỉnh ở Pieciera, nhà hàng yêu thích của mình sau 6 tháng quay trở lại, vẫn không khí ấm cúng rất Mỹ với ban nhạc và sự thân tình dễ chịu, không quá ồn ào, calamari vẫn ngon và mình lại thử thêm hai loại rượu vang mới, hài lòng và không còn gì có thể làm mình sung sướng hơn. :)


Sáng hôm qua mình thức giấc từ 4 giờ sáng rồi không thể nào ngủ lại được nữa, để rồi chiều đi Costco về là lăn đùng ra ngủ như chết suốt 3 tiếng cho đến giờ đi ăn tối. Hy vọng hôm nay sẽ không jet lag vậy nữa. Có vài việc cơ bản đã làm xong và thấy vui, thoải mái hơn, muốn thư giãn và hạnh phúc trong hành trình mới của mình thay vì lo lắng và căng thẳng. 

Ở đây đang cuối mùa đông và chớm sang xuân, những cây hoa cherry blossom đã nở, trời vẫn lạnh nhiều và thỉnh thoảng mưa. Những cây khô trơ trụi hai bên đường như muốn nói chúng tôi cần nhiều mưa hơn nữa, chúng tôi cần đâm chồi nẩy lộc để làm thành mùa xuân. Lòng mình thì hơi bâng khuâng và cũng đã thấy xuân chớm trong lòng. Yêu thời tiết này quá đỗi, yêu cuộc sống thanh bình và con người ân tình nơi đây. Mình còn phải đi thăm những hàng xóm đáng yêu nữa, mình cũng cố gắng để ai cũng sẽ có quà.

Coffee hoàn toàn không bỡ ngỡ gì, cô nàng rất vui với những điều mới mẻ, phấn khích vô cùng với cuộc sống mới, tối qua nàng nhỏ cũng đã ngủ rất ngon với nệm mới (trong khi chờ giường mới phải hai tuần nữa mới được giao đến) đến gần 10 giờ sáng mình phải vào đánh thức công chúa ngủ trong mền hồng dậy. Coffee rất thích đồ ăn Mỹ, hiểu biết khá nhiều về lối sống Mỹ nên chắc sẽ hòa nhập nhanh chóng. 


Mình thích bữa sáng ở nhà với cafe tự pha, mình cũng thích đi dạo ra ngoài và làm một cốc cappuccino ở Starbucks. Mình thích nghe mùi cafe thơm nồng lan tỏa từ bếp ra khắp nhà, đọc sách trong không khí yên tĩnh buổi sáng rồi ngắm nắng lên ngoài cửa sổ, nhâm nhi cafe và nghe Jamie hát What a different a day made... Ở đây yên bình quá nên làm gì mình cũng thấy thích cả. Cảm hứng cũng nhiều hơn với trời đẹp và không khí trong lành, không gian tĩnh lặng. Sáng chủ nhật đẹp trời quá nên lại ra ngoài thôi. Hôm nay sẽ sắm thêm đồ cho chị Hai và làm hồ sơ nhập học cho chị ấy :p

Love my life, love my time !





Monday, February 23, 2015

mồng 5 tháng giêng năm Ất mùi


Nói chung í là mình rất ghét bị áp đặt phải làm cái này cái kia, bị sai khiến, bị ép buộc bị nhắc nhở... Bản thân mình sẽ và chỉ làm những gì mình cho là đúng, là phải và không làm phiền ai.

Nói chung í, mình rất ghét kiểu nói xuôi xị "ờ thế đấy chẳng làm gì được đâu, chẳng thay đổi đâu, chẳng tiến bộ được đâu".

Nói chung í mình rất ghét kiểu sống bàng quang với thời cuộc, sống hời hợt với con người, với sự phát triển chung của xã hội, không có chính kiến, vô trách nhiệm, thoả hiệp với cái xấu hay dửng dưng với nó.

Nói chung í mình rất không thích những kiểu không bao giờ biết nói lời cảm ơn hay biết đánh giá cao những gì người khác làm cho mình, cứ làm như nghiễm nhiên người ta phải làm í, đời không ai nợ ai nhá. Mình cũng ghét luôn những người không biết mở mồm ra xin lỗi, không biết nhận lỗi, lúc nào cũng nghĩ mình ok, mình đúng, mình có quyền, lol.

Nói chung í mình rất không thích những người không bao giờ tiêu tiền của mình cho người khác nhưng mở mồm là nói đãi bôi này nọ làm như ta đây tốt lắm nhân nghĩa lắm. Quan điểm của mình tốt thì không cần phải nói ra. Sống sao cho không hổ thẹn với bản thân, không làm phiền người khác là được, nghĩa là có lòng tự trọng í, nhiều người rất thích xài tiền xài đồ của người khác mà không phải bỏ tiền ra mua, bỏ công sức ra để có được những gì mình thích.

Nói chung í là mình rất không thích nhiều thứ nữa, nhưng thôi năm mới, vậy là đủ rồi.

Mừng vì sắp thoát khỏi đây.



Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...