Wednesday, February 10, 2016

Tết



Thật lòng mình không chút hào hứng với Tết, không hẳn là không thích, chỉ thích mấy ngày được nghỉ muốn làm gì thì làm, đọc sách, xem phim, ăn, ngủ, đi tập, gặp gỡ bạn bè, tự cởi trói cho mình vài ngày không quá bận rộn, cũng thấy thoải mái đôi chút, nhưng giống như một robot đã quen lịch, chỉ muốn mình bận rộn vẫn tốt hơn.




Tự thấy mình đã thay đổi nhiều, sau quá nhiều phong ba bão táp, con người bỗng nhiên đằm tính, sống sâu hơn, bình thản hơn, nhẹ nhàng hơn, vì lẽ, biết quý trọng thời gian và bản thân mình hơn. Mình có thể cả ngày không bước ra khỏi căn hộ nhỏ, quanh quẩn với cái ipad và mấy cuốn sách là thấy đủ, nấu ăn, uống vang, nghe nhạc... nhưng cũng vẫn rất vui khi đi cafe hàn huyên với bạn bè, nhảy nhót hú hét hết mình như xưa, như con người mình vốn chẳng có gì thay đổi. Trái tim thanh xuân vẫn nuôi một tình yêu đam mê cuộc sống, nhưng nó chảy theo một dòng khác, vì một nhận thức khác, một tầm nhìn khác, rất mới, rất lạ, rất sâu. Và khám phá chính bản thân mình vốn dĩ là một việc chưa bao giờ kết thúc, nên mình vẫn háo hức lắm với cuộc đời này, chỉ có điều không theo cách thông thường mà những người khác đang cố thể hiện giữa thời buổi phô trương những sắc màu rực rỡ.

Mình cũng thích không khí vắng lặng yên ả của Sài gòn mấy ngày Tết. Năm nay mình không hề bước chân ra đường hoa ở khu trung tâm, mình chán phải nhìn cảnh người người chen chúc, mà nhìn trên Facebook thôi thấy cũng đủ rồi, cũng chừng đó sắc màu, kiểu cọ, cũng chừng ấy hình thức selfie tụ họp ăn uống khoe quần áo, cũng chừng ấy hoa mai hoa đào hoa cúc sắc áo vàng áo đỏ và các ca khúc xuân về như mọi năm. Mình tự hỏi sao mà người ta không thấy chán nhỉ, không đổi mới nhỉ, sao không làm gì đó khác đi ? Ví dụ như tổ chức chạy marathon, đua xe đạp, tập thể dục aerobic, đua thuyền, thi vẽ trong mấy ngày Tết, kiểu tổ chức như là lễ hội có yếu tố thể thao, thay vì chỉ đi qua đi lại, rồi ăn uống, tụ họp chè chén bài bạc.

Sáng nay được thời gian một mình, mình uống cafe rồi đi bơi khoảng 1 giờ (sáng hôm qua thì yoga), bây giờ uống trà, nghỉ ngơi chút rồi mình đi làm ít đồ ăn chuẩn bị cho ngày mai sinh nhật Coffee, rồi chiều tối lại có hẹn với những người bạn khác. Con gái mình ngày mai đã tròn 13 tuổi, thật đúng là thành tựu, mình thấy tự hào với bản thân vì đã cố gắng hết sức dù đôi lúc mình cảm thấy mình được sinh ra không phải để làm mẹ một ai đó, có trách nhiệm lớn lao đối với một ai đó, nuôi nấng chăm sóc cho con nên người. 

Tình yêu, cho dù là tình mẹ, luôn luôn là một thử thách lớn trong hoàn thiện nhân cách con người. 


Hãy yêu cô gái biết nấu ăn :)






Monday, January 25, 2016

don't let other people tell you what you want



Càng ngày càng thấy mình lạc lõng trong xã hội này.

Thoảng có lúc cũng thấy hơi mơ hồ về nhiều thứ mình đang theo đuổi. 
Kể cả tình yêu.
Tất cả đều thật mong manh.
Cuộc sống thật sự rốt cuộc là gì khi bạn không còn cảm thấy hào hứng với những việc mình đang làm, nản lòng và mệt mỏi.

Ước gì mình qua nhanh thôi.

Mình về Sài gòn vậy mà cũng đã gần nửa năm. Thời gian trôi nhanh quá chừng. Ở Sài gòn mình lại thấy thời gian trôi còn nhanh hơn ở Cali, mình học và làm miệt mài, ít vui thú, hầu như chẳng đi chơi ngoài việc cafe tán gẫu với vài bạn thân, trong khi ở Cali mình đi chơi tung tăng suốt. Còn về đây mình không có một chút hứng thú đi bất cứ đâu. Cứ như trái tim mình đã để lại bên kia bờ Thái Bình Dương. 


Pacific Grove 

Nhớ Mr Silly, nhưng mình vẫn chưa gọi được vì bận. Tự nhiên nhớ cái câu Silly hay nói "You're so nice SM"... và "I'm really happy and honored to have had the opportunity to meet you and become your friend". Thấy mình may mắn vì gặp những người tốt ở nơi ấy trong lúc hoạn nạn, và mình đã không sợ gì cả. Vâng, cách bạn nhìn thế giới như thế nào sẽ cho thấy bạn là ai. Nếu bạn đầy nghi ngờ, sợ hãi, dè chừng, so đo tính toán thì thế giới cũng sẽ y chang như vậy với bạn. Còn nếu bạn vui vẻ, cởi mở, tin tưởng - trước tiên là vào chính mình, và hào phóng, bao dung thì bạn cũng nhận lại như vậy, không sớm thì muộn. Nếu không có lòng tin thì làm sao bạn dám bước đi và làm những gì bạn muốn, và đừng bao giờ để kẻ khác nói bạn muốn gì, nhất là những kẻ luôn hành động như một loser: Don't tell me what I have to do.

Chàng hiệp sĩ Tây Ban Nha - hiệp sĩ bóng đêm của mình là một tính cách tương đồng với mình như vậy. Cả hai đều thẳng thắn cởi mở và luôn happy khi nói chuyện cùng nhau trong những ngày đầu làm bạn. Tụi mình không có khoảng cách, không có một chút nghi ngại hay nghi ngờ lại càng không. Sự tương hợp kỳ diệu cả tâm hồn lẫn thể xác. Chàng luôn xoa dịu những nỗi đau, ngọt ngào tình tứ trong từng lời nói xua tan mọi bóng đen quá khứ ám ảnh mình mỗi khi mình nghĩ về nó. Thật hạnh phúc vì được nghe giọng nói gợi cảm ấm áp ấy mỗi ngày. Sẽ có lúc bạn gặp một người khiến cho bạn hiểu rằng tại sao tất cả những người bạn gặp trước đây là không thể nào có kết cục.


A cowgirl 


[1/9/16, 11:31:52]
- I am not giving up on you. No matter how much you try to discourage me.
- So sorry, you are a nice guy. But I think I’m not good enough for you. I believe that you will meet a girl who will understand you and love you like you want in future. Be friends that’s better! Best wishes for you.
- I'm not giving up on you.

Đó là một trong rất ít đối thoại giữa mình và Mr Big gần đây. Big tuyên bố sẽ không bỏ cuộc như là cách không muốn trở thành một loser, vì tự ái, vì cái tôi bị chối từ nhưng yêu thương như thế nào thì Big lại hoàn toàn không có khả năng. Lâu lâu Big lại ném ra một câu như vậy rồi thôi. Và mình chẳng hiểu nổi sự lười biếng của Big. Đúng ra là mình hiểu. Nhưng mình không thích thứ tình cảm hời hợt đó.

Big, như nhiều người đàn ông Mỹ trung niên khác mà mình biết - cũng như Mark, hay Roger, Jared... cứ "cố đấm ăn xôi" nuôi hy vọng. Thực dụng, hời hợt về cảm xúc và thấu hiểu, thiếu kiên nhẫn và thiếu chân thành. Thật ra Big chưa bao giờ nghiêm túc trong tình cảm dành cho ai cả, theo như những gì Big kể về quá khứ. Mà mình cũng chẳng tin lời Big cho lắm. Dù sao nghe cũng chỉ để mà nghe. Mình muốn tôn trọng Big như một người bạn nên mình đã không hoàn toàn "ignore". Mình vẫn tin có ngày nào đó đẹp trời mình quay lại Pacific Grove tươi đẹp mình vẫn có thể gặp Big như một người bạn. Hoặc là mãi mãi không bao giờ gặp lại, cũng tốt.

Trong một hai cuộc tình hay những cuộc tình hụt với đàn ông, khi nói lời tạm biệt mình luôn cư xử rất... đàn ông, cũng không dằng dưa, níu kéo, nhiều lời; trong khi có những kẻ tán tỉnh, "ăn không được" thì quay ra "phá cho hôi" bằng cách phỉ báng, nhục mạ hay xúc phạm mình. May là đời mình chỉ gặp một hai kẻ như vậy. Vậy là cũng đủ lắm rồi. Mình mà đã bước đi thì không bao giờ có chuyện quay lại. Đàn ông, một khi họ đã không nâng niu bạn khi họ có cơ hội được bên bạn thì đừng nên phí thời gian làm gì.




Nhớ quá đại dương xanh !






Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...