Friday, December 19, 2014

thay đổi


Chúng ta muốn thay đổi nếu không gặp bất cứ khó khăn nào, đó là điều không thể. Điều kiện đó - không gặp nguy hiểm hay rủi ro nào - làm cho chúng ta không thể thay đổi vì mọi người mọi vật đều phải gặp nguy hiểm hay rủi ro, chỉ khi đó sự thay đổi mới có thể xảy ra. 
(Osho)




Sự thay đổi cũng không xảy ra từng phần. Hoặc nó xảy ra hoặc không xảy ra - nó chỉ có thể xảy ra một cách trọn vẹn nên vấn đề ở đây là thay đổi hay không thay đổi. Nó là một bước nhảy vọt, chứ không phải là một tiến trình. Nếu bạn thực sự chán nản cuộc sống mà bạn đã và đang sống, nếu bạn thực sự chán nản những khuôn mẫu xưa cũ bạn sẽ không gặp khó khăn nào trong việc thay đổi. Bạn dễ dàng thay đổi nếu bạn hiểu được rằng bạn đã và đang sống không xứng đáng, cuộc sống đó chẳng đem lại cho bạn thứ gì tươi đẹp, cuộc sống đó không giúp bạn thăng hoa được. 

Đây không phải là vấn đề về sự nhìn nhận của người khác về bạn. Mọi người có thể nghĩ rằng bạn thành công, bạn có mọi phẩm chất mà họ muốn có nhưng vấn đề không phải ở chỗ đó. Từ trong sâu thẳm lòng mình bạn cảm thấy tù hãm, khô héo, ảm đạm, cứ như thể bạn đã chết rồi, cứ như thể mọi cánh cửa đều đóng chặt. Hương vị của cuộc đời, sự thi vị của cuộc sống... đều đã biến mất, mọi hương thơm không còn nữa. Bạn tiếp tục sống vì bạn phải sống. Bạn có thể làm gì? Bạn dường như trở thành một con rối, bạn không biết mình đang làm gì, đang đi đâu, mình đến từ đâu, mình là ai.

Nếu bạn thực sự cảm thấy như thế, khi đó bạn dễ dàng thay đổi. Sự thay đổi sẽ diễn ra một cách thanh thoát tự nhiên, bạn chẳng cần làm gì cả; chỉ cần bạn thấu hiểu điều này thì tự nhiên sự thay đổi sẽ đến với bạn. 

 


Wednesday, December 17, 2014

ngày tháng mong chờ


Hôm nay dậy sớm và... không muốn ngủ tiếp, cũng không có cảm giác mệt mỏi vì thiếu ngủ. Không biết có phải bị ám ảnh vì HOMELAND season 4 hay vì những câu chuyện khủng bố đang xảy ra hay không mà mình đã có những giấc mơ kỳ lạ, hay nói đúng hơn là kỳ cục. This is such a crazy world. Thế giới không những không tốt đẹp hơn lên mà hình như đang càng ngày càng tồi tệ hơn. Những cuộc chiến tranh ngầm giữa các thế lực vẫn đang tiếp diễn. Và con người vẫn đang bị giết dần giết mòn mỗi ngày vì ô nhiễm, bệnh tật, sự điên loạn lây lan, tai nạn giao thông, tai nạn lao động, hay còn gọi chung là bởi chính sự làm tiền của đồng loại. Bằng cách này hay cách khác, người ta phải đạp lên người khác mà sống, giết người gián tiếp vì sự tồn tại của mình, nó không được nhìn thấy cụ thể và man rợ như tội ác của những kẻ khủng bố, nhưng nó cũng dã man không kém lắm đâu.


Hoàng hôn, view from Hilton San Diego Bayfront Hotel

HOMELAND đang mùa thứ tư, và mình vẫn không tin nổi là nó lại... hay đến thế. Nước Mỹ, xứ sở của hòa bình và tự do cùng những câu chuyện chống khủng bố vẫn chưa có hồi kết. Phải rồi, ngay cả lúc này đây, cả thế giới vẫn đang đối mặt với khủng bố, cùng những cuộc chiến tranh lạnh chưa bao giờ kết thúc... Đó là chưa kể, người trong một nước cũng chẳng thương nhau cùng.

Con người, thật ra cũng là một loài thú chiến đấu cho sự sinh tồn của chính mình, vì tiến hóa hơn nên cũng tàn bạo hơn...



San Diego zoo, ngày tháng mong chờ...






Monday, December 15, 2014

nhớ về tình người buồn như con nước đã vơi...



Dạo này mình hay vào FB để nắm tình hình thời sự tốt hơn là các trang báo mạng bị chỉ đạo - kiểm duyệt, tin tức khách quan hơn và tất cả những gì nóng hổi nhất luôn được các Facebooker gom nhặt, cũng chút ít bị cuốn theo những thông tin lá cải và về các nhân vật thích "chém gió", hơi bị tò mò nhưng cũng kịp thời rút chân ra, hãi hùng với các thể loại tuyên bố - phát ngôn tục tĩu và thiển cận mà cứ tưởng mình... nguy hiểm :)).

Mình cũng có phần chán ngán FB Việt, đôi lúc thật sự không thích mạng xã hội này dù không phủ nhận sự tương tác rất mạnh của nó. FB khiến cho người ta dễ dãi với bản thân và làm nên một xu hướng tồi trong giới trẻ - và cả không trẻ, đó là khoe khoang, kể cả khoe những gì không có thật (FB tạo điều kiện cho sự giả dối). Người ta quăng lên FB tất cả mọi thứ có thể, giống như một bãi rác. Đôi lúc phải mất thời gian gom nhặt những gì mình thích giống như đãi cát tìm vàng. Mình share mấy thứ mà mình nghĩ là hay ho tốt cho việc tu dưỡng nhân cách, tinh thần và sức khỏe từ các trang FB nước ngoài thì các bạn mình không mấy ai quan tâm, họ còn đang mải mê show hàng! :)). Mình không phải là người theo chủ nghĩa vật chất, nên phát chán với mí mợ chỉ suốt ngày khoe váy áo, muốn đua đòi chứng minh ta đây đã leo lên một tầng lớp mới, giàu có hơn chịu chơi hơn. Mình cũng không có nhu cầu hàng hiệu, không crazy với các đối tượng thuộc giới showbiz, nên mình thấy xa lạ với FB Việt. Oh vậy là mình tiêu tùng ở cái xứ đang chạy theo một lối sống thực dụng và phô trương ấy rồi :)).


Ngoài những quan tâm về thời sự và chuyên môn nghề nghiệp, mình thích các trang chia sẻ về du lịch, hình ảnh về các chuyến đi, những trải nghiệm thực tế và cảm xúc đẹp nơi xứ người; những trang về nấu ăn, nhà đẹp vườn xinh và những người có lối sống thanh nhã, biết nâng niu và thưởng thức vẻ đẹp của cuộc sống, trân trọng các giá trị. Mình cũng thích những người vui tính, thích đùa, thông minh, sâu sắc, trí tuệ nhưng khiêm nhường, có đầu óc phân tích, có lập trường, có bản lĩnh, chính kiến nhưng không "nổ", không tỏ vẻ ta đây. Mình cố gắng chọn lọc bạn bè trong tiêu chí này, mình cũng không quan tâm sự ủng hộ hay ưa thích của số đông nên không add/accept friends bừa. Và cuối cùng, mình không thích những người nói tục, văng tục trên FB, không cần đánh giá nhiều, "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", vậy thôi. :)

Mình là người lạc quan, nhưng mình vẫn nghĩ nếu không cẩn thận cũng rất dễ bị FB đầu độc. Bằng chứng là bây giờ FB Việt đầy rẫy những kẻ ăn tục nói phét hay nói tục còn ăn như thế nào thì... không biết. Rất đáng sợ, cũng chính vì vậy mà mình vẫn chưa cho con gái mình sử dụng FB như nhiều người mẹ khác. FB đầy những kẻ ẩn danh hay còn gọi là nặc danh, không muốn ra mặt nhưng phát biểu đầy ngông cuồng và tục tĩu, đó là chưa kể những người có danh chửi tục đã thành thói quen của họ và tự cho mình có quyền chửi tục và miệt thị làm nhục đích danh người khác.

Nói chung là khá chán nhưng vẫn phải chơi để biết đời cũng có lắm đứa dở hơi :))






"Đời vui không mấy, niềm đau đã chín kiếp người, lòng đâu phụ nhau thêm nữa khi mai không còn có nhau... "



Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...