Wednesday, April 9, 2014

thương nhớ làm chi


Một thời hoa bướm
Tóc dài bay chật chội khuất mặt trời
Câu thơ nào thổn thức mãi khôn nguôi...

Viết cho một người mà mình là tình yêu đầu đời^^


Hơn hai năm gặp lại anh, vẫn chừng ấy lưu luyến anh dành cho em, rồi khi em biến mất, như một cánh chim trời, anh cũng lặng im để em ra đi như ngày ấy. 

Trong sâu thẳm, em hiểu vì sao chúng ta chẳng thành đôi, dù ngày ấy... chúng ta thật đẹp đôi. Một thời hoa mộng, anh luôn ở bên cạnh em, thường là lặng lẽ, rất lặng lẽ, chờ em ở cổng nhà em hoặc khi tan trường về. Những buổi chiều cùng nhau học bài, đọc sách hay đi dạo... anh chưa một lần thổ lộ tình cảm anh dành cho em, kể cả một cái nắm tay xiết chặt. Nhưng anh cứ ở bên em như thế, có thể anh mong một ngày em sẽ hiểu và đáp lại tình cảm ấy...

Nhưng chúng ta sinh ra đã khác nhau, em chất ngất nhiều nổi loạn tâm tư muốn ra đi, anh thì mãi gắn bó với mảnh đất quê hương. Em không xem việc lập gia đình kết hôn với ai đó là ổn định đời mình, anh mong muốn sự ổn định an toàn đó, và anh đã làm, đã giữ nó rất thành công. Em mơ mộng tìm kiếm một tình yêu hoàn mỹ chứ không phải là một người chồng như nhân gian thường làm. Anh cần một người vợ như bao chàng trai khác, một bến đỗ an toàn cho thuyền anh neo sóng gió, sao có thể là em, như cơn bão mạnh của miền trung quê mình có thể làm anh tan hoang?

Gặp lại nhau, em cứ cảm giác như em là đứa em gái bé nhỏ nay trở về trong vòng tay anh, mình lại ôm nhau như hai người bạn thân lâu ngày gặp mặt. Nhưng cho dù có xúc động đến thế nào, em cũng chưa bao giờ mong anh là của em, cho dù em biết anh đã từng thương nhớ em nhiều như thế nào... (Hay cũng có thể là không, anh đã quên em ngay khi em ra đi ?)

Em nhớ lần gặp trước, cách đây khoảng chừng hơn 5 năm, anh đã không kìm được nhớ thương mà ôm xiết rồi hôn lên má em mặc dù có bạn em ở đó. Lúc đó, em cảm giác như mình đã để mất điều gì đó qua bao tháng năm, một sự mất mát không thể định hình. Cách mà anh nâng niu bằng ánh mắt và trân trọng em mỗi khi mình gặp mặt luôn làm em cảm động. Rồi tự nhiên em tiếc, ngày ấy mình đã gần nhau như thế, sao nụ hôn đầu đời của em lại không phải là anh ? Bởi vì anh xứng đáng với bao điều anh đã làm cho em. Cũng có thể vì mình chưa bao giờ hôn nhau... Nhưng mà, nếu mình hôn nhau ngày xưa đó, thì đời chúng mình có khác ?

Thoảng có lúc, em thấy mình mắc nợ anh. Rồi em quên. Như dòng thời gian phủ bụi mờ ký ức của chúng ta. Không biết anh có nhớ gì không ? Nhưng em biết mỗi lần em trở về gặp anh, dường như con tim anh một lần nữa có chút xao động, chỉ là một chút, và may là, may là... em lại ra đi. Khi anh nhìn em, em lại nhớ tụi mình hai mươi năm trước, nhớ đến thắt lòng. Đôi lúc em bật cười nghĩ, nếu thời gian quay lại, em cũng vẫn sẽ ra đi, nhưng em sẽ kéo anh đi theo em. Nhưng mà, chắc gì em làm được ? Chắc gì tình ấy đủ để anh bỏ cha mẹ già bệnh tật mà đi ? Mà em, kẻ cầu toàn luôn sợ người khác bận lòng vì mình, sao có thể làm điều phi lý đó ?

Thời ấy chúng ta quá lãng mạn, quá nhút nhát và vô hình chung chúng ta đã để mất rất nhiều điều, em nghĩ thế. Nhưng cũng chính vì thế, ngày ấy mãi là ký ức đẹp, trong sáng đến nao lòng, và em biết, vẫn ở mãi trong tim anh, tim em. Cho dù là một góc rất bé nhỏ, chúng ta vẫn mãi ở đó trong tim nhau, như chưa bao giờ rời xa.

Tình yêu, cuối cùng em đã hiểu rằng đó cũng chỉ là một sự chọn lựa. Không phải là sự chọn lựa của lý trí, mà là sự chọn lựa của con tim. Trái tim chúng ta có thể chọn lựa và theo đuổi những điều đẹp đẽ, nhưng thứ nâng chúng ta lên chứ không phải dìm chúng ta xuống. Cũng chính vì thế, em hiểu rằng anh đã yêu em, hay chúng ta yêu nhau, theo một cách nào đó, có thể không đủ đam mê điên dại để quên đi đời thực, nhưng cái cách mà chúng ta gặp nhau, đối xử với nhau trân trọng, nâng niu là cách mà chúng ta giữ gìn một quá khứ đẹp, là cách mà chúng ta biết rằng chúng ta mãi không bao giờ quên nhau và không muốn quên nhau.


Là đây em viết cho mình, chứ chẳng phải cho anh...



Quê nội, một ngày tháng tư mưa về...


Thursday, April 3, 2014

love you so much Coffee ♥


Mỗi sáng, khi tiễn con vào trường, ôm hôn con và chúc con một ngày vui - học tốt, mẹ bao giờ cũng có cảm giác đó, không bao giờ thay đổi... ♥ ♥ ♥

Nhiều lúc băn khoăn không biết mẹ có phải là người mẹ tốt hay không nữa khi mẹ luôn giao cho con áp lực phải học hành thật giỏi và định rõ ra con đường tương lai con phải đi. Trong khi mẹ chưa bao giờ một lần ngồi kèm cặp con học như nhiều bà mẹ khác. Trừ khi con gặp một vài từ khó hay bài toán khó phải đem ra hỏi mẹ nhờ mẹ giải thích còn lại thì con đều tự mình cố gắng học tốt, vì con biết đó là điều làm mẹ vui nhất, hài lòng nhất. :) 





Thương con lắm khi tối tối thường tự ăn tối một mình rồi ngồi vào bàn học bài cho đến khi mẹ về nhà muộn, khoảng 8.30pm-9pm. Rồi nếu không đọc sách, con xin phép mẹ dùng máy tính một chút, search những bài hát con thích và hát vang trong phòng. Tối qua mẹ nghe con hát bài I WON'T GIVE UP của Jason Mraz mà tự nhiên mẹ vừa cười vừa ứa nước mắt...

Mấy tháng trước mẹ nói mẹ buồn lắm vì con có nhiều điểm B... Tối qua xem school report của con mẹ hơi xúc động vì biết con đã cố gắng. Ba tháng liền con chỉ toàn điểm A, cả những bài kiểm tra hàng tuần!

I love u so so much and I'm so pround of you Coffee 
♥ ♥ ♥


 Sinh nhật Coffee tròn 11 tuổi


Con lớn vậy rồi nè, và xinh nữa ^^




Monday, March 31, 2014

chao ơi là mệt


Ngày tháng sao mà trôi nhanh quá. Mặc dù mình đang mong chờ những gặp gỡ ngọt ngào nhưng sao vẫn cảm thấy thời gian cứ vuột trôi khỏi tầm tay. Một ngày trôi qua quá nhanh và dường như không bao giờ giải quyết hết việc. Một tuần trôi qua cũng quá nhanh và cuối tuần thì như bốc hơi vậy. Đôi khi mình thấy mình chẳng kịp tận hưởng những giây phút thư thả vui sướng hay chẳng kịp thở sâu với từng khoảnh khắc đời mình, mình cứ thế bị cuốn đi.


Hôm qua đi Hội sách với con gái, chao ơi là mệt và nóng. Mình hơi đau tí khi ở nhà còn một chồng sách chưa có thời gian đọc mà ở Hội sách những cuốn đó được giảm tới 20-30%. Cũng đúng thôi, chen chân ở Hội sách nóng nực đầy những người và người để có được những cuốn sách mình ưng thì cũng mướt mồ hôi và mệt mỏi. Mình chỉ mua những cuốn sách thật sự cần và thích nhất, (chủ yếu là sách về marketing, quản lý và sách tâm lý, chứ không quá ham hố các tiểu thuyết diễm tình) mà cũng đã xách nặng tay lắm rồi. Còn Coffee nhà mình thì chao ôi là "bả" ham, "bả" mê sách lắm luôn mà, nghe nói Chủ nhựt là đi Hội sách mí ăn Mc Donald's, "bả" rú rít lên vì sướng, nhưng rồi lựa tới lựa lui "bả" chỉ quyết định chọn mua đúng một cuốn bằng tiền của "bả" :))), mình có gợi ý cuốn khác hay "bả" cũng hong chịu, "bả" nói "Con nhắm cuốn kia rồi". Vậy là mình đâu có đành lòng, thấy sách nào hay mà biết là "bả" thích thì thôi rinh luôn cho nàng sướng :)).



 


Chao ơi ước gì chỉ được nằm dài ở hồ bơi hay bãi biển mà đọc sách nhỉ. Trời Sài gòn nóng như đổ lửa ngày cuối tháng Ba, giờ mà bước ra khỏi phòng máy lạnh cái là mồ hôi mướt rượt. Hic.

Vẫy tay chào tháng Ba nhanh như một cái chớp mắt !




Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...