Saturday, November 22, 2014

tôi là ai mà còn ghi dấu lệ


Đừng tuyệt vọng "em" ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông...


Nhìn cái ba-lô nặng trĩu trên vai con mỗi khi con bước vào trường mà mình buồn quá, thương con quá. Trừ lúc con phải bước vào trường một mình thì mình luôn cố gắng giúp con xách nó, cái ba-lô mà nếu chính mình- một người hay nâng tạ thường xuyên :)) xách còn thấy nặng. Nhìn cái gánh nặng chừng mười mấy ký sách vở đó trên vai con trẻ hỏi có cha mẹ nào không đau lòng ? Giống như mỗi đứa trẻ ở đất nước này ngay từ khi sinh ra đã phải gánh 20 triệu nợ công và sẽ còn tăng thêm nữa, mỗi công dân nhỏ tuổi đang mỗi ngày phải gánh nợ vì sự sai lầm và quan liêu của chính phủ này.

Đó là con mình học trường tư, còn mấy bé trường công, không biết ra sao ? Vì ước muốn gánh nặng trên vai con giảm bớt, nghĩa là con không phải học quá nhiều vì thành tích của thầy cô và Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, mà mình quyết không cho con vào học trường công, đồng nghĩa với gánh nặng trên vai mình tăng lên, vì mình một mình nuôi con, mức chi phí cho việc học của con khoảng 600-700 USD/tháng hoặc trên 160 triệu/năm. Ở thời điểm mình chỉ làm công ăn lương thì đã hơn 1/3 hoặc gần 1/2 thu nhập của mình. Cho nên dù mình có là siêu sao quản lý tài chính cá nhân thì mình cũng không tiết kiệm được nhiều cho khoản dự phòng trong khi tình hình kinh tế mật ít ruồi nhiều của Việt Nam hiện nay. Đó là vì mình tự đặt mình vào tình thế cũng chỉ có thu nhập từ lương như bao người khác, không kể các khoản thu nhập kinh doanh riêng. Mà kinh doanh thì cũng luôn có những lúc khó khăn nữa... Điều này... thật chẳng mong Chính phủ hay ai hiểu, cũng không biết con có hiểu cho mẹ không :)) (?)




Con kể, thầy giáo con nói (thầy giáo người Mỹ) rằng tụi con học nhiều quá. Ở tuổi tụi con nên ngủ khoảng 9/10 tiếng/ngày mới tốt để phát triển chiều cao và tốt cho não bộ. Nhưng tụi con thường chỉ ngủ khoảng 7 tiếng. Có nhiều bạn của con ham chơi còn chỉ ngủ có 5, 6 tiếng thôi. Tối phải làm bài tập, sáng 6 giờ đã phải ra khỏi nhà, thiệt quá tội cho tụi con. Nhưng thầy cũng nói, vì Chính phủ muốn đất nước lớn mạnh nên muốn tụi con học nhiều. Nhưng con thấy không có hợp lý, vì tụi con học nhiều quá sẽ bị quá tải, nên có thể sẽ không tiếp thu được nhiều. Mình nghe đến đó ứa hết cả ruột gan mà cười :))

Đất nước lớn mạnh đâu chưa thấy, chỉ thấy đôi vai bé nhỏ của con đang oằn đi từng ngày. Cả ngày ở học trường tối về còn phải làm bài tập từ 1-2 giờ đồng hồ nữa. (Nghe nói những bé trường công còn phải đi học thêm sau khi học ở trường !). Đó là chưa kể từ khi lên lớp 6 con còn phải đi học ngày thứ Bảy, khiến cho mình thấy cuối tuần của gia đình mình thật ngắn ngủi làm sao. Rủ con đi chơi xa cuối tuần đồng nghĩa với việc phải nghỉ học 1-2 ngày con cũng thấy không thoải mái. Tối nào đi ăn ngoài con cũng phải đem theo sách vở để làm bài tập hoặc tính thời gian để về nhà còn học bài ! Thương con vì áp lực học hành và chính mình cảm thấy áp lực vì việc học của con cũng không kém. Thời gian chơi, thư giãn, dành cho sở thích cá nhân như âm nhạc, đọc sách, xem phim, học hỏi tìm hiểu thế giới bên ngoài vô cùng ít. Chính vì vậy mà óc tư duy sáng tạo của trẻ nhỏ Việt Nam bị hạn chế chăng, cả cá tính, tính cách cá nhân cũng bị lu mờ, thay vào đó là những robot thương hiệu Việt mang gương mặt da thịt, suy nghĩ rập khuôn, máy móc và ấu trĩ... Nghĩ mà sao thấy sợ và buồn quá...


Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng...


Nỗi buồn riêng này biết tỏ cùng ai ???  :))







Thursday, November 20, 2014

lại nói về tập thể dục :)) hay là "young at heart" :)




Mình có một cái bệnh khá nặng... đó là mãi không chịu... già :D. Dù gương mặt và cơ thể có in dấu vết thời gian chút ít, nhưng trái tim và tâm hồn mình vẫn như hồi 18, 20 thôi. Hahaha. Mà cái nhân này mới quan trọng nên nó cũng quyết định cái vỏ bên ngoài, chắc chừng 50% ? :))

Vì mình cứ luôn nhí nhảnh vậy nên ít ai đoán ra tuổi thực của mình. Dù gì thì vài hôm lại nghe người mới quen đoán mình trẻ hơn tuổi thật chừng... 10 tuổi cũng lâng lâng mất mí phút í chứ :D :D. Chính mình cũng thấy phong cách của mình chẳng thay đổi gì so với 10, 15 năm trước cả. Cũng vẫn cách phục sức và trang điểm đơn giản, rất ít khi đeo trang sức ngoài mê đồng hồ và mí thứ dây đeo tay mang giá trị tinh thần. Lúc nào cũng sẵn sàng cười tươi với bất cứ ai mình gặp, đã vậy lại là kẻ thích đùa vui, pha trò, làm cho những người nghiêm túc rất ngứa mắt :P. Cơ bản là cái dáng mình nó vẫn cứ trẻ, săn chắc, không bị xồ (xề) ra một tí ti nào, vì vậy nên mình cũng không bị phô mí ngấn mỡ mà mí bạn tuổi mình hay có. Vì dáng vóc vậy nên phong cách mình không thay đổi, hay vì dáng không thay đổi nên mình vẫn giữ nguyên phong cách mình cũng không biết nữa, nhưng mình hình dung là độ 10 năm nữa, khi đó mình U50 thì mình cũng chẳng khác bây giờ là mấy :))). Chắc vẫn nhảy zumba rất sung và tập gym điên cuồng ;) hehe.


Vì mình vẫn tập điên cuồng nên mí tình yêu ở gym lại cứ thắc mắc tại sao sung dữ vậy và tại sao không có miếng mỡ thừa nào mà vẫn tập ghê vậy. Chính vì điều này đây mà mình cũng lại thắc mắc, tại sao các bạn cứ để đến lúc có mỡ thừa thì mới chịu nghĩ đến việc tập thể dục ?

Tập thể dục hay vận động nói chung (chạy bộ, đạp xe, bơi, làm tình, nhảy dây hay nhảy zumba... blah blah) sẽ giải phóng endorphins (các chất dẫn truyền thần kinh trong não bộ đến tủy sống và các bộ phận khác của cơ thể) giúp bạn hạnh phúc, vui tươi yêu đời và tự nhiên nó trẻ lâu thôi. Mình mà không đến gym thì mí cái hoạt động kia mình cũng tranh thủ làm nhiều nhiều tùy thời điểm... haha. Ví dụ như cười nhiều hay ăn cay cũng giúp giải phóng endorphins nữa, lạ thay mình đều có cả, endorphin cũng giúp giảm đau tự nhiên nên vì vậy bạn không khó khăn để cười và cảm thấy hạnh phúc.

Tập thể dục tốt cho cả thân tâm. Thể dục giúp giữ cơ thể khỏe mạnh săn chắc, ngừa các bệnh huyết áp cao, tim mạch, tiểu đường... Thể dục còn nâng đỡ tinh thần, càng tập sẽ càng sung, vì đó là endorphin nó ứa ra giúp tinh thần sảng khoái, nhẹ nhàng. Tập luyện thường xuyên làm tăng thể lực vì vậy càng tập chỉ có thể là càng khỏe và càng yêu đời mà thôi.  Yêu cơ thể mình thì tự nhiên sẽ chăm chỉ và không sao nhãng, giống như say mê thì sẽ luôn có sự tập trung, nó tạo thành lối sống rồi thì không thể nói tôi không có thời gian tập luyện.


Vậy đó nên mình hơi có tí tiếc cho các bạn gái nào nhất là gái trên 30 mà lười tập luyện, dù các bạn được trời phú cho vóc dáng ăn nhiều không béo nhưng nếu không tập về lâu dài sẽ sớm chảy xệ mí nhăn nheo và da sần vỏ cam. Cứ tập đều đặn đi tự nhiên sẽ thấy da dẻ nó láng mượt liền hà, vì chất độc được thải ra qua các tuyến mồ hôi còn mỡ dưới da thì biến mất. Tập xong ăn ngon miệng, ngủ sâu giấc, quá trình trao đổi chất của cơ thể được tăng cường. Vì vậy mà bạn trẻ khỏe, và vì bạn trẻ khỏe nên bạn năng vận động hay vì năng vận động nên trẻ khỏe ?

Ờ, quan trọng là trái tim tâm hồn của mình có trẻ hay không thôi, trái tim cứ trẻ thì cơ thể gương mặt già chút cũng có xá gì, hahaha.





Tuesday, November 18, 2014

bạn ơi vì đời đẹp quá ♥



Có bạn mail hỏi sao dạo này Mèo không viết, ờ rồi mình cũng tự hỏi mình sao Mèo lười quá vậy Mèo ? :))

Hạnh phúc thường được người ta thích hét toáng lên cho cả thế giới này biết. Nhưng sự mãn nguyện thường mỉm cười lặng lẽ.

Có lẽ, cuộc sống của mình chưa bao giờ đủ đầy và viên mãn như bây giờ. Giống như đã leo lên đỉnh dốc của cuộc đời, bây giờ đang thả bộ thong dong nhìn toàn cảnh, nhìn thấy những chặng đường mình đã đi qua đầy cam go bên dưới, ngắm trời mây hoa lá với sự thanh thản và yên bình trong tâm. Sự mãn nguyện ấy làm mình bận rộn quá, bận rộn sống, bận rộn yêu, nên chẳng có thời gian đâu mà trăn trở, thậm chí cũng chẳng phải lo lắng gì nhiều, và mình dường như quên mất rằng viết ít ra cũng là một cách sống, một phương thức để sống với chính mình bấy lâu nay. Viết là cách để mình không được quên chính mình, để hiểu và yêu chính mình hơn.

Giống như lâu rồi quên mất một người bạn tâm tình thân thiết vì mải vui... Mà thú vui của mình thì đơn giản lắm... Thành thật xin lỗi bạn vì mình mải mê sống quá :)







Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...